Tiếng kim loại bị xé toạc vang lên chói tai. Toa hành lý số 5, nơi Leon, Elena và Marcus đang đứng, chính thức tách rời khỏi đoàn tàu chính. Khoảng cách giữa họ và ánh đèn lồng của Trưởng tàu cứ rộng dần, rộng dần cho đến khi đoàn tàu Aether chỉ còn là một con rắn lửa nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối.
"Chúng ta đang rơi!" Marcus tỉnh dậy, gào lên khi thấy mặt sàn dưới chân bắt đầu nghiêng một góc bốn mươi lăm độ.
Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác rơi tự do không hề xảy đến. Thay vì lao xuống đáy vực thẳm, toa hành lý số 5 bắt đầu trôi lơ lửng, chậm rãi xoay tròn như một mảnh vỡ tàu vũ trụ giữa không gian. Bên ngoài cửa sổ, những đám mây tím thẫm giờ đây đặc quánh lại, và từ trong màn sương đó, những toa tàu cũ nát, gãy đôi từ những thập kỷ trước bắt đầu xuất hiện, trôi dạt xung quanh họ như những nghĩa địa nổi.
"Đây không phải là rơi," Elena nói, cô đứng vững vàng một cách lạ lùng trên mặt sàn nghiêng. Cô nhìn vào chiếc lọ chứa trái tim xanh lục, giờ đây nó đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ. "Chúng ta đang ở trong 'Vùng Đệm'. Đây là nơi những toa tàu bị đào thải của Aether trú ngụ."
"Nhìn kìa!" Leon chỉ tay về phía trước.
Giữa những mảnh vụn trôi nổi, có một toa tàu duy nhất vẫn còn rực sáng ánh đèn vàng ấm áp. Nó không có số hiệu ở bên ngoài, nhưng trên đỉnh toa, một tấm biển bằng đồng khắc con số 13 đang xoay tròn trong gió hư không. Điều kỳ lạ là toa tàu này không nối với bất kỳ đầu tàu nào, nó đứng độc lập, tĩnh lặng và mời gọi.
"Toa số 13..." Leon lẩm bẩm, nhớ lại lời thì thầm của đứa trẻ lúc nãy. "Đó là lối thoát duy nhất."
Bằng một nỗ lực phi thường, Leon dùng dây thừng từ đống hành lý, buộc chặt mình và Marcus vào Elena. Họ tận dụng một cú va chạm giữa toa số 5 và một mảnh vỡ khác để nhảy sang. Khoảnh khắc đôi ủng của Leon chạm vào bậc thang bằng gỗ của toa số 13, một cảm giác ấm áp kỳ lạ chạy dọc sống lưng anh, xua tan cái lạnh lẽo của vùng hư vô.
Họ đẩy cửa bước vào.
Bên trong toa số 13 không hề giống một toa tàu. Nó trông giống như một thư viện cổ kính kết hợp với một phòng lưu trữ hồ sơ khổng lồ. Hàng ngàn ngăn kéo nhỏ bằng gỗ cao chạm trần nhà, mỗi ngăn kéo đều có một nhãn tên và một ngày tháng. Mùi giấy cũ, mùi sáp nến và mùi trà hoa cúc thoang thoảng trong không khí.
"Chào mừng thám tử," một giọng nói trong trẻo vang lên.
Từ sau một chồng sách cao ngất, một cô bé khoảng mười tuổi bước ra. Cô bé mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc tết hai bên, nhưng đôi mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm của một người đã sống qua nhiều thế kỷ.
Leon khựng lại, hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng. "Lily? Không... không thể nào."
"Con không phải là Lily của cha, nhưng con mang ký ức của chị ấy," cô bé mỉm cười buồn bã. "Cha đang tìm sự thật về vụ án mười năm trước, nhưng cha lại quên mất rằng chính cha là người đã cầm chiếc vé vàng đầu tiên."
Leon lùi lại, đầu óc anh đau nhức dữ dội. Những hình ảnh nhòe nhoẹt về một đêm mưa tầm tã mười năm trước hiện về. Anh thấy mình đứng trên sân ga, tay cầm một xấp tiền và một chiếc vé vàng...
"Đừng nghe nó, Leon!" Elena hét lên, cô rút con dao mổ ra, chắn giữa Leon và đứa trẻ. "Toa số 13 là nơi chứa đựng những 'Sự thật không được chấp nhận'. Nó sẽ dùng nỗi đau của anh để cầm chân anh ở lại đây mãi mãi!"
"Con không cầm chân ai cả," cô bé chỉ tay về phía một ngăn kéo đang mở sẵn. Bên trong đó đặt một vật duy nhất: Một khẩu súng lục giống hệt khẩu súng của Marcus, nhưng trên nòng súng khắc tên của Leon. "Vụ án thứ 13 không phải bắt đầu từ Nam tước. Nó bắt đầu từ phát súng của cha mười năm trước, cái đêm mà cha đã chọn tiền bạc thay vì cứu người thợ may vô tội đó."
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt Leon. Anh chợt nhận ra, 12 hành khách trên tàu không phải là những người xa lạ. Họ đều là những mảnh ghép trong cuộc đời tội lỗi của chính anh mà anh đã cố tình quên đi sau một tai nạn mất trí nhớ.
Đúng lúc đó, sàn toa tàu số 13 rung chuyển. Từ những ngăn kéo gỗ, hàng ngàn tờ giấy bay ra, quấn lấy nhau tạo thành một cơn lốc. Trong cơn lốc đó, hình bóng của Quý bà Eleanor hiện về, gương mặt bà ta vặn vẹo: "Leon... trả lại mạng sống cho con tôi... trả lại..."
"Elena! Làm gì đó đi!" Marcus gào lên khi thấy những tờ giấy bắt đầu quấn chặt lấy chân mình như những sợi xích.
Elena nhìn Leon, ánh mắt cô đầy quyết liệt. Cô đập vỡ chiếc lọ thủy tinh trên tay. Dung dịch màu xanh lục tràn ra sàn, và trái tim bên trong bắt đầu đập một nhịp điệu mạnh mẽ, tạo ra một làn sóng xung kích đẩy lùi cơn lốc giấy.
"Chạy đi, Leon! Tìm đến buồng lái của toa này! Có một chiếc cần gạt màu đỏ, nó sẽ kết nối toa này trở lại với đầu tàu Aether. Nhưng anh phải đối mặt với 'Kẻ Gác Cổng' ở đó!"
Leon không kịp suy nghĩ, anh lao qua cơn lốc giấy, hướng về phía buồng lái. Nhưng khi anh mở cánh cửa cuối cùng, anh không thấy máy móc hay cần gạt nào cả.
Ngồi trên chiếc ghế chủ tọa là chính Leon — một phiên bản của chính anh nhưng già nua, đôi mắt mù lòa và tay đang cầm một cán cân.
"Để đi tiếp," phiên bản già nua lên tiếng, giọng nói vang vọng như sấm truyền. "Ngươi phải đặt lên bàn cân thứ quý giá nhất mà ngươi đang mang theo. Không phải tiền, không phải danh dự. Mà là ký ức về đứa con gái đã mất."
Leon đứng lặng người. Nếu anh trao đi ký ức về Lily, anh sẽ cứu được mọi người, nhưng anh sẽ hoàn toàn trở thành một cái xác không hồn, một kẻ không quá khứ trên chuyến tàu vô định này mãi mãi.
Leon đứng chết trân trước cái bóng của chính mình. Phiên bản già nua ngồi trên ghế chủ tọa không hề cử động, nhưng áp lực tỏa ra từ gã khiến không khí trong buồng lái trở nên đặc quánh, khó thở như dưới đáy đại dương. Chiếc cân trên tay gã khẽ nghiêng qua nghiêng lại theo từng nhịp tim đập loạn xạ của Leon.
"Ngươi đang chần chừ," phiên bản già nua cất giọng, mỗi từ ngữ phát ra đều khiến những bức tường của toa số 13 rung chuyển. "Mười năm qua, ngươi đã sống trong một lời nói dối êm ái. Ngươi tự vẽ nên một hình ảnh thám tử liêm chính, một người cha tội nghiệp mất con. Nhưng hãy nhìn vào chiếc đĩa cân bên trái xem, nó chứa đựng gì?"
Leon nhìn xuống. Trên chiếc đĩa cân bên trái, một làn khói màu xám nhạt đang tụ lại thành hình ảnh đêm hôm đó. Anh thấy mình đứng dưới ánh đèn vàng vọt của sân ga, nhưng thay vì cứu đứa trẻ đang bị xô đẩy giữa đám đông hỗn loạn, tay anh lại siết chặt lấy một chiếc vali chứa đầy những xấp tiền mệnh giá lớn — số tiền hối lộ để bao che cho vụ gian lận của Nam tước.
"Đó không phải là tôi!" Leon gầm lên, tay nắm chặt thành nắm đấm. "Tôi đã cố cứu con bé! Tôi đã chạy theo đoàn tàu!"
"Ngươi chạy theo đoàn tàu để nhặt lại chiếc vali bị rơi, chứ không phải để cứu con gái mình," phiên bản già nua lạnh lùng đáp trả.
Ở phía sau, tiếng thét của Marcus và Elena vang lên ngày một dữ dội. Những tờ giấy hồ sơ giờ đây đã hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, cắt nát y phục và da thịt họ. Elena đang dùng chút tàn lực cuối cùng để duy trì vòng tròn bảo vệ từ trái tim xanh lục, nhưng dung dịch đang cạn dần.
"Leon! Đừng nghe nó!" Elena gào lên, máu chảy dài trên trán cô. "Nó là 'Sự Hối Hận'! Nếu anh chấp nhận những gì nó nói, anh sẽ vĩnh viễn tan biến vào những trang giấy này!"
Đứa bé mặc váy trắng — ảo ảnh của Lily — bước đến bên cạnh Leon. Cô bé không nắm tay anh, mà đặt một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt lên ngực trái của anh. "Cha có nhớ mùi tóc của con không? Mùi oải hương và nắng sớm... Nếu cha đưa ký ức đó lên bàn cân, nỗi đau này sẽ chấm dứt. Cha sẽ được cứu. Những người kia sẽ được cứu. Đổi lại, cha sẽ chỉ còn là một kẻ vô danh, không còn biết mình đã từng yêu thương ai."
Leon nhìn vào đôi mắt của đứa trẻ. Đó là đôi mắt của con gái anh, nhưng sâu trong đó là một vực thẳm đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng anh. Anh hiểu ra rồi. Toa số 13 không phải là một lối thoát tình cờ. Đây là bàn cân của linh hồn.
"Nếu tôi từ chối?" Leon khàn giọng hỏi.
Phiên bản già nua khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn. "Thì toa tàu này sẽ vỡ tan. Ngươi, Elena, và gã đánh bạc kia sẽ rơi vào hư vô vĩnh viễn. Không có thiên đường, không có địa ngục, chỉ có sự trống rỗng kéo dài đến vô tận."
Leon nhìn ra cửa sổ buồng lái. Bên ngoài, những toa tàu cũ nát của "Nghĩa địa Aether" đang bắt đầu lao vào nhau, nổ tung thành những mảnh vụn lấp lánh như bụi sao. Toa số 13 đang bắt đầu nứt vỡ. Những dòng mật mã trên vách tàu bắt đầu chảy ra như máu đen.
Anh nhìn lại Elena. Cô đang nhìn anh bằng ánh mắt cầu khẩn, không phải cầu cứu cho mạng sống của cô, mà là cầu xin anh đừng đánh mất chính mình.
Leon hít một hơi thật sâu. Anh không tiến về phía bàn cân. Thay vào đó, anh bước tới và giật lấy khẩu súng khắc tên mình từ ngăn kéo gỗ.
"Ký ức là nỗi đau, nhưng nó cũng là thứ duy nhất chứng minh tôi còn tồn tại," Leon nói, giọng anh đanh lại, tràn đầy quyết tâm. "Tôi sẽ không đưa nó lên bàn cân để mua lấy sự sống. Tôi sẽ dùng nó để kết thúc vòng lặp này."
Anh không bắn vào phiên bản già nua. Anh chĩa nòng súng vào chính chiếc đĩa cân bên trái — nơi chứa đựng hình ảnh hèn nhát của mình trong quá khứ.
ĐOÀNG!
Phát đạn không xuyên qua kim loại, mà nó xuyên thủng thực tại. Một luồng sáng trắng lòa mắt bùng lên từ chiếc đĩa cân, thiêu rụi toàn bộ những tờ giấy hồ sơ, thiêu rụi cả phiên bản già nua và đứa bé mặc váy trắng.
Toàn bộ toa số 13 rùng mình dữ dội. Một tiếng nổ lớn vang lên khi toa tàu này bị hút ngược trở lại phía đầu tàu Aether bởi một lực từ trường khổng lồ.
Trong khoảnh khắc trước khi bất tỉnh vì luồng sáng, Leon thấy bóng dáng của Trưởng tàu đứng ở cuối toa, tay hắn không còn cầm đèn lồng, mà đang vỗ tay.
"Vụ án thứ 13," giọng của Trưởng tàu vang lên trong tâm trí anh, "vừa mới thực sự bắt đầu."