Sáng hôm sau, bảy giờ rưỡi, Đường Vân đã có mặt tại văn phòng, sớm hơn nửa tiếng so với giờ quy định. Cô được bố trí một không gian làm việc ngay bên ngoài phòng Nghiêm Lãnh. Căn phòng này như một pháo đài bằng kính đen, chỉ cần ngồi đây, cô có thể quan sát mọi hoạt động của anh ta, mọi người ra vào.
Văn phòng của Nghiêm Lãnh rộng lớn một cách đáng sợ, nội thất tối giản nhưng cực kỳ tinh tế, toát lên sự lạnh lẽo, quyền lực. Đường Vân đặt chiếc túi xách xuống, hít một hơi thật sâu. Mục tiêu của cô không chỉ là công việc, mà là mọi ngóc ngách trong căn phòng này.
Tám giờ, Nghiêm Lãnh bước vào. Anh ta không nói một lời chào, chỉ gật đầu nhẹ và đi thẳng vào phòng mình. Đường Vân đã nhanh chóng chuẩn bị sẵn cà phê đen không đường, danh sách công việc trong ngày và một tập hồ sơ cần ký.
Sự chuyên nghiệp và tốc độ làm việc của Đường Vân khiến cả văn phòng ngạc nhiên. Trong buổi sáng đầu tiên, cô đã xử lý gọn gàng hàng tá công việc, từ sắp xếp lịch họp tới chuẩn bị tài liệu phức tạp, không hề mắc một lỗi nhỏ. Nghiêm Lãnh theo dõi cô qua vách kính, đôi mắt anh ta nheo lại một cách khó hiểu.
Đường Vân cũng đang âm thầm quan sát. Cô chú ý đến những thói quen của Nghiêm Lãnh: anh ta luôn uống cà phê lúc 8 giờ 10 phút, kiểm tra tin nhắn lúc 9 giờ, và dành mười phút để nhìn ra cửa sổ trước khi bắt đầu cuộc gọi quan trọng đầu tiên. Cô cần nắm rõ mọi chi tiết nhỏ nhất.
Giữa buổi sáng, Đường Vân có cơ hội đầu tiên. Nghiêm Lãnh ra ngoài họp với Hội đồng quản trị.
“Thư ký Đường, hãy giữ điện thoại hộ tôi. Nếu có cuộc gọi khẩn cấp từ ông Trần, chuyển máy trực tiếp. Còn lại, gác lại hết,” anh ta dặn dò.
Cánh cửa vừa đóng lại, Đường Vân lập tức hành động.
Cô vào phòng anh ta dưới danh nghĩa dọn dẹp và bổ sung tài liệu. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng và sự lạnh lẽo từ điều hòa xộc vào mũi cô. Tim cô đập nhanh hơn khi cô tiến đến chiếc bàn làm việc khổng lồ.
Nơi đầu tiên cô tìm kiếm là ngăn kéo bị khóa. Nghiêm Lãnh không bao giờ giao chìa khóa cho bất cứ ai. Đường Vân không cố mở khóa. Thay vào đó, cô lướt tay qua mặt bàn, tìm kiếm một thiết bị lưu trữ ẩn, hoặc một mật khẩu được dán lén.
Và rồi, ánh mắt cô dừng lại ở một tấm ảnh bị úp mặt xuống, nằm gọn gàng bên cạnh máy tính. Cô lật nó lên.
Đó là ảnh của chị gái cô, Đường Hạ.
Trong ảnh, Đường Hạ đang cười rạng rỡ, ôm lấy cánh tay Nghiêm Lãnh. Trông họ thật hạnh phúc, một sự hạnh phúc giả tạo khiến Đường Vân rùng mình. Nghiêm Lãnh trong ảnh trẻ hơn, nhưng ánh mắt anh ta lúc đó, dường như có chút gì đó của sự sở hữu và tình cảm thực sự.
Đường Vân nhanh chóng đặt tấm ảnh xuống, lòng cô dấy lên một cảm xúc phức tạp. Không phải là sự thương xót, mà là sự bối rối. Nếu hắn thực sự yêu chị cô, tại sao chị cô lại chết và cảnh báo cô về hắn?
Cô chuyển sang tủ sách lớn. Ngón tay cô lướt qua hàng trăm cuốn sách kinh tế, luật pháp, rồi dừng lại ở một cuốn sách bìa da cũ kĩ, có vẻ lạc lõng: “Sự thật trong bóng tối”.
Khi mở cuốn sách ra, cô không tìm thấy bất kỳ bí mật nào, chỉ là những trang giấy trắng tinh. Nhưng cảm giác mách bảo rằng đây là điểm ẩn giấu. Cô kiểm tra kỹ bìa sách, tìm thấy một đường rạch rất nhỏ ở mép trong.
Đường Vân vừa định rút thứ gì đó ra, thì điện thoại nội bộ reo lên. Nghiêm Lãnh gọi.
Cả người cô cứng lại. Hắn ta đã trở về? Hay hắn đang thử cô?
Cô lập tức đóng cuốn sách lại, trả lại vị trí cũ, và bước nhanh ra khỏi phòng.
“Thưa ngài?” Đường Vân nhấc điện thoại, giọng nói hoàn toàn bình tĩnh.
“Họp bị hoãn. Tôi cần cô pha một tách trà nóng, không phải cà phê. Và mang theo tập hợp đồng ‘Dự án Phượng Hoàng’ vào đây.”
Giọng Nghiêm Lãnh không có vẻ gì là nghi ngờ, nhưng Đường Vân vẫn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Mang trà vào phòng, cô đặt tập hồ sơ lên bàn. Nghiêm Lãnh đang ngồi đối diện, đôi mắt chăm chú nhìn cô.
“Cô có thói quen gì ngoài công việc không, Thư ký Đường?” Nghiêm Lãnh đột ngột hỏi, câu hỏi hoàn toàn lạc đề.
Đường Vân cảm thấy như bị trói vào một chiếc ghế thẩm vấn. “Tôi thích đọc sách cũ. Đặc biệt là sách bìa da.” Cô nói, cố ý nhìn vào giá sách.
Nghiêm Lãnh nở một nụ cười cực kỳ mờ ám. “Vậy sao. Tôi cũng vậy. Thỉnh thoảng tôi phải đọc chúng ở nơi không có ai làm phiền. Sự riêng tư… rất quan trọng.”
Lời nói của anh ta như một lời cảnh cáo ngầm. Anh ta biết cô đã vào phòng. Anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột.
“Tôi hiểu ý ngài,” Đường Vân đáp, kiềm chế sự tức giận. “Trong giờ làm, tôi chỉ tập trung vào công việc của ngài.”
“Tốt. Cô ra ngoài đi.”
Đường Vân quay trở ra, lòng cô dâng lên sự căm ghét. Hắn ta không chỉ tàn nhẫn mà còn xảo quyệt. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn cô nghĩ. Nhưng chính sự thách thức này lại tiếp thêm sức mạnh cho quyết tâm trả thù của cô.
Cô sẽ dùng sự chuyên nghiệp để che giấu mọi thứ. Cô sẽ quyến rũ hắn, bằng mọi cách. Vì chỉ khi ở bên cạnh hắn, cô mới có thể lật đổ hắn.