Cánh cửa kính của Buồng Lái không hề khóa. Nó tự động mở ra với một tiếng rít khô khốc, mời gọi Leon bước vào trung tâm của cơn ác mộng.
Bên trong, không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng máu nhỏ giọt từ tay Leon xuống sàn tàu. Khác với sự hỗn loạn của các toa trước, Buồng Lái sạch sẽ và lạnh lẽo một cách đáng sợ. Ngay chính giữa là một lò đốt khổng lồ bằng đồng thau, nhưng thay vì than đá, bên trong nó rực cháy một ngọn lửa màu trắng xanh – ngọn lửa thiêu đốt bằng ký ức và linh hồn.
Lily – đứa con gái mà anh hằng tìm kiếm – đang bị treo bằng những sợi xích rỉ sét ngay phía trên miệng lò. Cô không còn là đứa trẻ mười tuổi; cô đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp nhưng xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm trong một giấc ngủ nghìn năm.
"Chào mừng, thám tử. Ngươi đến sớm hơn ta tưởng," một giọng nói trầm thấp vang lên từ chiếc ghế chủ tọa đang quay lưng lại phía anh.
Chiếc ghế từ từ xoay lại. Leon sững sờ, thanh sắt trên tay anh rơi xuống sàn phát ra tiếng keng chói tai.
Kẻ ngồi trên ghế không phải là quái vật, cũng không phải Trưởng tàu đeo mặt nạ. Đó là chính anh. Một Leon trong bộ cảnh phục chỉnh tề của mười năm trước, gương mặt trẻ trung, liêm chính nhưng đôi mắt lại rỗng tuếch, chỉ chứa đựng một màu đen sâu thẳm.
"Ngươi là ai?" Leon gằn giọng, hơi thở đứt quãng.
"Ta là người đã nhận tiền của Nam tước," bản sao kia mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt đầy mỉa mai. "Ta là người đã quay lưng đi khi Lily gọi tên mình trên sân ga. Ta là sự hèn nhát mà ngươi đã cố gắng cắt bỏ khỏi tâm trí. Nhưng ngươi quên mất một điều, Leon... chuyến tàu này chạy bằng sự hối hận. Chừng nào ta còn ngồi đây, đoàn tàu sẽ không bao giờ dừng lại."
"Thả cô ấy ra!" Leon lao về phía cái ghế, nhưng một lực vô hình hất văng anh đập mạnh vào vách tàu.
"Thả cô ấy ư? Cô ấy chính là linh hồn tinh khiết nhất để giữ cho ngọn lửa này không tắt," bản sao đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía lò đốt. "Nhưng ta có một thỏa thuận cho ngươi. Vụ án thứ 13 cần một cái kết. Đoàn tàu cần một Trưởng tàu mới. Nếu ngươi chấp nhận ngồi vào chiếc ghế kia, nhận lấy chiếc mũ và sự bất tử của nỗi đau, Lily sẽ được tự do. Cô ấy sẽ tỉnh lại tại một sân ga đầy nắng ở thế giới thực, không nhớ gì về nơi này, và cũng... không nhớ gì về ngươi."
Leon nhìn lên Lily. Một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má cô gái đang hôn mê. Anh lại nhìn xuống đôi bàn tay đầy vết sẹo và tội lỗi của mình.
"Nếu tôi từ chối?"
"Thì khi cát trong chiếc đồng hồ kia chảy hết, đoàn tàu sẽ lao thẳng vào 'Hố Đen Của Sự Quên Lãng'. Cả ngươi, cô ấy, và tất cả những linh hồn khốn khổ trên tàu sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Không có luân hồi, không có ký ức. Sự tồn tại của các người sẽ bị gạch bỏ khỏi lịch sử vũ trụ."
Leon im lặng. Anh nghe thấy tiếng còi tàu vang lên lần cuối cùng, dài và thảm thiết. Đoàn tàu đang lao dốc với tốc độ kinh hồn, mặt sàn rung chuyển dữ dội đến mức các bánh răng bắt đầu văng ra ngoài.
Anh quay sang nhìn vào lò lửa rực cháy. Anh chợt nhận ra một điều: Trưởng tàu (bản ngã hèn nhát của anh) thực chất là một bóng ma ký sinh. Nó chỉ tồn tại khi anh còn sợ hãi quá khứ.
"Ngươi nói đúng," Leon thầm thì, ánh mắt anh đột ngột trở nên bình thản lạ lùng. "Chuyến tàu này chạy bằng sự hối hận. Nhưng nếu không còn sự hối hận, nó sẽ chạy bằng gì?"
Trước sự ngỡ ngàng của bản sao, Leon không tiến về phía ghế chủ tọa. Anh lao thẳng về phía lò đốt. Nhưng thay vì nhảy vào để tự thiêu mình, anh dùng đôi bàn tay trần đầy máu của mình chộp lấy những sợi xích đang trói Lily.
"Ngươi làm gì vậy? Ngươi sẽ chết!" Bản sao hét lên, gương mặt nó bắt đầu biến dạng vì sợ hãi.
"Tôi không trốn chạy nữa," Leon gầm lên. Anh không cố kéo Lily ra, mà anh truyền toàn bộ "chiếc vé vàng" – thứ quyền lực đen tối đang thấm trong máu anh – vào lò lửa.
Chiếc vé vàng không phải là phần thưởng, nó là "chìa khóa tự hủy" dành cho kẻ dám đối mặt với sự thật. Khi máu của Leon chạm vào ngọn lửa trắng xanh, một vụ nổ ánh sáng bùng phát. Ngọn lửa không cháy lan ra, mà nó bắt đầu "ăn" ngược lại những thớ thịt của toa tàu, "ăn" luôn cả bản sao hèn nhát đang tan chảy.
"Không! Ngươi đang phá hủy tất cả!" Bản sao gào thét rồi biến thành một làn khói đen kịt bị hút sạch vào lò.
Dưới áp lực của vụ nổ, những sợi xích vỡ tan. Leon ôm lấy Lily vào lòng khi cả đoàn tàu bắt đầu vỡ vụn giữa không trung. Những toa tàu biến dị, những quái vật hành khách, tất cả đều hóa thành bụi phấn vàng lấp lánh.
Giữa khoảng không vô định, Leon thì thầm vào tai Lily: "Xin lỗi con... vì đã để con đợi quá lâu."
Lily từ từ mở mắt. Đôi mắt cô không còn buồn bã nữa, chúng phản chiếu ánh sáng của hàng triệu ngôi sao đang hiện ra sau khi màn sương tím tan biến. Cô mỉm cười, đôi môi mấp máy: "Cha... chúng ta về nhà thôi."
Toàn bộ thế giới quanh họ sụp đổ thành một màu trắng tinh khiết.
Bản sao của Leon – gã thám tử trẻ tuổi với đôi mắt rỗng – cười sằng sặc khi thấy Leon lao vào lò lửa. Gã vung tay, và từ những kẽ hở của sàn tàu, những sợi dây xích đen ngòm như những con rắn thép lao ra, quấn chặt lấy tay chân Leon, ghim anh xuống mặt sàn nóng bỏng.
"Ngươi muốn làm anh hùng sao?" Bản sao tiến lại gần, đôi giày da bóng lộn của gã dẫm lên những ngón tay đang rớm máu của Leon. "Sự thật là ngươi không thể cứu cô ấy bằng cách tự thiêu. Lò lửa này cần sự tự nguyện của một linh hồn tội lỗi. Nếu ngươi nhảy vào với lòng thù hận, ngươi chỉ làm nó cháy mạnh hơn, và đoàn tàu sẽ lao nhanh hơn vào vực thẳm mà thôi!"
Leon nghiến răng, cơn đau từ những sợi xích nung nóng khiến anh muốn ngất đi. Nhưng ngay phía trên anh, một giọt nước mắt của Lily rơi xuống, chạm vào trán anh. Giọt nước mắt ấy không nóng, nó mát lạnh như sương sớm, mang theo ký ức về những buổi chiều anh dắt con đi dạo công viên, trước khi lòng tham làm mờ mắt anh.
"Ngươi nói đúng..." Leon thào thào, ánh mắt anh dần mất đi sự giận dữ, thay vào đó là một vẻ thanh thản kỳ lạ. "Lò lửa này cần sự tự nguyện... và ta... ta tự nguyện chấp nhận mọi hình phạt mà ta đáng phải chịu."
Leon ngừng vùng vẫy. Anh nhắm mắt lại, buông lỏng cơ thể. Ngay khoảnh khắc anh từ bỏ sự phản kháng, những sợi xích đen bỗng chốc mất đi sức mạnh. Chúng không còn nung nóng nữa mà bắt đầu tan chảy thành những dòng nước đen ngòm.
Leon đứng dậy, mỗi bước chân anh đi về phía lò lửa là một lần hình bóng của anh thay đổi. Anh không còn là gã thám tử già nua rách rưới, mà dần trở lại là người cha của mười năm trước, nhưng với một trái tim đã được gột rửa.
Bản sao hốt hoảng, gã lùi lại, gương mặt trẻ trung bắt đầu nứt toác như gốm sứ bị nung quá lửa. "Dừng lại! Ngươi định làm gì? Nếu ngươi chết đi mà không còn hối hận, ta sẽ không còn chỗ trú ngụ! Chuyến tàu này sẽ chết!"
"Đúng thế," Leon mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhất trong suốt mười năm qua. "Chuyến tàu này phải chết để những linh hồn khác được sống."
Leon vươn tay ra, nhưng không phải để đánh gã bản sao. Anh ôm lấy gã. Anh ôm lấy chính sự hèn nhát, sự tham lam và bóng tối của mình vào lòng.
"Ta tha thứ cho ngươi," Leon thì thầm. "Và ta tha thứ cho chính mình."
OÀNG!
Một luồng sáng vàng rực bùng lên từ tâm xác thể của Leon. Khi anh chấp nhận và tha thứ cho bản thân, nguồn năng lượng từ "Chiếc vé vàng" không còn là lời nguyền nữa mà trở thành một ánh sáng cứu rỗi. Bản sao gào thét trong đau đớn rồi tan biến vào trong cơ thể Leon.
Đoàn tàu Aether rùng mình một cú cuối cùng, như một con quái vật trút hơi thở cuối cùng. Những bánh răng khổng lồ vỡ vụn, các toa tàu phía sau tách rời và tan biến thành những cánh hoa trắng bay lơ lửng trong không gian.
Leon dùng hết sức bình sinh, bật người lên, đón lấy Lily khi những sợi xích treo cô tan vỡ. Anh ôm chặt con vào lòng. Buồng Lái lúc này đã không còn vách ngăn, xung quanh họ là một bầu trời đêm đầy sao rực rỡ nhất mà anh từng thấy.
"Cha ơi..." Lily khẽ mở mắt, giọng con bé nhỏ như tiếng gió thoảng.
"Cha đây, Lily. Chúng ta đang đi về phía mặt trời," Leon thì thầm, dù anh biết cơ thể mình đang dần trở nên trong suốt.
Dưới chân họ, đầu máy toa tàu bắt đầu tan rã thành bụi vàng. Leon nhìn thấy ở phía xa, giữa hư không, một ga tàu cũ hiện ra, tràn ngập ánh sáng rực rỡ của buổi bình minh. Đó là Ga Cuối — không phải là nơi hỏa táng, mà là cửa ngõ quay về thực tại cho những ai đã dám đối mặt với chính mình.
Anh dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy nhẹ Lily về phía ánh sáng đó.
"Cha không đi cùng con sao?" Lily với tay ra, đôi mắt ngập lệ.
"Cha phải ở lại để khóa cửa đoàn tàu này, con yêu," Leon mỉm cười, nước mắt anh rơi xuống, lấp lánh như những viên kim cương giữa không gian. "Hãy sống thay cả phần của cha. Và hãy nhớ... cha luôn yêu con."
Lily bị hút vào vùng sáng trắng xóa. Leon đứng lại một mình trên mảnh vỡ cuối cùng của đoàn tàu Aether. Anh nhìn theo con gái cho đến khi bóng dáng cô biến mất hoàn toàn.
Đoàn tàu biến mất. Hư không biến mất. Leon nhắm mắt lại, cảm nhận một sự bình yên tuyệt đối bao trùm lấy mình. Vụ án thứ 13 đã kết thúc. Người thám tử cuối cùng đã tìm thấy sự thật, và sự thật đã trả tự do cho anh.