Hơi thở của Đường Vân hoàn toàn bị Nghiêm Lãnh nuốt chửng. Nụ hôn của anh ta không phải là lời mời gọi, mà là sự xâm chiếm tàn bạo, một cách để khẳng định quyền lực tuyệt đối. Lòng căm hận của Đường Vân và mục đích trả thù như bị đẩy lùi, nhường chỗ cho phản ứng cơ thể hoàn toàn tự nhiên trước sự hấp dẫn nguy hiểm này.
Đường Vân biết cô không thể đẩy anh ta ra. Cô cần hắn. Cô cần giữ mối quan hệ này để tiếp cận sự thật.
Khi Nghiêm Lãnh dứt ra, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ hung tợn và khao khát trong bóng đêm. Anh ta không cần lời đồng ý, chỉ cần sự im lặng của cô là đủ.
“Cô muốn gì ở tôi, Đường Vân?” Nghiêm Lãnh thì thầm, giọng khàn đặc, tay anh ta đã đưa lên, nắm lấy vòng eo thon của cô.
Đường Vân không trả lời, cô chủ động vòng tay qua cổ anh ta, một hành động đầy rủi ro nhưng cần thiết. Cô đang đáp lại hắn bằng sự giả dối tinh vi nhất.
Nghiêm Lãnh hiểu đây là sự đồng thuận. Anh ta bế bổng cô lên, mang cô vào phòng ngủ lớn, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi.
Trong căn phòng tối mịt đó, sự kiểm soát của Nghiêm Lãnh hoàn toàn lộ rõ. Anh ta lột bỏ lớp váy lụa mỏng trên người cô một cách vội vã và mạnh bạo, không có chút dịu dàng nào.
Đây không phải là tình yêu, đây là sự giải tỏa bản năng, sự chiếm hữu mà anh ta đã kìm nén bấy lâu.
Đường Vân nằm dưới thân anh ta, cảm nhận sức nặng và sức nóng như thiêu đốt. Cô tự nhủ, đây là cái giá phải trả. Cô cắn chặt môi, cố gắng giữ lại sự tỉnh táo, sự căm ghét.
Nghiêm Lãnh dường như đang tìm kiếm điều gì đó ở cô, sự tương đồng với Đường Hạ, hay chỉ là sự giải thoát khỏi nỗi cô đơn của chính mình. Anh ta gọi tên cô, nhưng giọng điệu lại mang theo sự lạnh lùng và trách móc, như thể cô là một phần thưởng cấm kỵ mà anh ta đang tự cho phép mình chạm vào.
Sự bạo liệt của anh ta khiến Đường Vân phải ôm chặt lấy vai anh ta. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự đau đớn không chỉ về thể xác, mà còn là sự nhục nhã vì phải dùng chính cơ thể mình để trả thù.
“Cô có chắc là cô muốn điều này không, Đường Vân?” Nghiêm Lãnh đột ngột dừng lại, anh ta nhìn cô trong ánh trăng mờ, đôi mắt đầy phức tạp.
Đường Vân biết, nếu cô nói "Không", anh ta sẽ dừng lại và mối quan hệ giữa họ sẽ mãi mãi là cấp trên và cấp dưới. Âm mưu của cô sẽ thất bại.
“Ngài Nghiêm,” cô thở dốc, giọng run run vì cả sự khao khát và sự tính toán. “Tôi đã nói, tôi thích những thứ đáng giá.”
Lời đáp đầy ẩn ý đó như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào khao khát của Nghiêm Lãnh. Anh ta không cần tình yêu, anh ta chỉ cần sự sở hữu. Cô đã cho anh ta quyền đó.
Họ tiếp tục, cảnh H+ giờ đây là một sự hòa trộn giữa kiểm soát và phục tùng, khao khát và giả dối. Mỗi cái chạm, mỗi hơi thở, đều chất chứa một bí mật, một lời nói dối.
Sau khi mọi thứ lắng xuống, Nghiêm Lãnh ôm lấy cô, tư thế chiếm hữu. Anh ta không nói gì, chỉ đơn thuần là giữ cô thật chặt, như thể sợ cô sẽ tan biến.
Lúc này, Đường Vân cảm thấy tay anh ta buông lỏng hơn, cô biết đây là cơ hội của mình.
Cô nhẹ nhàng cựa quậy, tìm một cái cớ để rời khỏi vòng tay anh ta. Cô giả vờ đau đầu và xin đi lấy nước.
Cô bước chân nhẹ nhàng vào phòng làm việc của Nghiêm Lãnh, căn phòng nơi anh ta đã nói rằng có chứa nhiều bí mật. Cô không bật đèn, dùng ánh sáng điện thoại mờ ảo để tìm kiếm.
Và rồi, cô thấy nó: một chiếc két sắt nhỏ ẩn dưới bức tranh phong cảnh trừu tượng.
Đường Vân biết mật mã của Nghiêm Lãnh luôn liên quan đến ngày sinh nhật hoặc ngày giỗ của những người quan trọng. Cô thử ngày sinh nhật chị gái mình. Ting! Két sắt mở ra một cách dễ dàng đến bất ngờ.
Bên trong, không phải tiền bạc hay vàng, mà là một tập nhật ký cá nhân bị buộc bằng một sợi ruy băng đen và một chiếc USB nhỏ.
Cô nhanh chóng chụp lại vài trang đầu của nhật ký và cắm USB vào điện thoại để sao chép dữ liệu.
Nhật ký viết: "Hôm nay, Đường Hạ nói rằng cô ấy sẽ hủy hôn. Tôi đã cảnh báo cô ấy rằng cô ấy không có quyền làm thế. Sự lựa chọn của cô ấy sẽ hủy hoại không chỉ cô ấy, mà còn cả tương lai của tôi..."
Tim Đường Vân đóng băng. Hủy hôn? Chị cô muốn hủy hôn, và Nghiêm Lãnh đã đe dọa?
Dữ liệu đang sao chép, còn khoảng ba mươi giây nữa.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng động ở phòng ngủ. Nghiêm Lãnh đã tỉnh.
“Đường Vân?” Giọng anh ta gọi từ phòng ngủ, bình tĩnh nhưng đầy cảnh giác.
Cô rút USB ra ngay lập tức, đặt mọi thứ trở lại két sắt, đóng lại. Cô phải trở lại phòng ngủ ngay lập tức.
Trước khi cô kịp bước ra, cánh cửa phòng làm việc đã mở ra. Nghiêm Lãnh đứng đó, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, thân hình vạm vỡ. Anh ta nhìn cô, ánh mắt không còn sự khao khát, mà là sự nghi ngờ lạnh lẽo.
“Cô làm gì ở đây?” Nghiêm Lãnh hỏi, giọng nói nặng trịch như đang đe dọa.
Đường Vân, với thân hình trần trụi dưới lớp chăn mỏng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, tiến về phía anh ta.
“Tôi… tôi không ngủ được, thưa ngài Nghiêm. Tôi đang tìm một cuốn sách cũ để đọc.”
Cô đã mạo hiểm nói về thói quen cũ của mình. Nghiêm Lãnh không tin, nhưng anh ta bị phân tâm bởi sự gần gũi đột ngột.
“Cô có vẻ thích sách bìa da cũ.” Anh ta nhếch môi, lùi lại một bước, nhưng vẫn chặn cửa phòng làm việc. “Hãy về giường đi. Đừng lãng phí thời gian của tôi.”
Đường Vân đi qua anh ta, tiến vào phòng ngủ. Khi cô đã nằm xuống, cô cảm thấy sự căng thẳng tăng lên gấp bội. Nghiêm Lãnh nằm xuống bên cạnh cô. Anh ta không hề chạm vào cô, nhưng sự tồn tại của anh ta đã là một sự đe dọa.
Đường Vân biết, cô đã có được manh mối. Nhưng cô cũng đã đặt mình vào một ván cờ nguy hiểm hơn gấp ngàn lần.
Cái đêm định mệnh này không chỉ là sự khởi đầu của mối quan hệ cấm kỵ, mà còn là lời thề câm lặng rằng cô sẽ tiếp tục dấn thân vào Vòng Xoáy Sai Lầm này.