MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVòng Tay Tội LỗiChương 10

Vòng Tay Tội Lỗi

Chương 10

939 từ · ~5 phút đọc

Căn hộ chung cư cao cấp ở ngoại ô trở thành "lãnh địa" riêng tư, nơi mọi rào cản về luân thường đạo lý bị để lại sau cánh cửa thép lạnh lùng. Tại đây, Trịnh Gia Uy không còn là người giám hộ uy nghiêm, và Hạ An cũng không còn là cô cháu gái ngoan ngoãn.

Ánh đèn thành phố hắt qua lớp kính sát đất, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên tấm thảm lông cừu. Gia Uy ngồi trên chiếc ghế bành bọc da đen, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt thâm trầm quan sát Hạ An đang lúng túng đứng giữa phòng. Cô vừa thay một bộ váy mà anh đã chuẩn bị sẵn — một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh màu đỏ rượu, ngắn đến mức chỉ cần một cử động nhẹ cũng khiến người ta nghẹt thở.

— Lại đây, Hạ An. — Giọng anh trầm thấp, mang theo một thứ quyền lực tuyệt đối.

Hạ An bước tới, đôi chân trần của cô lún sâu vào mặt thảm mềm mại. Cô đứng trước mặt anh, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể người đàn ông tỏa ra. Gia Uy đặt ly rượu xuống bàn, đôi bàn tay thô ráp nắm lấy eo cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã nhào vào lòng anh.

— Chú Uy... — Cô khẽ thốt lên, hơi thở gấp gáp.

— Ở đây, đừng gọi tôi là chú. — Anh gằn giọng, bàn tay luồn vào mái tóc dài của cô, ép cô phải ngửa cổ đối diện với ánh nhìn rực lửa. — Cháu là sinh viên nghệ thuật, cháu học về những đường nét, sự cân đối. Nhưng hôm nay, tôi sẽ dạy cho cháu một bài học khác... bài học về sự phục tùng.

Ngón tay cái của Gia Uy miết mạnh lên đôi môi mọng đỏ của cô, rồi chậm rãi di chuyển xuống cổ, dừng lại ở nơi trái tim cô đang đập loạn nhịp. Anh không vội vã chiếm lấy cô, mà dùng sự điềm tĩnh của một người đàn ông trưởng thành để dày vò tâm lý thiếu nữ.

— Cháu biết tại sao tôi lại chọn chiếc váy này cho cháu không? — Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nàn vị rượu khiến đầu óc Hạ An trở nên mụ mẫm. — Vì nó giống như cháu... mỏng manh, rực rỡ, nhưng lại dễ dàng bị nghiền nát trong tay tôi.

Gia Uy bất ngờ xoay người cô lại, để cô ngồi quay lưng về phía mình. Anh dùng đôi môi nóng bỏng miết dọc sống lưng trần của cô, mỗi nơi anh đi qua đều để lại một cảm giác tê dại như bị điện giật. Hạ An khẽ rên rỉ, đôi tay cô bám chặt lấy đùi anh, làn da trắng sứ của cô ửng hồng dưới sự mơn trớn đầy tính chiếm hữu.

Anh bắt đầu giảng giải, giọng nói khàn khàn như đang thuyết trình về một tác phẩm nghệ thuật đắt giá: — Một cơ thể đẹp không chỉ nằm ở những đường cong, mà nằm ở cách nó phản ứng trước sự đụng chạm. Khi tôi chạm vào đây... — Anh miết nhẹ vào mạn sườn cô — ...cháu run rẩy. Đó là sự thành thật nhất của bản năng.

Sự tương phản giữa bàn tay to lớn, đầy gân xanh của anh và cơ thể nhỏ nhắn, mịn màng của cô tạo nên một khung cảnh đầy dục niệm. Gia Uy nhấc cô đứng dậy, áp cô vào tấm kính sát đất lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của kính phía trước và cái nóng hừng hực từ lồng ngực anh phía sau khiến Hạ An gần như tan chảy.

— Nhìn xuống dưới kia đi. — Anh ra lệnh, ép mặt cô hướng về phía ánh đèn thành phố xa xăm. — Cả thế giới ngoài kia đều không biết cháu đang ở đây, trong vòng tay tôi, chịu sự kiểm soát của tôi. Cháu có thấy... kích thích không?

Hạ An nhắm mắt lại, tiếng thở dốc của cô hòa cùng tiếng tim đập thình thịch. Sự nổi loạn trong cô bùng cháy mãnh liệt. Cô không thấy sợ hãi trước sự thô bạo dịu dàng của anh, ngược lại, cô cảm thấy mình như một nữ thần đang được sùng bái bởi một vị vua quyền năng nhất.

— Cháu... cháu thuộc về chú. — Cô thì thầm, giọng nói đứt quãng.

Gia Uy xoay người cô lại, nâng cằm cô lên bằng một nụ hôn nồng cháy và dài dặc. Lần này, nụ hôn không còn mang tính trừng phạt, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn đang lạc lối. Những bài học "ngoài giáo trình" này không có trong sách vở, nó chỉ có thể cảm nhận bằng da thịt và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong bóng tối.

Đêm đó, trong căn hộ tĩnh mịch, Trịnh Gia Uy đã dùng quyền lực và sự trải đời của mình để hoàn toàn thu phục cô gái nhỏ. Anh nuông chiều cô bằng những món quà xa xỉ, bằng những nụ hôn triền miên, nhưng cũng siết chặt cô bằng những quy tắc ngầm khắc nghiệt.

Sự chiếm hữu của anh đã đạt đến một tầm cao mới. Anh muốn mỗi hơi thở, mỗi ý nghĩ của Hạ An đều phải xoay quanh mình. Và Hạ An, trong cơn say tình ái đầu đời, đã tự nguyện dâng hiến đôi cánh của mình để được nhốt vào chiếc lồng bằng vàng mà anh đã cất công xây dựng.