661 từ · ~4 phút đọc
Sáng hôm sau, Thẩm Quân Ngôn rời đi từ sớm, để lại Hứa Giai Kỳ nằm giữa đống đổ nát của sự nhục nhã. Khắp cơ thể cô là những dấu vết xanh tím, kết quả của cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt đêm qua. Trong cơn mê man và tuyệt vọng tột cùng, Giai Kỳ nhìn thấy chiếc điện thoại di động của Thẩm Quân Ngôn bỏ quên trên kệ đầu giường. Như một người sắp chết đuối vớ được cọng cỏ khô, cô dùng hết sức lực tàn tàn còn sót lại, run rẩy bò đến và bấm dãy số mà cô đã thuộc lòng từ thuở nhỏ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên từng nhịp đều đặn, mỗi tiếng tít là một nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực Giai Kỳ. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói quen thuộc của Hứa Thừa Phong vang lên, vẫn là tông giọng trầm ấm, điềm tĩnh ấy. Giai Kỳ bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô không thể thốt nên lời rõ rệt. Cô cầu xin anh trai hãy đến cứu mình, cô nói rằng Thẩm Quân Ngôn là một con quỷ, rằng cô đang bị giam cầm và hành hạ đến mức không muốn sống tiếp. Cô tin rằng, dù có tàn nhẫn đến đâu, anh trai vẫn sẽ chừa cho cô một con đường sống khi nghe thấy sự tuyệt vọng của em gái mình.
Thế nhưng, đáp lại tiếng khóc xé lòng của Giai Kỳ là một sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Hứa Thừa Phong không hề hốt hoảng, cũng không hề hỏi han. Ở đầu dây bên kia, tiếng gió rít qua cửa kính xe hơi sang trọng và tiếng nhạc cổ điển loáng thoáng cho thấy anh ta đang tận hưởng cuộc sống vinh hoa. Thừa Phong thở dài, một tiếng thở dài đầy sự thiếu kiên nhẫn. Anh ta lạnh lùng cắt ngang lời cầu xin của cô, bảo cô hãy thôi làm loạn và học cách chấp nhận thực tại. Anh ta nói rằng nhờ có Thẩm Quân Ngôn mà dự án ở bến cảng của anh ta đã thuận buồm xuôi gió, và vị thế của nhà họ Hứa hiện tại còn quan trọng hơn một chút "khó chịu" của cô.
Giai Kỳ bàng hoàng, cô gào lên trong điện thoại rằng cô bị hắn trói buộc, bị hắn làm nhục, chẳng lẽ anh ta không quan tâm sao. Thừa Phong chỉ hờ hững buông một câu rằng đó là trách nhiệm của cô đối với gia tộc, và nếu cô còn tiếp tục gọi những cuộc điện thoại phiền phức này làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa anh ta và Quân Ngôn, anh ta sẽ là người đầu tiên cắt đứt mọi liên hệ với cô. Ngay sau đó là một tiếng tút dài lạnh lẽo. Anh trai cô đã cúp máy, một cách dứt khoát và tàn nhẫn, như thể vừa vứt bỏ một quân cờ đã hết giá trị lợi dụng nhưng lại hay gây rắc rối.
Chiếc điện thoại rơi khỏi bàn tay vô lực của Giai Kỳ. Sự phản bội này còn đau đớn hơn vạn lần những trận đòn roi hay sự chiếm đoạt của Thẩm Quân Ngôn. Cô nhận ra mình không hề có đường lui, bởi vì cái lồng giam này không phải do một mình Thẩm Quân Ngôn xây dựng, mà chính người anh trai cô hằng kính yêu đã tự tay khóa chốt từ bên ngoài. Trong lúc cô đang chết lặng vì đau đớn, cánh cửa phòng mở ra, Thẩm Quân Ngôn bước vào với chiếc máy tính bảng trên tay, màn hình đang hiển thị đoạn ghi âm cuộc gọi vừa rồi. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự dung túng cho tội ác, rồi chậm rãi tiến lại gần để thưởng thức sự sụp đổ hoàn toàn của linh hồn cô.