MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 8: VÁN BÀI GIÁC QUAN

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 8: VÁN BÀI GIÁC QUAN

2,133 từ · ~11 phút đọc

Khi Leon vừa chạm tay vào cánh cửa khổng lồ được ghép từ hàng ngàn mảnh da thuộc cũ kỹ của tòa tháp, không gian xung quanh anh đột ngột sụp đổ. Cái lạnh của bãi cát đen biến mất, thay vào đó là mùi nồng nặc của rượu mạnh, khói thuốc và mùi tiền cũ.

Leon thấy mình đang đứng giữa một sòng bạc rực rỡ ánh đèn chùm, nhưng những ngọn đèn không cháy bằng nến hay điện, mà bằng những đốm sáng nhỏ li ti—đó là những ký ức vụn vặt của người sống. Những con bạc xung quanh anh là những bóng ma mờ ảo, không có khuôn mặt, chỉ có những bàn tay gầy guộc đang điên cuồng đẩy những chồng phỉnh bằng xương người ra giữa bàn.

"Anh đến muộn, thám tử," một giọng nói quen thuộc vang lên từ chiếc bàn tròn lớn nhất ở trung tâm.

Leon nheo mắt nhìn qua làn khói xám. Ngồi ở vị trí nhà cái là Marcus. Nhưng gã không còn mặc bộ đồ rách nát của Hồi 1. Gã vận một bộ vest đỏ thẫm sang trọng, nhưng đôi mắt gã đã bị che lấp bởi một dải băng đen thêu những ký tự vàng kỳ quái.

"Marcus? Anh còn sống?" Leon bước tới, tay vẫn siết chặt chiếc vali bạc.

"Sống hay chết chỉ là những quân bài trên tay tôi thôi," Marcus nhếch môi cười, nụ cười trống rỗng. Gã chìa bàn tay đeo găng trắng ra. "Để lấy lại mảnh vỡ ký ức trong chiếc vali đó, anh phải thắng tôi một ván bài. Luật rất đơn giản: Ván Bài Giác Quan."

Leon ngồi xuống đối diện gã. Elena đứng sau lưng anh như một cái bóng trung thành, hơi thở của cô run rẩy: "Đừng, Leon! Ở đây, tiền cược không phải là vàng. Nếu anh thua một lượt, anh sẽ mất đi một giác quan mãi mãi."

"Tôi không có lựa chọn nào khác," Leon đáp lại, ánh mắt đanh thép. "Chia bài đi."

Marcus dùng đôi bàn tay điêu luyện xào bộ bài. Những quân bài bay lượn trong không trung tạo thành những âm thanh sắc lạnh như dao cạo.

Lượt thứ nhất: Marcus lật bài. "Tôi cược Thính giác của anh cho lá bài Át Cơ này." Leon cảm thấy tai mình ù đi. Tiếng ồn ào của sòng bạc biến mất, chỉ còn lại một sự im lặng tuyệt đối. Anh không nghe thấy tiếng tim mình đập, cũng không nghe thấy lời cảnh báo của Elena. Trong thế giới câm lặng, anh nhìn vào quân bài của mình: Một lá Già Bích. Anh thắng. Tiếng động đột ngột ùa về như một cơn thác đổ, làm anh choáng váng.

Lượt thứ hai: Marcus không hề biến sắc. "Anh may mắn đấy. Lượt này, ta cược Thị giác." Ánh sáng vụt tắt. Leon rơi vào bóng tối hoàn toàn. Anh không nhìn thấy Marcus, không thấy bộ bài, không thấy cả bàn tay mình. Nhưng trong bóng tối đó, anh bắt đầu cảm nhận được sự rung động của chiếc vali bạc dưới chân. Nó đang "thì thầm" với anh bằng một tần số kỳ lạ. Leon đặt cược bằng cảm giác. Anh đẩy toàn bộ số phỉnh về phía trước. "Thắng!" Marcus gầm gừ. Bóng tối tan biến.

Lượt thứ ba (Lượt quyết định): Marcus đột ngột dừng lại. Gã tháo dải băng đen trên mắt ra. Bên dưới không phải là đôi mắt, mà là hai con xúc xắc đang xoay tròn. "Ván cuối cùng. Tôi cược Ký ức về Lily của anh. Nếu anh thắng, anh lấy được linh hồn tôi và lối thoát lên tầng hai. Nếu anh thua, anh sẽ quên mất tên con gái mình ngay lập tức."

Leon khựng lại. Đây là cái bẫy hiểm độc nhất. Hắn biết Lily là điểm yếu duy nhất của anh.

"Leon, đừng!" Elena hét lên, nhưng Marcus đã búng tay, một vòng tròn lửa xanh bao quanh chiếc bàn, cô lập hai người đàn ông.

Leon nhìn vào chiếc vali bạc của Marcus. Anh chợt nhận ra điều gì đó qua những đường vân bạc. Marcus không phải là đối thủ của anh, gã cũng là một nạn nhân đang bị ép phải "chia bài" cho đoàn tàu.

"Tôi không cược bằng ký ức của tôi," Leon đột ngột đứng dậy, anh đập mạnh bàn tay lên mặt bàn. "Tôi cược Tội lỗi của tôi."

Marcus sững sờ. "Tội lỗi? Thứ đó không có giá trị ở đây!"

"Sai rồi," Leon cười nhạt, đôi mắt anh rực sáng ánh vàng của Chiếc Vé Vàng. "Đoàn tàu Aether chạy bằng sự hối hận và tội lỗi. Nếu tôi nộp ra toàn bộ bóng tối trong lòng mình, chiếc bàn này sẽ không chịu nổi sức nặng của nó đâu!"

Leon nhắm mắt, anh giải phóng tất cả những ký ức đen tối nhất: sự hèn nhát trên sân ga, những lần nhận hối lộ, sự cô độc tàn nhẫn mười năm qua. Một luồng khói đen kịt trào ra từ ngực Leon, tràn ngập mặt bàn, làm những quân bài bốc cháy, làm những đồng phỉnh xương người vỡ tan tành.

Sòng bạc rung chuyển dữ dội. Marcus hét lên khi những sợi xích vô hình trói buộc gã vào chiếc ghế bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tội lỗi của Leon.

RẮC!

Chiếc bàn tròn gãy đôi. Không gian sòng bạc bắt đầu rạn nứt như gương vỡ. Leon chộp lấy tay Marcus, kéo gã ra khỏi đống đổ nát.

"Tỉnh lại đi, Marcus! Ván bài kết thúc rồi!"

Khi làn khói tan đi, sòng bạc biến mất. Họ lại đứng ở cầu thang đá dẫn lên tầng hai của tòa tháp. Marcus nằm dưới đất, đôi mắt gã đã trở lại bình thường, dù vẫn còn đờ đẫn. Gã nhìn Leon, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình.

"Leon? Anh... anh đã thắng gã chia bài sao?"

"Không," Leon thở dốc, nhìn vết sẹo trên tay đang rát bỏng. "Tôi chỉ vừa mới đặt cược cả mạng sống của chúng ta vào một ván bài lớn hơn thôi."

Phía trên đỉnh tháp, một tiếng gầm gừ vang vọng xuống. Tầng hai của tòa tháp bắt đầu chuyển động, và những bức tường vali bắt đầu sắp xếp lại thành một mê cung mới: 

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Leon, cay sè nơi khóe mắt. Anh có thể cảm nhận được sức nặng của ván bài cuối cùng này. Marcus – hay thực thể đang mượn xác Marcus – không hề chớp mắt. Những con xúc xắc trong hốc mắt gã xoay tít, phát ra tiếng kêu lắc-rắc khô khốc như tiếng xương người bị nghiền vụn.

"Ký ức về Lily là cái giá quá rẻ để đổi lấy sự tự do cho tất cả chúng ta, thám tử," Marcus nói, giọng gã giờ đây không còn là của gã đánh bạc nữa, mà là một sự pha trộn giữa hàng ngàn giọng nói của những kẻ đã thua cuộc tại đây. "Hãy đưa nó đây, và anh sẽ không còn phải đau khổ nữa. Anh sẽ quên đi nỗi đau mất con, quên đi mười năm dằn vặt. Anh sẽ được rỗng không như một tờ giấy mới."

Leon siết chặt cạnh bàn bằng gỗ mục. Một phần trong anh – phần yếu đuối nhất – đang gào thét đòi chấp nhận. Quên đi Lily đồng nghĩa với việc chấm dứt cơn đau hành hạ anh mỗi đêm. Nhưng đó cũng chính là lúc anh sẽ mất đi nhân tính.

"Tôi không cược bằng ký ức của tôi," Leon lặp lại, giọng anh trầm xuống nhưng uy lực như sấm sét. "Tôi cược Tội lỗi của tôi. Tất cả chúng."

Marcus khựng lại, đôi tay đang xào bài của gã run rẩy lần đầu tiên. "Tội lỗi... là rác rưởi của thế giới này. Chúng tôi không thu gom rác!"

"Sai rồi! Đoàn tàu này chính là một cái lò hơi khổng lồ chạy bằng rác rưởi của linh hồn!" Leon gầm lên. "Ngươi muốn năng lượng để đưa đoàn tàu này về đích? Vậy thì hãy nhận lấy thứ năng lượng đen tối nhất mà ta đã tích lũy cả đời này!"

Leon buông lỏng hoàn toàn sự phòng thủ tâm trí. Anh không còn cố đẩy lùi những hình ảnh đen tối nữa. Ngược lại, anh mời gọi chúng.

Một luồng khí màu đen tuyền, đặc quánh như nhựa đường từ tim Leon tràn ra. Nó không chỉ là khói; nó mang theo hơi lạnh của những buổi đêm nhận tiền hối lộ, vị đắng của những lời nói dối trước vành móng ngựa, và sức nặng của hàng ngàn linh hồn mà anh đã gián tiếp hủy hoại khi làm ngơ trước tội ác của Nam tước.

Khi luồng khí đó chạm vào mặt bàn, những quân bài Át, Già, Đầm bắt đầu rên rỉ. Những khuôn mặt trên quân bài biến dạng, chúng gào khét khi bị bóng tối của Leon nuốt chửng.

Chiếc bàn tròn lớn nhất sòng bạc bắt đầu rạn nứt. Những con bạc không mặt xung quanh đồng loạt đứng dậy, lùi lại trong kinh hãi. Ánh đèn chùm từ những ký ức rực rỡ vụt tắt ngóm, bị thay thế bởi một màu đen sẫm mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc.

"Dừng lại! Nó quá nặng! Ngươi sẽ phá hủy tầng này mất!" Marcus gào lên, gã cố đẩy chiếc bàn ra xa nhưng bóng tối của Leon đã quấn chặt lấy gã như những sợi xích.

"Ngươi muốn chơi, vậy thì hãy chơi cho đến cùng!" Leon đứng bật dậy, đôi mắt anh rực lên ánh sáng vàng kim của Chiếc Vé Vàng, đối chọi gay gắt với bóng tối bao quanh. "Ta đặt cược toàn bộ sự tồn tại của mình vào ván bài này. Nếu ta thắng, tất cả linh hồn trong sòng bạc này sẽ được tự do!"

Rắc! Rắc! Rắc!

Mặt sàn bắt đầu vỡ vụn từng mảng. Những chồng phỉnh bằng xương người nổ tung, biến thành những dải bụi trắng bay loạn xạ. Elena phía sau lưng Leon phải bám chặt lấy một cột trụ đá để không bị luồng áp suất tâm linh thổi bay.

Đúng lúc đó, thực thể trong mắt Marcus run rẩy tột độ. Hai con xúc xắc trong hốc mắt gã nổ tung thành tro bụi. Marcus ngã nhào ra phía sau, dải băng đen trên mắt gã bốc cháy.

Cả sòng bạc rung chuyển một cú cuối cùng rồi sụp đổ vào chính bóng tối của Leon. Những bóng ma con bạc tan biến, những quân bài bay lơ lửng rồi hóa thành tro tàn. Trong tích tắc, không gian rực rỡ xa hoa biến mất, để lại một căn phòng đá ẩm ướt, lạnh lẽo với những chiếc vali rách nát xếp cao đến tận trần.

Leon quỳ rạp xuống sàn, thở dốc. Bóng tối đã rút lại vào trong anh, nhưng nó đã để lại những vết sẹo đen chạy dọc cổ. Anh cảm thấy kiệt sức, như thể một phần linh hồn mình vừa bị xé toác ra.

"Leon..." Một giọng nói yếu ớt vang lên.

Anh ngẩng đầu. Marcus đang nằm đó, không còn bộ vest đỏ, gã trở lại là gã đánh bạc lôi thôi với chiếc áo khoác rách. Nhưng đôi mắt gã đã có lại ánh sáng của con người. Gã nhìn Leon với sự bàng hoàng: "Tôi... tôi nhớ rồi. Tôi đã ở đây bao lâu? Tôi đã chia bao nhiêu ván bài cho những linh hồn đó rồi?"

"Đủ lâu để chúng ta phải rời đi ngay bây giờ," Leon gượng đứng dậy, đưa tay ra kéo bạn mình lên.

Họ nhìn về phía cuối căn phòng đá. Một lối cầu thang hẹp, xoáy trôn ốc dẫn lên tầng trên đã xuất hiện. Từ phía đó, một luồng ánh sáng lấp lánh như bạc hắt xuống, kèm theo tiếng nhạc du dương nhưng đầy u buồn.

"Tầng tiếp theo là gì?" Marcus hỏi, giọng gã vẫn còn run.

"Ký ức của những người khác," Leon nhìn lên phía trên. "Chúng ta vừa lấy lại được anh. Nhưng còn 11 người nữa. Và mỗi người trong số họ đều đang bị nhốt trong một 'thiên đường' giả tạo như sòng bạc này."

Tiếng còi tàu từ bên ngoài tòa tháp vọng vào, lần này nó không còn vang dội mà nghe như một tiếng thở dài thất vọng. Đoàn tàu Aether đã mất đi một nguồn cung cấp năng lượng lớn, và nó bắt đầu rung lắc dữ dội hơn để bù đắp.

Họ bắt đầu bước lên những bậc thang đá. Mỗi bước đi, Leon lại cảm thấy những chiếc vali trên vách tường đang thì thầm tên anh. Cuộc hành trình qua 80 tầng của tòa tháp này chỉ mới thực sự bắt đầu những trang đầy thử thách nhất.