MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 7: NHỮNG KẺ KHÔNG HỒN

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 7: NHỮNG KẺ KHÔNG HỒN

1,680 từ · ~9 phút đọc

Ánh sáng trắng xóa từ vụ nổ ở Buồng Lái không đưa Leon đến cõi vĩnh hằng. Nó chỉ là một cú lừa của đoàn tàu Aether.

Leon mở mắt. Anh thấy mình đang nằm trên một bãi cát đen mịn, trải dài vô tận dưới một bầu trời không có sao, chỉ có một vầng trăng khuyết màu đỏ máu treo lơ lửng. Tiếng sóng vỗ rì rào, nhưng đó không phải là tiếng nước, mà là tiếng va chạm của hàng triệu chiếc vé tàu cũ bị sóng đánh dạt vào bờ.

"Mình vẫn chưa chết sao?" Leon lẩm bẩm, anh nhìn xuống bàn tay. Những đường gân vàng rực của chiếc vé vàng giờ đã lặn sâu vào trong da thịt, để lại những vết sẹo hình răng cưa kỳ quái.

"Ở nơi này, chết là một đặc ân mà anh chưa giành được, thám tử."

Leon giật mình quay lại. Đứng sau lưng anh là Elena. Nhưng cô không còn vẻ dịu dàng, bí ẩn như trước. Cô mặc một bộ quân phục xám tro, tay cầm một chiếc đèn lồng phát ra ánh sáng tím lịm. Trên ngực cô không còn trái tim xanh lục, mà là một lỗ hổng trống rỗng.

"Elena? Cô nói cô là linh hồn của Lily dẫn đường cho tôi mà?" Leon nghi ngờ, anh đứng dậy, thủ thế.

Elena cười lạnh lẽo, tiếng cười như tiếng pha lê vỡ. "Đó là điều anh muốn tin, và đoàn tàu đã cho anh thấy điều đó để anh tự nguyện hiến tế năng lượng của mình. Lily đã thoát ra, đúng. Nhưng cái giá là anh đã chính thức trở thành Kẻ Thay Thế. Anh không phá hủy đoàn tàu, Leon. Anh vừa mới nạp đầy nhiên liệu cho nó bằng sự chuộc tội của chính mình."

Leon nhìn ra xa. Từ phía chân trời tối đen, đoàn tàu Aether lại hiện ra. Nhưng lần này, nó không chạy trên đường ray. Nó bay lơ lửng, kéo theo sau hàng trăm toa tàu rách nát như một con rồng xương khổng lồ.

"Mỗi hành khách anh thấy ở Toa số 1 chỉ là những 'cái vỏ'. Linh hồn thực sự của họ bị giam giữ ở đây — Ga Trạm Của Những Kẻ Không Hồn. Vụ án thứ 13 chưa kết thúc, vì hung thủ thực sự của vụ án mười năm trước vẫn chưa xuất hiện."

"Ý cô là sao? Nam tước Von Thule đã chết, tôi đã đối diện với bản ngã của mình..."

"Von Thule chỉ là một con tốt," Elena tiến lại gần, ánh đèn tím của cô soi rọi xuống cát đen, làm hiện lên một dãy tên dài dằng dặc. "Kẻ chủ mưu thực sự là kẻ đã tạo ra đoàn tàu này để thu thập nỗi đau. Và hắn đang đợi anh ở Toa số 0."

Leon siết chặt nắm đấm. Hóa ra tất cả những gì anh trải qua chỉ là bài kiểm tra đầu vào. Đoàn tàu Aether không phải là một phương tiện, nó là một thực thể sống, và nó vừa mới "nuốt" được một con mồi thượng hạng: Một thám tử có khả năng xoay chuyển thực tại bằng ý chí.

"Tôi phải làm gì để rời khỏi cái bãi cát chết tiệt này?"

"Anh thấy tòa tháp đằng kia không?" Elena chỉ tay về phía một cấu trúc cao vút, được xây bằng những chiếc vali xếp chồng lên nhau. "Đó là nơi chứa Hành lý ký ức của 12 nạn nhân đầu tiên. Anh phải vào đó, lấy lại 'Sự thật nguyên bản' của họ. Chỉ khi đó, anh mới có đủ quyền năng để mở cửa Toa số 0."

Đột nhiên, từ dưới bãi cát đen, những bàn tay gầy guộc, nhợt nhạt bắt đầu thò lên, túm lấy cổ chân Leon. Đó là những hành khách đã bị "thải" ra khỏi tàu, những kẻ không còn nỗi đau để đốt cháy, giờ chỉ còn là những cái xác không hồn thèm khát ký ức của người sống.

"Chạy đi, Leon!" Elena thúc giục. "Nếu anh bị chúng kéo xuống, anh sẽ trở thành một hạt cát đen trên bãi biển này mãi mãi!"

Leon lao đi trên bãi cát, mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu vì những bóng ma dưới lòng đất đang níu kéo. Tiếng còi tàu lại vang lên từ trên không trung, nhưng lần này nó nghe như tiếng cười nhạo báng.

Anh nhận ra rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lily có lẽ đã an toàn, nhưng cô bé sẽ sống trong một thế giới mà bóng tối của Aether vẫn đang âm thầm vươn vòi bạch tuộc tới. Anh không thể chỉ cứu con gái mình, anh phải tiêu diệt tận gốc cái lò luyện ngục di động này.

Leon chạy bán sống bán chết trên nền cát đen dẻo quánh. Mỗi lần bàn chân anh chạm xuống, những tiếng rên rỉ u uất lại phát ra từ lòng đất, như thể anh đang giẫm lên hàng ngàn dây thanh quản đã khô héo. Những bàn tay trồi lên từ cát không chỉ muốn kéo anh xuống, chúng đang cố gắng "vay mượn" hơi ấm từ cơ thể anh.

"Đừng để chúng chạm vào tim!" Elena hét lên từ phía sau, bóng dáng cô nhạt nhòa dần trong màn sương tím. "Ở đây, sự ấm áp là loại tiền tệ duy nhất. Nếu anh mất hết nhiệt lượng, anh sẽ hóa đá!"

Leon vung thanh sắt, đập tan một cánh tay xám xịt đang bám lấy đầu gối mình. Một cảm giác tê dại truyền qua thanh kim loại khiến cánh tay anh run rẩy. Chúng không có sức mạnh vật lý lớn, nhưng chúng mang theo sự trống rỗng đến cùng cực. Mỗi lần va chạm, Leon lại thấy một mảnh ký ức nhỏ về Lily mờ đi, như thể bị một cục tẩy vô hình xóa xóa sạch.

"Chết tiệt!" Leon gầm lên. Anh nhận ra đây là một cuộc chiến tiêu hao. Đoàn tàu không giết anh, nó đang từ từ "rút lõi" anh.

Anh dừng lại một chút để thở dốc, mắt hướng về phía Tòa tháp Vali. Nó trông gần nhưng dường như mỗi khi anh tiến lên, bãi cát lại giãn dài ra. Đó là một mê cung không gian. Đột nhiên, mặt đất dưới chân Leon sụt xuống. Một hố đen tử thần mở ra, và từ đó trồi lên một sinh vật khổng lồ được kết lại từ hàng ngàn chiếc áo khoác cũ nát. Nó không có mặt, chỉ có một cái miệng rộng hoác chứa đầy những chiếc vé tàu đã rách nát.

"Kẻ mới đến..." Sinh vật đó phát ra âm thanh như tiếng gió lùa qua khe cửa. "Ngươi mang theo mùi của sự tha thứ. Thứ đó quá xa xỉ ở đây. Hãy nộp nó ra!"

Sinh vật lao tới, những dải vải từ cơ thể nó vươn dài như những sợi dây thừng, quấn chặt lấy cổ và ngực Leon. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Những hình ảnh về buổi bình minh cuối cùng với Lily trong Buồng Lái bắt đầu bị hút ra khỏi đầu anh, hóa thành những đốm sáng nhỏ bay về phía cái miệng của quái vật.

"Không bao giờ!" Leon nghiến răng. Anh không dùng thanh sắt nữa. Anh tập trung vào những đường gân vàng rực trên cánh tay mình – sức mạnh của "Chiếc vé vàng" đã thấm vào máu.

Anh áp lòng bàn tay vào những dải vải đang quấn quanh mình. "Ngươi muốn ký ức sao? Vậy hãy nếm thử nỗi đau này đi!"

Leon không truyền đi sự tha thứ, anh truyền đi toàn bộ cảm giác tội lỗi, sự dằn vặt và cái lạnh thấu xương của mười năm cô độc trên sân ga mà anh đã trải qua. Luồng năng lượng đen đặc từ vết sẹo trên tay Leon bùng phát. Sinh vật áo khoác run rẩy, những dải vải của nó bắt đầu rữa nát và bốc cháy trong ngọn lửa màu xám. Nó rú lên một tiếng kinh hoàng rồi tan biến vào hư không, để lại một chiếc vali nhỏ bằng bạc nằm trên mặt cát.

Leon nhặt chiếc vali lên. Nó nặng trĩu. Trên tay cầm có khắc một cái tên: Marcus.

"Marcus?" Leon ngạc nhiên. "Gã đánh bạc đó cũng bị kẹt ở đây sao?"

Anh nhìn về phía Tòa tháp Vali. Ánh sáng từ đỉnh tháp chợt lóe lên, soi rõ hàng ngàn chiếc bóng đang leo trèo trên vách tháp. Đó không phải là người, mà là những "Kẻ Gác Kho" – những thực thể chuyên canh giữ ký ức của hành khách để ngăn họ tìm đường trở lại đoàn tàu chính.

Elena lại xuất hiện cạnh anh, hơi thở cô nhạt nhẽo như khói. "Anh vừa lấy được một mảnh vỡ của Marcus. Nhưng hãy cẩn thận, Leon. Tòa tháp đó không chỉ chứa ký ức, nó chứa cả những lời nguyền. Khi anh mở chiếc vali đó ra, anh sẽ phải sống lại cuộc đời của kẻ đó. Nếu anh không thoát ra được, anh sẽ thay thế vị trí của kẻ đó trong tòa tháp mãi mãi."

Leon siết chặt chiếc vali bạc. Anh nhìn lên vầng trăng máu trên cao. Đoàn tàu Aether lúc này đang bay lượn vòng quanh đỉnh tháp, tiếng còi của nó giờ đây không còn là tiếng thét, mà là một nhịp điệu thôi thúc, như tiếng trống trận.

"Tôi đã cứu được con gái mình," Leon nói, ánh mắt kiên định. "Giờ tôi sẽ cứu những kẻ đã vì tôi mà rơi vào địa ngục này. Dù có phải lục tung cả cái nghĩa địa này, tôi cũng sẽ tìm thấy Toa số 0."

Leon bước tiếp, nhưng lần này anh không chạy. Anh đi hiên ngang, chiếc vali bạc trên tay tỏa ra một vầng hào quang nhẹ, khiến những bàn tay dưới cát phải dạt ra. Anh đã hiểu luật chơi mới: Ở Ga Trạm này, kẻ nào nắm giữ được nhiều ký ức nhất, kẻ đó chính là vua.