Chiếc vé vàng trên tay Leon tỏa ra một cái lạnh thấu xương, tương phản hoàn toàn với hơi nóng hầm hập mà thi thể Nam tước để lại trước khi biến mất. Mọi ánh mắt giờ đây đổ dồn vào Quý bà Eleanor. Sự điềm tĩnh của bà ta đã vỡ tan như bình gốm rơi xuống đá.
"Tôi đã đốt nó rồi... tôi thề là tôi đã đốt nó!" Eleanor lùi dần về phía vách tàu, hơi thở gấp gáp.
"Bà đốt thứ gì không quan trọng, bà Vance," Leon bước tới, kẹp chiếc vé giữa hai ngón tay. "Vấn đề là đoàn tàu này đã ghi nhận bà là 'mục tiêu' tiếp theo. Nếu thi thể Nam tước biến mất, nghĩa là vụ án thứ 13 đã chuyển sang giai đoạn mới. Chúng ta phải tìm cái xác đó trước khi nó... biến đổi thành thứ gì đó khác."
Leon quay sang phía Trưởng tàu, nhưng gã đàn ông bí ẩn đó đã tan biến vào bóng tối từ lúc nào. Chỉ còn lại một lối đi duy nhất: Cánh cửa dẫn về phía cuối tàu, hướng tới Toa số 5 – Toa hành lý và những căn buồng bỏ hoang. Kỳ lạ thay, cánh cửa vốn bị Marcus thề là "cứng như đá" lúc nãy, giờ đây lại tự động hé mở một khe nhỏ, phát ra tiếng rít ghê người của kim loại rỉ sét.
"Tôi không đi xuống đó đâu!" Marcus gắt lên, bàn tay gã siết chặt lấy túi áo, nơi gã giấu một khẩu súng lục nhỏ. "Đó là nơi chứa đồ cũ và những toa tàu không còn dùng đến. Người ta nói nơi đó đầy những hồn ma của những người đã nhảy xuống tàu."
"Hoặc là anh đi cùng tôi, hoặc là anh ở lại đây một mình với con số 13 đang bò trên vách tường," Leon chỉ tay về phía bức tường gỗ. Kinh khủng thay, con số 13 bằng mực đỏ từ tay áo Nam tước giờ đã lan ra, in hằn lên lớp gỗ sồi của toa hạng sang và đang từ từ rỉ ra một thứ nước màu nâu sẫm.
Cuối cùng, một nhóm nhỏ được thành lập: Leon dẫn đầu, Elena mang theo chiếc túi y tế, Marcus cầm đèn bão, và Eleanor – người buộc phải đi theo vì chiếc vé vàng.
Bước vào Toa số 5, không khí đột ngột giảm xuống dưới độ không. Hơi thở của họ kết thành những làn khói trắng. Ánh đèn bão của Marcus quét qua những chồng vali cũ kỹ, những bộ giáp sắt bám đầy mạng nhện và những chiếc lồng chim trống rỗng.
"Dừng lại," Elena khẽ gọi.
Cô đặt chiếc túi y tế xuống sàn. Trong sự im lặng chết chóc, Leon nghe thấy một tiếng động lạ. Nó không phải tiếng máy móc. Đó là tiếng thì thầm phát ra từ bên trong những chiếc vali.
"Đừng nghe chúng," Eleanor run rẩy nói. "Đó là tiếng của những ký ức bị bỏ rơi."
Leon phớt lờ lời cảnh báo, anh tiến tới một chiếc vali bằng da cá sấu nằm tách biệt ở giữa toa. Trên nhãn tên của nó không ghi tên người, mà ghi một dãy số: 01-12-13.
Cạch.
Chiếc vali tự bật tung khóa. Bên trong không có quần áo, mà là hàng chục bức ảnh đen trắng. Leon cầm một tấm lên và khựng lại. Trong ảnh là Nam tước Von Thule, nhưng trẻ hơn nhiều, đang đứng cạnh một người đàn ông có gương mặt bị gạch xóa bằng mực đen. Phía sau họ là đoàn tàu Aether mười năm trước.
"Nhìn kìa," Marcus soi đèn vào góc vali. "Đó chẳng phải là chiếc nhẫn của bà sao, Eleanor?"
Giữa đống ảnh là một chiếc nhẫn vàng gắn đá ruby lớn, giống hệt chiếc nhẫn Eleanor đang đeo trên tay. Nhưng khi Eleanor nhìn vào tay mình, bà ta hét lên một tiếng kinh hoàng. Chiếc nhẫn trên tay bà ta đã biến thành một vòng tròn thịt thối rữa, đang lún sâu vào da thịt.
"Ảo giác thôi! Đừng nhìn vào nó!" Leon quát lớn, cố trấn an mọi người. Anh quay sang Elena. "Elena, cô là bác sĩ, hãy dùng thứ gì đó trong túi của cô để giúp bà ấy!"
Elena đứng khựng lại, đôi mắt cô hiện lên sự đấu tranh dữ dội. Cô siết chặt quai túi y tế.
"Mở nó ra, Elena," Leon bước tới, giọng anh trở nên nghi hoặc. "Tôi đã quan sát cô từ lúc ở toa hạng sang. Cô không hề lấy ra một dụng cụ y khoa nào cả. Chiếc la bàn, những lọ hóa chất bốc mùi lưu huỳnh... Cô là ai?"
Elena lùi lại, nhìn Leon với ánh mắt buồn bã. "Tôi đến đây để cứu những người có thể cứu, Leon. Nhưng tôi không phải bác sĩ dành cho người sống."
Cô từ từ mở chiếc vali của mình. Bên trong không có thuốc men. Thay vào đó là những cuộn băng vải cũ kỹ dùng để liệm xác, một con dao mổ bằng bạc nguyên khối khắc những ký tự cổ, và một lọ thủy tinh chứa một trái tim vẫn đang phập phồng nhịp nhàng trong dung dịch màu xanh lục.
"Tôi là người thu dọn những vụ án đã kết thúc," Elena thừa nhận, giọng cô lạnh đi. "Và cái xác của Nam tước không hề biến mất. Nó đang ở ngay trên đầu chúng ta."
Mọi người ngẩng đầu lên. Trên trần toa tàu hành lý, thi thể của Nam tước Von Thule đang bị dính chặt bởi một thứ tơ nhện màu đen. Đôi mắt thủy tinh của ông ta giờ đã chuyển sang màu đỏ rực, và cái miệng đang há hốc ra, bắt đầu thốt lên những âm thanh méo mó:
"Vé... ai có vé... hãy đưa cho tôi..."
Đoàn tàu đột ngột rít lên một hồi còi dài, và toàn bộ toa tàu nghiêng hẳn sang một bên, lao xuống một khúc cua gắt giữa hư không. Leon nhận ra rằng, vụ án thứ 13 không phải là một bí ẩn để giải, mà là một cuộc hành hình đang diễn ra từng bước một.
Tiếng lầm rầm từ cái miệng há hốc của Nam tước Von Thule không phải là tiếng người. Nó nghe như hàng ngàn tiếng côn trùng đang vỗ cánh, rung động trong thực quản của một xác chết.
"Tránh xa cái xác ra!" Leon hét lên, anh rút ra một thanh sắt dài từ đống hành lý đổ nát để làm vũ khí.
Nhưng Elena không lùi lại. Cô quỳ xuống bên chiếc vali của mình, tay siết chặt con dao mổ khắc cổ tự. "Nó không phải là Nam tước nữa, Leon. Đó là Kẻ Thu Gom. Khi một vụ án không được giải quyết sau mười năm, sự bất công sẽ kết tinh thành thứ này. Nó mượn xác của kẻ có tội nhất để đòi lại 'nợ'."
Từ trên trần tàu, những sợi tơ đen bắt đầu rủ xuống như những sợi dây thừng của kẻ treo cổ. Một sợi quấn lấy vai của Eleanor. Bà ta không còn sức để thét lên nữa, đôi mắt chỉ biết nhìn trân trân vào chiếc vé vàng đang bốc cháy trên tay mình. Ngọn lửa của chiếc vé không có màu đỏ, nó là một màu xanh tái như ánh lưu huỳnh, cháy nhưng không tỏa nhiệt, chỉ để lại những vệt tro tàn đen kịt bay lơ lửng trong không gian không trọng lực.
"Giúp tôi... Leon... làm ơn..." Eleanor thều thào. "Mười năm trước... không phải tôi muốn hại gã thợ may đó... Chính Von Thule đã ép tôi làm chứng gian! Hắn nắm giữ bí mật về đứa con của tôi!"
"Con của bà?" Leon khựng lại. Anh nhớ về bức ảnh bị gạch tên trong chiếc vali da cá sấu. "Đứa trẻ đó đâu?"
"Nó ở trên chuyến tàu này!" Eleanor gào lên trong tuyệt vọng. "Nó chưa bao giờ xuống tàu! Mười năm trước, sau vụ án đó, nó đã biến mất ngay tại toa hạng sang này!"
Câu nói của bà ta khiến cả căn phòng rơi vào một sự im lặng rợn người. Nếu đứa trẻ không bao giờ xuống tàu, và chuyến tàu này chạy mãi trong vùng hư vô, thì đứa trẻ đó hiện giờ là ai trong số họ? Hoặc... nó đã trở thành một thứ gì đó khác?
Đột nhiên, thi thể Nam tước trên trần tàu chuyển động. Những khớp xương của ông ta kêu răng rắc, vặn vẹo theo những góc độ không tưởng. Cái xác rơi xuống sàn tàu bằng một tiếng bịch khô khốc, nhưng thay vì nằm đó, nó đứng dậy trên bốn chi như một loài dã thú.
Gương mặt của Von Thule giờ đây đã chảy xệ, lớp da bong tróc để lộ ra những dòng mật mã cổ xưa được khắc thẳng vào xương sọ. Đôi mắt thủy tinh đỏ rực xoáy thẳng vào Eleanor.
"Sự thật... trả lại... sự thật..." Cái xác gầm gừ.
Marcus, trong cơn hoảng loạn tột độ, đã bóp cò súng. Đoàng! Đoàng! Hai phát đạn găm thẳng vào ngực cái xác. Nhưng không có máu chảy ra. Từ những vết thương, hàng trăm con bướm đêm màu đen xám ùa ra, lấp đầy không gian nhỏ hẹp của toa hành lý, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.
Trong bóng tối hỗn loạn, Leon cảm thấy một bàn tay lạnh giá nắm lấy cổ tay mình. Không phải bàn tay của Elena hay Eleanor. Nó nhỏ bé, gầy guộc và có mùi của những trang giấy cũ.
"Đừng tìm sự thật ở đây, thám tử," một giọng trẻ con thì thầm giữa tiếng đập cánh của hàng vạn con bướm. "Hãy tìm ở toa số 13. Toa tàu không có trên bản đồ."
Khi Leon kịp định thần và vung thanh sắt về phía giọng nói, những con bướm đêm đột ngột tan biến. Marcus nằm gục dưới sàn, bất tỉnh nhân sự. Elena vẫn đứng đó, gương mặt bình thản đến lạ lùng, tay cô đang cầm chiếc lọ chứa trái tim xanh lục — thứ giờ đây đang đập nhanh hơn bao giờ hết.
Nhưng Quý bà Eleanor đã biến mất.
Chỗ bà ta đứng lúc nãy giờ chỉ còn lại một vũng chất lỏng đen ngòm và chiếc nhẫn ruby đã vỡ vụn. Trên vách toa tàu, một dòng chữ mới xuất hiện, được viết bằng cùng một loại mực không khô của vụ án thứ 13:
"Một linh hồn đã trả. Còn mười một kẻ nợ tiền."
Đoàn tàu lại rú lên một hồi còi dài, và lần này, Leon cảm nhận rõ ràng toa tàu đang bắt đầu tách rời ra. Toa hành lý đang dần rời xa phần đầu tàu, để lại họ phía sau giữa vực thẳm mênh mông.
"Chúng ta phải nhảy sang toa số 4 ngay bây giờ!" Leon hét lớn, túm lấy áo Marcus đang mê man.
Nhưng khi anh nhìn về phía cánh cửa nối, anh thấy Trưởng tàu đang đứng ở đó, tay cầm một chiếc đèn lồng cháy sáng rực rỡ, nhìn họ bị bỏ lại phía sau với một cái cúi đầu tiễn biệt.