MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 5: ĐẠI TIỆC CỦA NHỮNG KẺ BIẾN DẠNG

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 5: ĐẠI TIỆC CỦA NHỮNG KẺ BIẾN DẠNG

1,952 từ · ~10 phút đọc

Leon tỉnh dậy trên sàn Toa số 1. Cơn đau đầu như búa bổ khiến anh phải mất vài giây mới định vị được không gian. Ánh sáng trong toa tàu giờ đây không còn màu vàng ấm áp mà chuyển sang một sắc tím tái, nhợt nhạt như da người chết.

"Elena? Marcus?" Anh gọi lớn, giọng khàn đặc.

Elena nằm cách đó không xa, đang cố gắng gượng dậy. Bộ váy của cô rách nát, và chiếc túi y tế bí ẩn đã biến mất. Nhưng Marcus... Marcus đã thay đổi. Gã đánh bạc đang đứng ở giữa sảnh, nhưng cơ thể gã đang co giật liên hồi. Những đồng xu bạc từ túi gã rơi ra, nhưng thay vì rơi xuống sàn, chúng lại chui tọt vào dưới lớp da mặt gã, tạo thành những khối u lồi lõm trông như những chiếc vảy kim loại.

"Leon... nhìn kìa..." Elena chỉ tay về phía bàn tiệc giữa toa.

Các hành khách khác đã quay trở lại, nhưng họ không còn là những quý ông, quý bà lịch lãm. Sự tội lỗi đã "ăn" mất lớp vỏ bọc con người của họ.

Quý ông ngân hàng giờ đây có cánh tay dài loằng ngoằng như những chiếc xúc tu, đang điên cuồng đếm những tờ tiền giấy vốn là những miếng da người khô khốc.

Cô gái trẻ Lyra không còn khóc, đôi mắt cô đã biến thành hai cái hố đen sâu thẳm, từ đó không ngừng chảy ra thứ mực đen của vụ án thứ 13.

Họ đang ngồi quanh một chiếc bàn dài, nơi đáng lẽ là thi thể Nam tước, nhưng giờ chỉ là một khoảng không rỗng tuếch. Họ cầm dao nĩa, cắt vào không trung và đưa vào miệng như thể đang thưởng thức một bữa đại tiệc thịnh soạn.

"Họ đang ăn chính ký ức của mình," Elena thì thầm, cô run rẩy bám vào cánh tay Leon. "Khi anh phá vỡ Toa số 13, anh đã giải phóng sự thật. Bây giờ họ không còn gì để che đậy nữa. Họ là những con quỷ đói bị nhốt trong lồng sắt này."

Đột nhiên, tất cả những sinh vật đó dừng lại. Hàng chục cái đầu quái dị đồng loạt quay về phía Leon.

"Kẻ cầm vé vàng..." Quý ông ngân hàng thốt lên bằng một giọng nói nghe như tiếng kim loại mài vào nhau. "Ngươi đã mang 'Sự thật' về đây. Nhưng ở đây không ai muốn nó cả!"

Một tiếng gầm vang lên. Marcus – lúc này đã hoàn toàn bị những đồng xu bạc bao phủ lấy gương mặt thành một chiếc mặt nạ kim loại – lao về phía Leon với tốc độ của một con thú dữ. Gã không dùng súng, gã dùng bộ móng vuốt nhọn hoắt vừa mọc ra từ những kẽ ngón tay.

Leon nhanh chóng lách người, dùng thanh sắt còn sót lại từ toa hành lý để chặn cú vồ. "Marcus! Tỉnh lại đi! Gã Trưởng tàu đang lừa tất cả chúng ta!"

Nhưng Marcus không còn nghe thấy gì nữa. Gã chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất: "Nợ phải trả... máu phải đổ... đồng xu cuối cùng..."

Trong lúc vật lộn, Leon nhận ra một chi tiết kỳ lạ. Trên ngực của mỗi "quái vật" hành khách đều có một chiếc đồng hồ cát nhỏ dính chặt vào da thịt. Cát trong đó đang chảy rất nhanh, và mỗi khi cát vơi đi, cơ thể họ lại càng biến dạng hơn, trở nên hung hãn hơn.

"Đó là thời gian còn lại của họ!" Elena hét lên. "Khi cát chảy hết, họ sẽ tan biến và trở thành nhiên liệu cho lò hơi của đoàn tàu! Chúng ta phải đến được Toa Đầu Máy để dừng đoàn tàu lại trước khi tất cả biến thành tro bụi!"

Leon đạp mạnh vào ngực Marcus, đẩy gã văng vào đống bàn ghế đổ nát. Anh nắm lấy tay Elena, chạy dọc theo hành lang đang dần biến đổi. Những vách gỗ sồi sang trọng giờ đây chuyển thành những thớ thịt đỏ hỏn, phập phồng như đang thở. Đoàn tàu không còn là một cỗ máy, nó đã trở thành một sinh vật khổng lồ đang tiêu hóa hành khách của chính mình.

Họ chạy qua Toa số 2, Toa số 3... Mỗi toa là một tầng địa ngục khác nhau. Tại toa số 4, họ nhìn thấy Quý bà Eleanor. Bà ta không biến thành quái vật. Bà ta đang bị treo lơ lửng trên trần nhà bởi những sợi dây đàn dương cầm, đôi môi bị khâu chặt bằng chỉ bạc. Bà ta nhìn Leon với ánh mắt khẩn thiết, rồi chỉ tay về phía dưới sàn tàu.

Leon cúi xuống và nhìn thấy qua kẽ hở của sàn thịt: Một bánh răng khổng lồ đang xoay tròn, và mắc kẹt trong đó là một chiếc giày nhỏ của trẻ con. Một chiếc giày màu hồng nhạt.

"Lily..." Leon quỵ xuống. Anh nhận ra đoàn tàu này chạy được là nhờ "nỗi đau của những người bị bỏ lại". Đứa con gái của anh không mất tích, con bé chính là linh hồn đang bị giam cầm để giữ cho bánh răng này tiếp tục quay mười năm qua.

"Leon! Đừng dừng lại!" Elena kéo anh dậy. "Nếu anh dừng lại ở đây, anh sẽ bị xích vào bánh răng đó cùng với con bé mãi mãi! Cách duy nhất cứu con bé là phá hủy cái đầu máy!"

Ngay phía trước họ là cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào Buồng Lái chính. Nhưng đứng chắn trước cửa không phải là Trưởng tàu.

Đó là một thực thể được tạo thành từ hàng ngàn lá đơn khiếu nại, những bản án chưa được thi hành và những mảnh xương người. Nó không có hình dạng cố định, nhưng nó mang hơi thở của tất cả những nạn nhân trong 12 vụ án trước đó.

"Vụ án thứ 13," thực thể đó rít lên, "ngươi có dám đặt trái tim mình vào lò lửa để dừng chuyến tàu này không?"

Leon lách qua những xúc tu thịt đang quờ quạng từ trần toa số 4. Cảm giác dưới chân không còn là sàn gỗ cứng cáp mà mềm và dính, như thể anh đang đi trên một chiếc lưỡi khổng lồ. Mùi sắt gỉ của máu trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc từ những tia lửa điện bắn ra từ các dây cáp bị đứt đoạn.

"Đừng nhìn xuống, Leon! Đừng để chúng thâm nhập vào tâm trí anh!" Elena hét lên, cô dùng con dao mổ bạc rạch một đường vào không khí. Một luồng sáng xanh nhạt từ máu của chính cô trào ra, tạo thành một lớp màng ngăn cách họ với những tiếng thì thầm ma quái đang phát ra từ những vách tường thịt.

Bỗng nhiên, từ trong những thớ thịt của vách tàu, những gương mặt bắt đầu trồi lên. Đó là gương mặt của những nạn nhân trong 12 vụ án cũ. Một người đàn ông với cái cổ bị gãy gập – nạn nhân của vụ án số 5; một phụ nữ với đôi mắt bị khâu kín – vụ án số 9. Họ không tấn công bằng vũ lực, họ tấn công bằng sự tội lỗi.

"Thám tử... tại sao anh lại đến muộn thế?" "Anh đã nhận tiền để im lặng đúng không?" "Nhìn chúng tôi đi, Leon... chúng tôi là cái giá cho sự thăng tiến của anh!"

Leon loạng choạng, thanh sắt trên tay anh run lên bần bật. Những tiếng thì thầm đó như những mũi kim đâm thẳng vào đại não. Anh thấy lại cảnh mình đứng trong văn phòng cảnh sát mười năm trước, lén lút đút xấp tiền của Nam tước vào ngăn kéo, trong khi bên ngoài, người thợ may già đang gào khóc kêu oan.

"Đó không phải là sự thật duy nhất!" Elena bất ngờ đứng khựng lại. Cô quay sang nhìn thẳng vào những gương mặt trên vách tàu. "Anh ấy đã sai, nhưng anh ấy là người duy nhất dám quay lại đây để kết thúc vòng lặp này! Hãy lấy máu của tôi, nhưng hãy để anh ấy đi tiếp!"

Trước sự bàng hoàng của Leon, Elena tự rạch một đường dài trên cánh tay mình. Thay vì máu đỏ, một dòng chất lỏng màu vàng kim rực rỡ chảy ra. Những gương mặt trên vách tàu lập tức lao vào liếm láp dòng chất lỏng đó như những kẻ chết khát gặp nước. Nhân lúc chúng bị xao nhãng, Elena đẩy mạnh Leon về phía cửa toa số 6.

"Chạy đi! Tôi sẽ cầm chân họ ở đây!" "Không, Elena! Tôi không thể bỏ cô lại!" Leon gào lên, cố gắng quay lại nắm lấy tay cô.

"Tôi vốn dĩ đã là một phần của đoàn tàu này, Leon," Elena mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhưng đau đớn. Gương mặt cô bắt đầu mờ nhạt dần, hóa thành những đốm sáng nhỏ. "Tôi là mảnh linh hồn thiện lương cuối cùng mà Lily đã để lại để dẫn đường cho anh. Nếu anh không dừng cái đầu máy đó, sự hy sinh của Lily và của tôi sẽ trở nên vô nghĩa!"

Một cú rung lắc dữ dội hất văng Leon qua cánh cửa toa số 6. Cánh cửa sập lại ngay lập tức, bị khóa chặt bởi những thớ thịt dày đặc. Leon đấm mạnh vào cửa, nhưng chỉ nghe thấy tiếng cười vang dội của Trưởng tàu từ phía loa phóng thanh đã hỏng nát:

"Một sự hy sinh thật cảm động, thám tử. Nhưng ngươi có biết lò hơi của ta cần bao nhiêu linh hồn nữa để đạt đến ga cuối không? Chỉ thiếu đúng một người nữa thôi... một kẻ có tội lỗi nặng nề nhất."

Leon đứng dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và đau thương. Anh nhìn xuống bàn tay mình, chiếc vé vàng đã hoàn toàn tan chảy và thấm vào da thịt anh, tạo thành những đường gân vàng rực rỡ chạy dọc cánh tay.

Phía trước anh, Toa số 6 không còn là phòng ngủ hay nhà bếp. Nó là một mê cung của những bánh răng khổng lồ và những piston hơi nước đang hoạt động điên cuồng. Giữa những bánh răng đó, anh nhìn thấy những linh hồn hành khách đang bị nghiền nát để tạo ra năng lượng. Marcus – lúc này chỉ còn là một khối kim loại méo mó – đang bị kẹt giữa hai bánh răng lớn nhất, tiếng gào thét của gã hòa cùng tiếng máy móc tạo thành một bản nhạc kinh hoàng.

"Lily... Cha đến đây..." Leon thì thầm.

Anh không còn sợ hãi những quái vật chung quanh nữa. Anh lao vào giữa mê cung bánh răng, dùng thanh sắt bẩy những chốt khóa, bỏ mặc những vết cắt do kim loại gây ra trên cơ thể. Mỗi bước anh đi, đoàn tàu lại rung chuyển như thể đang đau đớn.

Ở cuối toa số 6, cánh cửa dẫn vào Buồng Lái chính hiện ra. Nó không được làm bằng sắt, mà được làm bằng kính trong suốt. Bên trong đó, Trưởng tàu đang ngồi bình thản, tay cầm một chiếc đồng hồ cát lớn. Nhưng điều khiến Leon chết lặng chính là người đang bị xích ngay cạnh lò đốt: Một cô gái trẻ, chính là Lily phiên bản trưởng thành, với đôi mắt đầy xiềng xích và ngọn lửa xanh đang liếm dần vào chân cô.

Vụ án thứ 13 không phải là một cái chết. Đó là một lễ tế thần. Và Leon chính là kẻ được chọn để thực hiện nhát dao cuối cùng.