Sự rung lắc của đoàn tàu vừa dứt, để lại một bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi. Leon đứng dậy từ sàn tàu đầy mảnh kính vỡ, anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo len lỏi dưới chân.
"Kiểm tra các lối thoát ngay!" Leon hét lên với Marcus, người vẫn đang thản nhiên tựa lưng vào vách gỗ.
Marcus nhún vai, tiến về phía cánh cửa nối giữa Toa hạng sang và Toa số 2. Gã nắm lấy tay vặn bằng đồng, gồng sức xoay. Nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích. Gã thử lại lần nữa, rồi lần thứ ba, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
"Khóa rồi," Marcus quay lại, khuôn mặt vốn bất cần giờ đã hiện lên vẻ lo âu. "Không phải khóa bằng chìa. Cảm giác như... cánh cửa đã trở thành một phần của vách tàu. Nó cứng như đá."
Leon nhanh chóng chạy đến các cửa sổ. Tất cả đều không thể mở. Những hạt mưa bay ngược bên ngoài giờ đây đã bám chặt vào kính, tạo thành một lớp màng mờ đục, ngăn cách họ hoàn toàn với thế giới — dù thế giới đó hiện tại chỉ là một vực thẳm tím thẫm. 12 hành khách và một cái xác giờ đây bị giam cầm trong một không gian dài chưa đầy ba mươi mét.
"Mười ba giờ," Elena thì thầm, cô đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường ở sảnh. Kim đồng hồ không chạy, nhưng những con số trên mặt đĩa bắt đầu mờ dần, chỉ còn lại con số 13 đang tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ quạch nhàn nhạt. "Chúng ta không chỉ bị nhốt vào một toa tàu, chúng ta bị nhốt vào một khoảnh khắc."
Leon hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Anh quay sang Quý bà Eleanor Vance. Bà ta vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch đen. Chiếc khăn voan che mặt không hề rung động, dù gió từ hệ thống thông hơi vẫn đang thổi mạnh.
"Bà Vance," Leon tiến lại gần. "Bà là người đầu tiên có mặt tại hiện trường sau tiếng thét. Bà đã thấy gì?"
Eleanor không trả lời ngay. Bà ta chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc, đeo nhẫn hồng ngọc lớn lên chỉnh lại cổ áo. Giọng bà ta vang lên, trầm thấp và vang vọng như từ dưới mồ sâu: "Tôi thấy một người đàn ông đang cố chạy trốn khỏi chính hơi thở của mình, thưa thám tử. Nam tước Von Thule không chết vì bị ám sát. Ông ta chết vì... sự thật."
"Sự thật không viết số lên tay người chết," Leon gằn giọng. "Bà đã ở đâu vào đúng thời khắc kim đồng hồ dừng lại?"
"Tôi ở trong phòng mình, toa số 4, đọc lại những lá thư của một người đã chết mười năm trước," bà ta trả lời, một thoáng đau đớn lướt qua trong giọng nói. "Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng Nam tước hét lên: 'Nó đến rồi! Con số cuối cùng đã đến rồi!'. Khi tôi chạy tới, ông ta đã ngã xuống. Cánh cửa phòng ông ta lúc đó đang mở toang, và tôi thề là tôi đã thấy một bóng người... một bóng người không có đầu, lướt qua cửa sổ."
"Vô lý!" Marcus cắt ngang. "Cửa sổ không thể mở, và chúng ta đang ở độ cao hàng ngàn mét!"
Leon không nghe theo Marcus. Anh quay lại nhìn xác chết của Nam tước. Dòng chữ nhỏ li ti trên cổ tay nạn nhân: “Kẻ cuối cùng sẽ là kẻ bắt đầu” giờ đây đã bò đến tận khuỷu tay. Anh chợt nhận ra một chi tiết: Trên sàn tàu, ngay cạnh đầu của Nam tước, có một vết xước hình tròn rất lạ, như thể một vật nặng vừa được xoay tròn ở đó.
Anh cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào vết xước. Nó vẫn còn nóng. "Trưởng tàu!" Leon gọi lớn.
Bóng đen cao lớn vẫn đứng ở góc tối của hành lang, bất động. "Ông nói đoàn tàu này chỉ cho phép 12 vụ án xảy ra. Vậy ai là người đã giải quyết 12 vụ án đó trước tôi?"
Trưởng tàu khẽ nghiêng đầu, chiếc mũ rộng vành tạo ra một cái bóng dài che khuất cả Leon. "Chưa có vụ nào được giải quyết cả, thám tử. Chúng chỉ được... ghi nhận. Mỗi vụ án là một hành khách. Và người giải quyết vụ thứ 13 sẽ là người nắm giữ chìa khóa để đưa đoàn tàu này quay về thực tại. Hoặc là, người đó sẽ trở thành vụ án thứ 14."
Đúng lúc đó, một tiếng động kinh hoàng phát ra từ phía dưới sàn tàu. Tiếng kim loại bị xé toạc. Đoàn tàu đột ngột tăng tốc, lao đi với vận tốc điên cuồng vào lòng vực thẳm.
Leon nhìn vào mắt Eleanor qua lớp khăn voan mỏng. Anh nhận ra một điều kinh khủng: Bà ta không hề sợ hãi. Bà ta đang mỉm cười.
Leon nhìn xoáy vào lớp khăn voan của Eleanor, cố tìm kiếm một sự dao động nhỏ nhất trên cơ mặt bà ta. Nhưng người phụ nữ này như một hầm chứa bí mật không đáy.
"Bà mỉm cười sao, thưa bà Vance?" Leon hạ thấp giọng, bước tới sát đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hoa bách hợp khô – thứ mùi thường thấy ở những đám tang – tỏa ra từ y phục của bà.
Eleanor không lùi lại. Bà ta khẽ nâng cằm, giọng nói vẫn giữ được sự bình thản đến lạnh lùng: "Tôi mỉm cười vì sự ngây thơ của anh, Leon. Anh tìm kiếm một kẻ sát nhân bằng xương bằng thịt, trong khi ở nơi này, chính tội lỗi mới là thứ cầm dao. Nam tước không chết vì bị ai đó đâm hay đầu độc. Hãy nhìn kỹ đôi mắt ông ta đi."
Leon quay lại quỳ xuống bên thi thể. Theo bản năng nghề nghiệp, anh dùng chiếc khăn tay trắng nhẹ nhàng lật mí mắt của Nam tước Von Thule lên. Một tiếng xì xào kinh hãi vang lên từ đám đông hành khách phía sau.
Bên trong hốc mắt của Nam tước, không hề có nhãn cầu. Thay vào đó là hai hòn bi thủy tinh đục ngầu, bên trong chứa đầy những làn khói đen kịt đang cuộn xoáy.
"Cái quái gì thế này?" Marcus bước tới, gương mặt gã đỏ gay vì giận dữ pha lẫn sợ hãi. Gã túm lấy cổ áo của Leon. "Này thanh tra, anh bảo chúng tôi an toàn trên chuyến tàu này! Anh bảo đây là nơi để 'bắt đầu lại'! Giờ nhìn xem, lão già này đã biến thành một con búp bê thủy tinh, và chúng ta thì bị nhốt trong một cái ống sắt lơ lửng giữa hư vô!"
Leon hất tay Marcus ra, ánh mắt anh đanh lại: "Bình tĩnh đi Marcus! Nếu gã trưởng tàu nói đúng, thì mỗi giây các người hoảng loạn là một giây đường ray ngắn lại. Elena, cô là bác sĩ, cô giải thích sao về việc nhãn cầu biến mất ngay lập tức như thế này?"
Elena tiến lại, đôi tay cô run rẩy khi mở chiếc túi y tế nhỏ đeo bên hông. Cô không lấy ra ống nghe hay thuốc sát trùng. Thay vào đó, cô lấy ra một chiếc la bàn bằng bạc. Lạ thay, kim la bàn không chỉ hướng Bắc, nó xoay tít mù rồi chỉ thẳng vào ngực của cái xác.
"Tôi... tôi chưa từng thấy sinh học nào như thế này," Elena thì thầm, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Nó giống như một sự rút cạn linh hồn cấp tốc. Cơ thể ông ta vẫn nóng là vì quá trình 'đốt cháy' ký ức đang diễn ra. Nam tước không chỉ chết, ông ta đang bị xóa sổ khỏi sự tồn tại."
Đúng lúc đó, một hành khách tên là Lyra – cô gái trẻ u sầu ở toa số 2 – bỗng hét lên và chỉ tay về phía sàn tàu.
Vết xước hình tròn mà Leon phát hiện lúc nãy giờ đây bắt đầu chảy ra một thứ chất lỏng màu đen, bốc mùi hôi thối của bùn lầy và kim loại rỉ sét. Thứ chất lỏng đó không lan rộng mà bắt đầu tạo hình, nổi khối lên khỏi mặt sàn, trông như một bàn tay gầy guộc đang cố vươn lên từ địa ngục.
"Đừng chạm vào nó!" Leon hét lên, kéo Lyra lùi lại.
Anh quay phắt lại phía Trưởng tàu, người vẫn đứng im lìm như một cái bóng của chính đoàn tàu. "Ông biết vụ án thứ 13 này là gì, đúng không? Con số 13 này... nó liên quan đến vụ án đầu tiên của đoàn tàu Aether mười năm trước. Vụ án mà Nam tước Von Thule đã 'thắng' bằng cách đẩy một kẻ vô tội vào tù!"
Trưởng tàu khẽ nhếch môi – lần đầu tiên hắn có một biểu cảm rõ rệt. "Anh bắt đầu nhìn thấy những sợi dây liên kết rồi đấy, Leon. Nhưng hãy nhớ, trên chuyến tàu này, công lý không phải là tìm ra hung thủ. Công lý là sự trả giá."
Bất ngờ, toàn bộ ánh sáng trong toa tàu vụt tắt. Một tiếng rắc lớn vang lên, như thể có ai đó vừa bẻ gãy một khúc xương khổng lồ. Trong bóng tối đặc quánh, Leon nghe thấy tiếng thì thầm sát bên tai mình, một giọng nói khàn đặc và đầy hận thù:
"Mười hai người đã nợ... mười ba người phải trả..."
Khi ánh đèn chớp tắt rồi sáng trở lại, thi thể của Nam tước Von Thule đã biến mất. Trên tấm thảm đỏ chỉ còn lại duy nhất một chiếc vé tàu bằng vàng ròng, và trên đó in tên của một người vẫn còn đang đứng trong căn phòng này: Eleanor Vance.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người đàn bà mặc đồ đen. Eleanor lùi lại một bước, bàn tay bà ta siết chặt lấy sợi dây chuyền trên cổ, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng lần đầu tiên kể từ khi câu chuyện bắt đầu.
"Không... không phải tôi," bà ta lắp bắp. "Tôi không có vé vàng. Tôi đã đốt nó từ mười năm trước rồi!"
Leon nhặt chiếc vé lên, cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ miếng kim loại. Anh biết, cuộc thẩm vấn vừa rồi chỉ là màn dạo đầu. Vụ án thứ 13 không chỉ là một vụ giết người, nó là một cái bẫy dành cho tất cả bọn họ.