Khi Đường Vân tỉnh dậy, ánh nắng ban mai đã tràn ngập phòng. Bên cạnh cô, Nghiêm Lãnh đã đi. Trên chiếc gối anh ta nằm, chỉ còn lại một vết lõm lạnh lẽo và mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất.
Cô ngồi dậy, cảm thấy sự ghê tởm và hối hận dâng lên. Cô đã bán rẻ thân thể mình, đổi lấy một đêm gần gũi với kẻ bị tình nghi đã gây ra cái chết của chị mình. Mặc dù cô đã có được manh mối quý giá từ chiếc USB, nhưng cảm giác tội lỗi vẫn đè nặng.
Cô vào phòng tắm, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Mái tóc rối bời, đôi mắt thâm quầng, và trên cổ tay là những vết hằn đỏ mờ nhạt – dấu vết của sự chiếm hữu đêm qua.
“Đây là cái giá,” cô tự nhủ, siết chặt tay. “Một bước lầm lỡ, nhưng là bước đi cần thiết.”
Trong phòng làm việc, Nghiêm Lãnh đã mặc vest chỉnh tề, đang đọc báo cáo. Anh ta nhìn thấy Đường Vân bước vào, khuôn mặt cô hoàn toàn trắng bệch nhưng vẫn cố giữ sự chuyên nghiệp.
Anh ta không hề nhắc đến chuyện đêm qua, cứ như thể nó chưa từng xảy ra. Sự lạnh lùng đó khiến Đường Vân cảm thấy bị xúc phạm, nhưng cũng chính là điều cô cần.
“Hợp đồng đã được chuẩn bị xong. Cô còn mười phút để xem qua và chuẩn bị cho cuộc họp.” Nghiêm Lãnh nói, giọng điệu hoàn toàn là công việc.
Đường Vân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tập trung vào công việc. Tuy nhiên, cô nhận thấy một sự thay đổi nhỏ. Nghiêm Lãnh không còn giao tiếp với cô hoàn toàn qua email hay điện thoại nội bộ nữa. Anh ta bắt đầu yêu cầu cô đứng bên cạnh, thảo luận trực tiếp.
Trong cuộc họp, Nghiêm Lãnh trở nên hung hăng và sắc bén hơn bình thường, như thể có một ngọn lửa vô hình đang cháy âm ỉ bên trong. Anh ta nhìn thẳng vào Đường Vân vài lần, như đang kiểm tra phản ứng của cô, hay chỉ đơn thuần là muốn đảm bảo cô không mắc lỗi.
Sau cuộc họp, khi chỉ còn hai người trong phòng làm việc của khách sạn, sự căng thẳng lại trở nên rõ rệt.
“Tối qua, cô đã làm rất tốt,” Nghiêm Lãnh đột ngột nói, không nhìn cô.
Đường Vân ngạc nhiên. Cô không biết anh ta đang nói về cuộc họp hay đêm hôm trước.
“Cảm ơn ngài Nghiêm.”
Anh ta quay lại, đối diện với cô. “Tôi đang nói về cuộc họp. Về chuyện khác, đừng để nó ảnh hưởng đến công việc. Tôi ghét sự phi chuyên nghiệp.”
Giọng anh ta sắc lạnh, nhưng Đường Vân cảm nhận được một sự khác biệt. Anh ta đã bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt của một người phụ nữ thay vì chỉ là một thư ký. Có một sự rung động nhỏ nảy sinh trong cô trước ánh mắt đó.
“Tôi hiểu rõ giới hạn của mình,” Đường Vân đáp, kiềm chế cơn giận. Cô lấy chiếc USB đã sao chép được ra khỏi túi, cô cần phải nghiên cứu nó.
Đêm đó, trên chuyến bay trở về, Nghiêm Lãnh ngủ thiếp đi. Đường Vân ngồi bên cạnh anh ta, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô mở chiếc laptop và bắt đầu xem dữ liệu trong USB.
Đó là các đoạn ghi âm cuộc nói chuyện điện thoại của Nghiêm Lãnh từ bốn năm trước.
Giọng Nghiêm Lãnh (căng thẳng): “Cô muốn hủy hôn? Đường Hạ, cô không biết mình đang đùa với cái gì đâu. Tôi đã hy sinh tất cả để có được dự án này!”
Giọng Đường Hạ (run rẩy): “Tôi xin lỗi, Lãnh. Tôi không thể làm được. Tôi… tôi đã yêu người khác. Tôi không thể lừa dối anh.”
Giọng Nghiêm Lãnh (lạnh lùng đến đáng sợ): “Yêu người khác? Cô đang phá hủy sự nghiệp và mạng sống của tôi! Nếu cô rời đi, hậu quả sẽ rất nặng nề.”
Đường Vân nhắm mắt lại. Lòng cô rối bời. Nghiêm Lãnh không phải là kẻ máu lạnh vô cớ, anh ta bị đe dọa vì Đường Hạ muốn hủy hôn. Nhưng hậu quả nặng nề đó có phải là cái chết của chị cô? Hay có một thế lực nào khác đứng đằng sau?
Cô nhìn sang Nghiêm Lãnh đang ngủ say. Khuôn mặt anh ta lúc ngủ trở nên dịu dàng hơn, không còn vẻ sắc lạnh thường ngày.
Tình dục có làm lu mờ mục đích trả thù? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Đường Vân.
Cô đã ghê tởm bản thân vì sự thân mật đêm qua, nhưng cô không thể phủ nhận rằng, trong những khoảnh khắc đó, cô đã cảm thấy một sự kết nối, một sự yếu lòng trước sự chiếm hữu đầy bạo liệt của anh ta. Nghiêm Lãnh không giống như cô tưởng tượng, anh ta không chỉ là một cỗ máy.
Cô khẽ chạm vào vết hằn trên cổ tay mình, giờ đã mờ đi. Hương vị của sự lầm lỡ này, vừa đắng chát vì dối trá, vừa ngọt ngào vì rung động nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm, đang bắt đầu ăn mòn bức tường căm hận của cô.
Đường Vân biết, nếu cứ tiếp tục lún sâu, cô không chỉ phản bội chị gái, mà còn phản bội chính mình. Nhưng cô không còn đường lui. Cô phải tìm ra sự thật, và con đường duy nhất là ở bên cạnh Nghiêm Lãnh.
Cô tắt màn hình laptop. Từ giây phút này, cuộc chiến của cô không chỉ là trả thù, mà còn là cuộc chiến với chính trái tim mình.
Nghiêm Lãnh vô tình cựa quậy, bàn tay anh ta đưa ra, chạm nhẹ vào eo cô. Một cái chạm vô thức, nhưng khiến Đường Vân rùng mình.
Nghiêm Lãnh đã bắt đầu nhìn cô như một người phụ nữ thay vì trợ lý. Và đó chính là sự nguy hiểm lớn nhất trong âm mưu của cô.