Sự uất ức tích tụ suốt nhiều ngày đã đẩy Hứa Giai Kỳ vào một quyết định liều lĩnh. Nhân lúc Thẩm Quân Ngôn có cuộc họp khẩn cấp ở bến cảng và sự canh phòng lỏng lẻo của một người làm mới, cô đã lẻn vào thư phòng, run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại bàn để quay số của một người bạn cũ, hy vọng vào một sự cứu giúp viển vông. Nhưng khi tiếng tút dài đầu tiên vừa vang lên, một bàn tay to lớn, lạnh lẽo đã đột ngột đè nghiến lên đôi tay đang run rẩy của cô, dập mạnh ống nghe xuống máy. Thẩm Quân Ngôn đứng đó, bóng đen của hắn phủ trùm lấy cô, đôi mắt đỏ ngầu vì cơn thịnh nộ đã mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng.
Hắn không nói một lời, chỉ túm lấy cổ áo Giai Kỳ và lôi xệch cô về phía căn phòng ngủ đầy rẫy camera ẩn. Hắn ném cô xuống chiếc giường rộng lớn, lực va chạm mạnh đến mức khiến cô choáng váng. Thẩm Quân Ngôn thong thả tháo thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm vào nhau lách cách nghe rợn người giữa không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn cô, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm rằng em đã quên mất vị thế của mình, em tưởng tôi sẽ để em rời khỏi đây sao. Giai Kỳ cố gắng bò lùi lại, nhưng hắn đã nhanh chóng tóm lấy mắt cá chân cô, kéo mạnh cô về phía mình và đè nghiến cơ thể cao lớn xuống.
Sự trừng phạt bắt đầu bằng một nụ hôn thô bạo, đầy mùi rượu và thuốc lá, như muốn nuốt chửng hơi thở của cô. Thẩm Quân Ngôn không có chút nhẹ nhàng nào, hắn thô bạo xé rách lớp váy lụa mỏng manh mà cô đang mặc, để mặc cô trần trụi và run rẩy dưới ánh đèn sáng loáng của những chiếc camera ẩn. Bàn tay hắn thô ráp di chuyển trên da thịt cô, để lại những vết hằn đỏ gay gắt như những dấu ấn nô lệ. Giai Kỳ nức nở, đôi tay nhỏ bé đẩy vào ngực hắn nhưng chỉ nhận lại sự siết chặt đau đớn hơn. Hắn ép hai tay cô lên đỉnh đầu, dùng chiếc thắt lưng da trói chặt lại, khiến cô hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
Cơn đau thể xác ập đến khi Thẩm Quân Ngôn thô bạo chiếm đoạt cô mà không có bất kỳ sự dạo đầu nào. Giai Kỳ hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt đầm đìa chảy dài trên gối. Hắn không dừng lại, ngược lại càng trở nên điên cuồng hơn trước sự phản kháng yếu ớt của cô. Từng nhịp thúc của hắn đều mang theo sự giận dữ và dục vọng chiếm hữu tột độ, như muốn khảm sâu hình ảnh và cảm giác về hắn vào tận xương tủy cô. Hắn ghé sát tai cô, vừa thở dốc vừa thì thầm những lời cay độc rằng nhìn vào camera đi, nhìn xem em đang thuộc về ai, nhìn xem anh trai em đã bán em cho một con quỷ như thế nào.
Cuộc hoan lạc tàn khốc kéo dài trong tiếng nức nở tuyệt vọng của Giai Kỳ và tiếng va chạm xác thịt khô khốc. Thẩm Quân Ngôn thỏa mãn nhìn thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt cô, nơi sự trong sáng cuối cùng đã bị nhuốm màu dục vọng và nỗi đau. Khi cơn bão qua đi, hắn vẫn không buông tha cô mà ôm chặt lấy cơ thể rã rời ấy vào lòng, bàn tay vẫn mơn trớn trên những vết bầm tím do chính hắn tạo ra. Giai Kỳ nằm bất động, tâm hồn cô như đã chết lịm trong chính sự trừng phạt đầu tiên này, nhận ra rằng xiềng xích của Thẩm Quân Ngôn không chỉ nằm ở cổ chân, mà đã cắm sâu vào từng tế bào trong cơ thể mình.