Công việc với Nghiêm Lãnh ngày càng căng thẳng. Anh ta đòi hỏi một cường độ làm việc gần như phi nhân tính. Điều này lại giúp Đường Vân có cớ để luôn ở sát bên anh ta.
Tối thứ Sáu, một cuộc họp khẩn cấp đột xuất được triệu tập tại một thành phố lân cận về một dự án hợp tác trị giá hàng triệu đô la.
“Chuẩn bị đi, Thư ký Đường. Chuyến bay riêng sẽ cất cánh sau hai tiếng,” Nghiêm Lãnh ra lệnh, giọng nói dứt khoát không cho phép từ chối.
Đường Vân nhận ra đây là cơ hội vàng. Khách sạn sang trọng, không có ai theo dõi, và sự căng thẳng của công việc sẽ làm giảm đi cảnh giác của Nghiêm Lãnh.
Hai người đến nơi đã là nửa đêm. Khách sạn họ ở là khu nghỉ dưỡng cao cấp, vắng vẻ. Trợ lý đã đặt phòng cho Nghiêm Lãnh và một phòng đối diện cho Đường Vân. Tuy nhiên, khi họ nhận phòng, nhân viên lễ tân tỏ ra lúng túng.
“Thưa ngài Nghiêm, thành thật xin lỗi. Do hệ thống gặp trục trặc, chúng tôi chỉ còn một phòng Tổng thống hạng sang duy nhất. Các phòng còn lại đều đã được sửa chữa.”
Đường Vân nhíu mày. Cô biết Nghiêm Lãnh ghét sự bất tiện. Cô chuẩn bị đề nghị tìm khách sạn khác, nhưng Nghiêm Lãnh đã ngắt lời cô.
“Không sao. Thư ký Đường, cô ở phòng kia đi. Tôi sẽ ngủ ở phòng chờ làm việc.”
“Thưa ngài Nghiêm, không cần phiền phức như vậy. Tôi có thể ngủ ở sofa phòng chờ.” Đường Vân nói, nhưng trong lòng cô lại mừng thầm. Cô cần một cái cớ để ở cùng phòng với hắn ta.
“Không cần tranh cãi.” Nghiêm Lãnh nhìn cô, ánh mắt mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy ra lệnh. “Cô cần phải có tinh thần tốt nhất cho cuộc họp sáng mai. Cô ngủ trong phòng chính, tôi sẽ dùng phòng làm việc. Đây là lệnh.”
Đường Vân biết sự nhượng bộ này không phải là sự ưu ái, mà là sự kiểm soát tinh vi. Anh ta muốn đảm bảo cô không mắc lỗi.
Phòng Tổng thống quả thực xa hoa, có hai phòng ngủ lớn, nhưng Đường Vân biết, phòng làm việc của Nghiêm Lãnh cũng có giường và ghế sofa đủ lớn.
Khi cô vào phòng ngủ chính, Nghiêm Lãnh vẫn đang ở phòng khách, gọi điện thoại. Anh ta cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi đen, khiến cô có thể thấy rõ đường nét cơ thể săn chắc của anh ta.
Đường Vân nhanh chóng khóa cửa phòng ngủ và bắt đầu kiểm tra phòng. Không có manh mối nào ở đây. Cô cởi bỏ bộ vest cứng nhắc, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng để đi ngủ, thắt lưng ôm sát eo, thứ duy nhất có thể gọi là sự gợi cảm được cô cho phép mình bộc lộ.
Nửa tiếng sau, Đường Vân không ngủ được. Sự căng thẳng quá lớn. Cô quyết định ra ngoài pha một tách trà hoa cúc.
Phòng khách tối đen, chỉ có ánh đèn mờ từ ban công chiếu vào. Nghiêm Lãnh không ở phòng làm việc, anh ta đang đứng ở ban công hút thuốc.
Khi Đường Vân vừa bước vào bếp, cô đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói ở dạ dày. Do căng thẳng và bỏ bữa, cơn đau quặn lên khiến cô phải dựa vào quầy bếp.
“Cô làm gì ở đây?”
Giọng Nghiêm Lãnh vang lên trong bóng tối, lạnh lùng và cảnh giác. Anh ta bước vào, không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu vào.
“Xin lỗi, thưa ngài Nghiêm. Tôi… tôi bị đau dạ dày.” Đường Vân khó khăn trả lời, tay ôm chặt phần bụng.
Nghiêm Lãnh tiến lại gần. Sự gần gũi đột ngột khiến Đường Vân run lên.
“Đau đến mức này?” Anh ta nhíu mày, có lẽ vì thói quen của anh ta không chấp nhận sự yếu đuối.
Đường Vân không thể nói được gì, cơn đau khiến cô toát mồ hôi lạnh.
Bất ngờ, Nghiêm Lãnh không nói gì, đưa tay đặt lên lưng cô. Bàn tay anh ta rất nóng, một sự tương phản tuyệt đối với giọng nói lạnh lẽo.
Anh ta nhẹ nhàng đỡ cô quay lại, bắt cô ngồi xuống ghế. Hành động này không phải là dịu dàng, mà là sự kiểm soát một cách vô thức.
Khi cô ngồi xuống, chiếc váy lụa mỏng bó sát khiến đường cong cơ thể cô hiện rõ dưới ánh trăng, đặc biệt là vòng eo thon gọn, gần như là điểm yếu của cơ thể cô khi đang cuộn lại vì đau.
Nghiêm Lãnh nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt dán chặt vào đường cong uyển chuyển của cô. Giây phút đó, anh ta không nhìn thấy cô là thư ký, là em gái của hôn thê cũ. Anh ta chỉ thấy một người phụ nữ đang đau đớn và một khao khát bất ngờ dấy lên.
Anh ta lướt ngón tay xuống vùng eo cô, không phải để trêu chọc, mà như một phản ứng tự nhiên để giảm đau cho cô. Sự chạm chạm đó khiến Đường Vân rùng mình.
“Uống thuốc đi,” Nghiêm Lãnh đưa cho cô một viên thuốc, giọng nói hơi khàn. “Đừng làm hỏng cuộc họp sáng mai của tôi.”
Đường Vân uống thuốc. Khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt anh ta trong bóng tối. Sự căng thẳng trong không khí không phải là công việc, mà là một thứ khác, nguyên thủy và nguy hiểm hơn.
“Thư ký Đường,” Nghiêm Lãnh đột ngột lên tiếng, tiến gần hơn, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô. “Cô biết mình rất giống chị gái cô không? Đặc biệt là ở cái eo này.”
Đường Vân ngây người. Hắn ta đã nhận ra?
“Nhưng… chị cô yếu ớt hơn. Cô, lại gợi cảm một cách nguy hiểm.” Anh ta thì thầm, bàn tay đã chuyển từ vùng eo xuống gần hông, chậm rãi và đầy ẩn ý.
Nghiêm Lãnh không đợi câu trả lời. Anh ta cúi xuống, đặt một nụ hôn chiếm đoạt lên môi cô, không phải sự dịu dàng của tình yêu, mà là sự bạo liệt của sự khao khát bị kìm nén suốt bấy lâu.
Đường Vân hoàn toàn bị động, nhưng cô biết, đây là cơ hội để cô tiếp tục âm mưu. Cô không được phép chùn bước. Cô phải dùng thân thể mình để kéo hắn xuống vòng xoáy sai lầm.
Nụ hôn sâu hơn, Nghiêm Lãnh kéo cô đứng dậy. Cơ thể anh ta áp sát, sự lạnh lùng bị thay thế bằng ngọn lửa rực cháy.
Mục đích trả thù và sự khao khát thể xác bắt đầu hòa quyện, dẫn dắt hai kẻ cô độc này vào một đêm định mệnh.