Tiếng khóa cửa khô khốc vừa dứt, không gian trong căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Hứa Giai Kỳ vẫn ngồi bất động trên giường, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt mép chăn như thể đó là mảnh phao duy nhất giữa dòng nước dữ. Sự phản bội của anh trai như một liều thuốc độc ngấm dần vào tim, nhưng nỗi sợ hãi hiện tại còn lớn hơn cả sự đau đớn. Cô nghe thấy tiếng bước chân đều đặn và nặng nề vọng lại từ phía hành lang, mỗi nhịp gõ xuống sàn gỗ đều như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của cô.
Cánh cửa một lần nữa mở ra, nhưng lần này không có chút dịu dàng giả tạo nào. Thẩm Quân Ngôn bước vào, vóc dáng cao lớn của hắn sừng sững chiếm trọn khung cửa, che khuất chút ánh sáng ít ỏi còn sót lại. Hắn không còn mặc bộ vest lịch lãm như ở bữa tiệc tối qua, mà chỉ khoác lên mình chiếc áo sơ mi đen mở hờ hai nút trên cùng, để lộ lồng ngực săn chắc và khí thế của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát trong tay. Hắn không nói lời nào, chỉ thản nhiên tiến lại gần phía giường, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ khóa chặt lấy khuôn mặt tái nhợt của Giai Kỳ.
Sự hiện diện của hắn mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như bị rút cạn. Giai Kỳ cố gắng lùi lại phía sau cho đến khi lưng cô chạm vào thành giường lạnh lẽo, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng. Thẩm Quân Ngôn dừng lại ngay sát mép giường, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá đắt tiền hòa lẫn với hương gỗ trầm lạnh lẽo từ người hắn. Hắn cúi người xuống, một tay chống lên thành giường ngay sát cổ cô, tay kia vươn ra, dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên để ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười không có chút hơi ấm nào.
Hắn thâm trầm lên tiếng, giọng nói khàn đục mang theo sự rung cảm đáng sợ rằng từ giây phút này, ngay cả hơi thở của cô cũng thuộc về hắn. Giai Kỳ run rẩy cố gắng tránh né sự đụng chạm, nhưng sức lực của cô hoàn toàn vô dụng trước sự cứng rắn của hắn. Thẩm Quân Ngôn không hề giận dữ trước sự phản kháng của cô, hắn nhìn cô như cách một thợ săn nhìn con mồi đang vùng vẫy trong cái bẫy đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da cổ nhạy cảm, nhắc lại lời hứa của anh trai cô rằng cô chính là món nợ máu mà gia đình họ Hứa đã dùng để đổi lấy sự tồn tại.
Sự áp chế nghẹt thở ấy khiến Giai Kỳ cảm thấy bản thân như một sinh vật nhỏ bé đang bị một con mãnh thú vờn bắt. Thẩm Quân Ngôn không dùng bạo lực, nhưng ánh mắt chứa đầy dục vọng chiếm hữu và sự tự tin tuyệt đối của hắn đã đủ để bẻ gãy mọi hàng phòng ngự trong tâm trí cô. Hắn vuốt ve lọn tóc dài của cô, rồi bất ngờ siết nhẹ khiến cô khẽ kêu lên vì đau đớn. Sự đau đớn ấy như một lời cảnh tỉnh rằng cơn ác mộng này là thật. Trong căn phòng xa hoa lạnh lẽo, Giai Kỳ nhận ra mình không còn đường lui, vì trước mắt cô là kẻ không bao giờ biết đến hai từ buông bỏ.