Những ngày tiếp theo tại dinh thự Thẩm gia đối với Hứa Giai Kỳ là một chuỗi những giờ phút dài đằng đẵng trong sự bất an. Cô bị cấm rời khỏi căn phòng ở tầng cao nhất, nơi mọi lối ra đều có vệ sĩ canh gác. Tuy nhiên, Thẩm Quân Ngôn không xuất hiện thường xuyên, hắn để cô tự gặm nhấm nỗi sợ hãi cho đến khi tinh thần cô hoàn toàn kiệt quệ. Đúng lúc Giai Kỳ tưởng chừng như mình sắp phát điên vì sự im lặng đáng sợ này, Hứa Thừa Phong lại xuất hiện, nhưng lần này không còn là vẻ đạo mạo thường thấy, mà là một bộ dạng nhếch nhác, đầy hốt hoảng đã được tính toán kỹ lưỡng.
Thừa Phong lao vào phòng với hơi thở dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi, bộ vest đắt tiền nhăn nhúm như thể vừa trải qua một cuộc xô xát dữ dội. Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt Giai Kỳ, nắm chặt lấy tay cô mà khóc lóc, kể về một biến cố kinh hoàng vừa ập xuống gia đình. Theo lời kể của Thừa Phong, các chủ nợ của Thẩm gia đã bắt đầu siết nợ bằng máu, các công ty con của nhà họ Hứa bị phong tỏa, và cha mẹ họ đang bị giam lỏng ở một nơi bí mật. Anh ta vẽ ra một viễn cảnh tàn khốc rằng nếu không có sự can thiệp trực tiếp của Thẩm Quân Ngôn, cả nhà họ Hứa sẽ bị "xóa sổ" khỏi bản đồ Thượng Hải ngay trong đêm nay.
Giai Kỳ nhìn anh trai bằng đôi mắt đẫm lệ, trái tim cô thắt lại khi nghe về sự an nguy của cha mẹ. Cô không thể ngờ rằng tất cả những con số nợ khổng lồ và những tên đòi nợ thuê hung tợn đang lảng vảng quanh nhà họ Hứa đều là những quân cờ do chính Thừa Phong và Quân Ngôn dàn xếp. Mục đích duy nhất của màn kịch này là tước đoạt chút ý chí phản kháng cuối cùng của cô, biến sự giam cầm này trở thành một sự cứu rỗi bắt buộc. Thừa Phong liên tục nhắc lại rằng Thẩm Quân Ngôn chỉ đồng ý ký vào thỏa thuận bảo hộ nếu Giai Kỳ tình nguyện ký vào một bản "hợp đồng đặc biệt" – thực chất là tờ giấy bán thân được che đậy dưới danh nghĩa hôn ước hắc bang.
Giữa lúc Giai Kỳ đang chao đảo trước bờ vực sụp đổ, Thẩm Quân Ngôn lừng lững bước vào phòng như một vị thần cứu thế đầy ngạo mạn. Hắn ném một xấp tài liệu dày đặc những con dấu đỏ lên bàn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua vẻ mặt đau khổ của Giai Kỳ rồi dừng lại ở sự phục tùng hèn hạ của Thừa Phong. Thừa Phong ngay lập tức đẩy em gái về phía hắn, miệng không ngừng van nài cô hãy cứu lấy gia đình. Sự kết hợp giữa nỗi đau gia đình và sự thúc ép của người thân đã khiến Giai Kỳ hoàn toàn mất phương hướng. Cô nhìn vào tờ giấy trước mặt, tay cầm bút run rẩy không thôi.
Thẩm Quân Ngôn tiến lại gần, bàn tay hắn phủ lên mu bàn tay đang cầm bút của cô, áp lực từ cơ thể hắn khiến cô cảm nhận rõ sự thống trị tuyệt đối. Hắn thì thầm rằng chỉ cần một chữ ký, anh trai cô sẽ an toàn, cha mẹ cô sẽ được tự do, và món nợ máu của họ Hứa sẽ được chuyển sang vai cô gánh vác. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng, Giai Kỳ đã đặt bút ký, không hề hay biết rằng mình vừa tự tay đóng sập cánh cửa địa ngục. Ngay khi mực vừa khô, Thừa Phong lặng lẽ đứng dậy, lau đi những giọt nước mắt giả tạo và gật đầu chào Thẩm Quân Ngôn với một nụ cười mãn nguyện của kẻ vừa hoàn thành một thương vụ béo bở, để mặc em gái mình ở lại trong vòng tay của kẻ săn mồi.