Đường Vân đứng lặng trước cánh cửa kính khổng lồ của Tập đoàn Nghiêm Lãnh, cao vút chạm tới bầu trời xám xịt của thành phố. Tòa nhà này không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là mồ chôn của chị gái cô.
Bốn năm trước, chị cô, Đường Hạ, đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng, chỉ hai tuần trước ngày cưới với Nghiêm Lãnh – CEO kiêm chủ nhân tuyệt đối của đế chế này. Cảnh sát kết luận đó là tai nạn, nhưng Đường Vân biết đó không phải là sự thật. Đường Hạ đã gọi điện, giọng nói run rẩy, van xin cô đừng bao giờ đến gần Nghiêm Lãnh, đừng bao giờ tin bất cứ điều gì anh ta nói. Cô ấy chết ngay sau cuộc gọi đó.
Trong bốn năm, nỗi đau và sự nghi ngờ đã tôi luyện Đường Vân thành một vũ khí sắc bén. Cô tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc, xóa bỏ mọi dấu vết liên quan đến gia đình mình, và tạo ra một thân phận mới: Thư ký cao cấp Đường Vân, lạnh lùng, tài năng, và không một ai biết cô là em gái ruột của người đã khuất.
“Chị ơi, em đã quay lại rồi,” Đường Vân thầm thì, ngón tay siết chặt chiếc vòng tay bạc cũ kĩ dưới lớp áo vest công sở. “Em sẽ tìm ra sự thật. Cho dù người đó là… Nghiêm Lãnh.”
Phòng họp tầng 58 tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa. Đường Vân bước vào buổi phỏng vấn cuối cùng với tư thế hoàn hảo, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hề hung hăng. Cô biết rõ, Nghiêm Lãnh chỉ tuyển trợ lý làm việc sát bên mình, một vị trí mà ai cũng khao khát và cũng là nơi nguy hiểm nhất.
Và anh ta đã ở đó, ngồi sau chiếc bàn gỗ óc chó đen bóng. Nghiêm Lãnh.
Lần đầu tiên đối diện với kẻ mà cô tin là hung thủ, tim Đường Vân đập như trống bỏi, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp.
Nghiêm Lãnh, ba mươi tuổi, toát ra khí chất quyền uy. Áo sơ mi đen, không cà vạt, mái tóc cắt gọn gàng, nhưng chính ánh mắt anh ta mới là thứ đáng sợ nhất. Nó như hai mũi khoan, xuyên thấu mọi lớp phòng vệ. Anh ta không chỉ là CEO, mà còn là một nhà tiên tri trong giới kinh doanh – một cái tên mà mọi người phải cúi đầu.
“Hồ sơ của cô… rất hoàn hảo, Đường tiểu thư,” Nghiêm Lãnh nói, giọng trầm ấm nhưng không chút cảm xúc, như một cái máy. “Quá hoàn hảo, đến mức tôi nghi ngờ.”
Đường Vân nhếch mép, thái độ dửng dưng nhưng lời nói đầy tự tin: “Thưa ngài Nghiêm, sự hoàn hảo của hồ sơ nói lên sự chuyên nghiệp của tôi. Sự nghi ngờ của ngài chỉ nói lên sự thận trọng quá mức.”
Nghiêm Lãnh khẽ nhếch môi, nụ cười đó không hề mang ý thân thiện. Nó mang tính dò xét, như một kẻ săn mồi đang thử phản ứng con mồi.
“Nghe nói cô là một người tham vọng,” Nghiêm Lãnh ngả người ra sau. “Vị trí này đòi hỏi sự tận tâm tuyệt đối, và đôi khi… là sự hy sinh.”
Hy sinh. Đường Vân nuốt nước bọt. Cô biết anh ta muốn nói đến điều gì.
“Tôi có đủ khả năng gánh vác mọi sự hy sinh, miễn là xứng đáng,” Đường Vân đáp lại, thẳng thắn nhìn vào mắt anh ta. Cô cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt đó một chút tội lỗi, một sự sợ hãi, nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng vô tận.
Tuy nhiên, khi ánh mắt Nghiêm Lãnh lướt qua vai cô, một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh ta dường như nhíu mày lại. Có một điều gì đó quen thuộc trên người cô, một cảm giác lướt qua rất nhanh.
“Tôi có cảm giác cô rất quen thuộc,” Nghiêm Lãnh đột ngột hỏi, giọng nói chuyển sang tông thấp hơn, nguy hiểm hơn. “Chúng ta từng gặp nhau chưa?”
Đây là giây phút cô lo sợ nhất. Đường Vân hít sâu, cô đã chuẩn bị cho tình huống này.
“Rất có thể,” cô bình tĩnh đáp. “Chị gái tôi, Đường Hạ, từng là hôn thê của ngài. Trong vài buổi gặp gỡ gia đình xa xưa, chúng ta có thể đã thoáng thấy nhau. Nhưng đó chỉ là chuyện thoáng qua, thưa ngài Nghiêm.”
Cái tên Đường Hạ được thốt ra như một lời nguyền, khiến không khí trong phòng chùng xuống. Nghiêm Lãnh im lặng một lúc lâu.
“Cô không sợ làm việc cho người đã ‘gián tiếp’ gây ra cái chết của chị mình sao?” Nghiêm Lãnh hỏi, cố tình nhấn mạnh từ “gián tiếp”.
Đường Vân ngẩng cao đầu. “Thưa ngài Nghiêm, tôi là một người làm công ăn lương. Tôi chỉ tin vào bằng chứng và tiền lương. Chuyện quá khứ nên để nó ngủ yên. Tôi ở đây vì sự nghiệp.”
Sự trơ trẽn đầy chuyên nghiệp đó dường như làm Nghiêm Lãnh hài lòng. Anh ta gật đầu, đưa tay với lấy một chiếc bật lửa mạ bạc trên bàn. Chiếc bật lửa quen thuộc đó, Đường Hạ đã từng nói với cô rằng nó là món quà đắt tiền nhất cô từng tặng anh ta.
“Tuyệt vời. Cô được nhận. Bắt đầu công việc vào sáng mai, Thư ký Đường. Và hãy nhớ, tôi không thích sự phản bội.”
Hắn ta không hề che giấu sự cảnh cáo.
Đường Vân đứng dậy, cúi chào theo đúng lễ nghi. Khi cô quay lưng đi, bóng lưng mảnh mai nhưng đầy ý chí của cô lọt vào mắt Nghiêm Lãnh. Anh ta nhìn theo, tay lướt nhẹ trên chiếc bật lửa.
“Đường Vân…” anh ta lẩm bẩm, tên cô gợi lại một ký ức đau buồn, một hình ảnh đã bị lãng quên của cô gái bé bỏng hay bám váy chị gái.
Anh ta cảm thấy có gì đó khác lạ ở người phụ nữ này. Cô ta quá giống Đường Hạ ở một số góc độ, nhưng lại sắc sảo, tự chủ và nguy hiểm hơn gấp vạn lần.
Đường Vân bước ra khỏi tòa nhà, đón nhận làn gió lạnh lẽo ngoài phố. Lời thề năm xưa như khắc sâu vào xương tủy.
“Em sẽ khiến anh phải trả giá, Nghiêm Lãnh. Bằng chính những thứ anh yêu quý nhất.”