MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 1: TIẾNG CÒI BÁO TỬ LÚC NỬA ĐÊM

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 1: TIẾNG CÒI BÁO TỬ LÚC NỬA ĐÊM

1,305 từ · ~7 phút đọc

Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray sắt lạnh lẽo tạo nên một thứ âm thanh đều đặn đến mức hành hạ thính giác: Kịch-tặc, kịch-tặc.

Leon giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi đã sờn cũ. Anh nhìn quanh khoang tàu hạng hẹp của mình—một không gian nhỏ bé sặc mùi gỗ mục, bụi bặm và mùi thuốc lá rẻ tiền. Chiếc đèn dầu treo trên vách rung lắc nhẹ, hắt những bóng đen nhảy múa lên bức tường bằng đồng.

Anh lôi chiếc đồng hồ bỏ túi từ trong túi áo khoác. Kim giây nhích thêm một nhịp, rồi dừng khựng lại đúng con số 12. Mười hai giờ đêm. “Lại dừng rồi,” Leon lẩm bẩm. Kể từ khi anh bước lên đoàn tàu mang tên "The Aether" này ba ngày trước, thời gian dường như không còn tuân theo quy luật của nhân loại.

Tiếng còi tàu vang lên. Nó không phải tiếng còi hơi bình thường. Nó nghe như tiếng thét của một sinh vật cổ đại đang bị xẻ thịt, kéo dài thăm thẳm rồi tan biến vào màn sương mù dày đặc bên ngoài cửa sổ.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên từ phía đầu tàu, tiếp theo là tiếng la hét thất thanh. Leon ngay lập tức tỉnh táo. Bản năng của một cựu thanh tra khiến anh chộp lấy chiếc mũ phớt và lao ra hành lang.

Hành lang toa tàu dài hun hút, ánh đèn điện chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Những hành khách khác đang ló đầu ra khỏi cửa phòng với khuôn mặt ngái ngủ và đầy lo âu. Leon lách qua họ, chạy thẳng về phía Toa số 1 – Toa hạng sang.

Tại sảnh chính của Toa số 1, không khí đông cứng lại. Mùi máu tươi nồng nặc lấn át cả hương nước hoa đắt tiền của những quý bà đang đứng đó.

Nằm sóng xoài trên tấm thảm đỏ nhung là Nam tước Von Thule. Ông ta vốn là người giàu có nhất chuyến tàu này. Đôi mắt ông ta mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, gương mặt vặn vẹo trong một nỗi kinh hoàng tột độ. Nhưng điều khiến tất cả mọi người phải nín thở không phải là cái xác, mà là cánh tay phải của ông ta.

Chiếc tay áo sơ mi trắng tinh khôi bị kéo ngược lên, và trên làn da nhợt nhạt, ai đó đã dùng một loại mực đỏ sẫm như máu để viết lên một con số khổng lồ, sắc lẹm:

“Không thể nào...” Một giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau. Đó là Elena, nữ bác sĩ trẻ tuổi với khuôn mặt trắng bệch. “Chuyến tàu này chỉ có 12 vụ án. Đó là luật. Tại sao lại có vụ thứ 13?”

“Vì luật lệ đã thay đổi,” một giọng nói trầm đục, vô cảm vang lên từ phía cuối hành lang.

Mọi người quay lại. Trưởng tàu đang đứng đó. Hắn mặc một bộ đồng phục đen tuyền, chiếc mũ rộng vành che khuất hoàn toàn nửa trên khuôn mặt, chỉ để lộ cái cằm vuông vức và đôi môi mỏng dính không chút sắc máu.

Trưởng tàu không nhìn cái xác, hắn nhìn vào Leon: “Thanh tra Leon, chúng ta đã đi vào vùng Hư Vô. Kim đồng hồ đã dừng, và đường ray sẽ kết thúc sau 13 giờ nữa. Nếu anh không tìm ra kẻ đã viết con số này, đoàn tàu sẽ không bao giờ đến ga tiếp theo.”

Leon nhìn vào con số 13 rỉ máu trên tay nạn nhân, rồi nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, những vì sao đã biến mất. Chỉ còn lại một màu đen đặc quánh như mực.

Chuyến tàu vô định đã bắt đầu cuộc đi săn của nó.

Trưởng tàu bước tới, tiếng ủng da của hắn nện xuống sàn tàu không phát ra tiếng động, như thể hắn đang đi trên mặt nước. Hắn dừng lại cách cái xác Nam tước đúng ba bước chân. Đám đông hành khách lùi lại, tạo thành một vòng tròn sợ hãi.

"Ông nói 'đường ray sẽ kết thúc' là có ý gì?" Leon tiến lên một bước, đối diện với bóng đen cao lớn kia. Anh cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù lòng bàn tay đã rịn mồ hôi.

Trưởng tàu không trả lời trực tiếp. Hắn từ từ giơ bàn tay đeo găng trắng muốt, chỉ về phía cửa sổ kính của toa hạng sang. "Tự nhìn đi, thanh tra. Chúng ta không còn ở trên mặt đất nữa."

Leon và những người xung quanh ùa về phía cửa sổ. Một vài tiếng thét kinh hoàng vang lên. Bên ngoài, không còn là rừng thông hay những dãy núi sương mù của vùng biên giới nữa. Đoàn tàu đang chạy trên một dải ánh sáng mờ đục, lơ lửng giữa một khoảng không vô tận. Phía dưới đoàn tàu không phải là mặt đất, mà là một vực thẳm sâu hoắm, nơi những đám mây màu tím thẫm cuộn xoáy như những con quái vật đang chờ chực.

Kỳ quái hơn, những hạt mưa bên ngoài không rơi xuống. Chúng bay ngược lên trên, va vào kính cửa sổ tạo thành những vệt nước kéo dài như những ngón tay đang cào xé.

"Đây là vùng giao thoa," Elena thì thầm, đôi mắt cô dán chặt vào con số 13 trên tay nạn nhân. "Nơi những linh hồn chưa được phán xét phải đối mặt với tội lỗi của mình. Con số 13 này... nó không phải là thứ tự vụ án. Nó là một bản án."

Leon quay lại nhìn cái xác. Anh quỳ xuống bên cạnh Nam tước Von Thule. Khi chạm vào làn da của nạn nhân, anh giật mình rút tay lại. Cái xác không lạnh lẽo như người chết bình thường. Nó nóng hổi, nóng như một hòn than vừa được lấy ra khỏi lò hỏa táng, và từ những kẽ móng tay của Nam tước, một làn khói trắng nhạt đang bốc lên.

"Mọi người giải tán ngay!" Leon ra lệnh, lấy lại phong thái của một thám tử. "Quý bà Eleanor, mời bà về toa của mình. Marcus, bỏ tay ra khỏi túi quần và đứng cách xa cửa ra vào."

Marcus - gã đánh bạc với đôi mắt xảo quyệt - khẽ nhếch môi, tung đồng xu bạc lên không trung. "Thanh tra, anh định phá án trong khi chúng ta đang lao thẳng xuống địa ngục sao? Thật nực cười."

"Nếu không phá án, chúng ta sẽ không bao giờ chạm được đến đáy của địa ngục đâu," Leon đáp trả đanh thép. Anh nhìn quanh một lượt. 12 hành khách chủ chốt của các toa hạng nhất đều có mặt ở đây. 12 người, tương ứng với 12 vụ án bí ẩn đã xảy ra trong suốt lịch sử của chuyến tàu Aether này.

Và bây giờ, vụ án thứ 13 là một biến số nằm ngoài quy luật.

Leon đứng dậy, nhìn về phía Trưởng tàu. "Tôi cần chìa khóa của tất cả các toa. Và tôi muốn biết, tại sao mực của con số 13 này lại... đang chuyển động?"

Đúng như Leon nói, con số 13 trên tay Nam tước không đứng yên. Những nét vẽ bằng thứ chất lỏng đỏ thẫm ấy đang bò trườn trên da thịt như những con giun, từ từ lan rộng ra, bắt đầu hình thành những dòng chữ nhỏ li ti mà chỉ có nhìn thật gần mới thấy rõ:

“Kẻ cuối cùng sẽ là kẻ bắt đầu.”

Tiếng còi tàu lại vang lên một lần nữa, lần này trầm đục và đe dọa hơn. Toàn bộ đoàn tàu rung lắc dữ dội khiến những chiếc ly pha lê trên bàn rơi xuống vỡ tan tành. 13 giờ đếm ngược đã chính thức bắt đầu.