MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 9: TIẾNG GỌI CỦA SỰ HOÀN HẢO

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 9: TIẾNG GỌI CỦA SỰ HOÀN HẢO

1,992 từ · ~10 phút đọc

Bậc thang đá dẫn Leon và Marcus đến một cánh cổng vòm bằng bạc. Khi bước qua đó, cả hai đều sững sờ. Không còn là những bức tường vali cũ nát, tầng hai của Tòa Tháp là một không gian vô tận được bao phủ bởi hàng triệu tấm gương lớn nhỏ, lơ lửng giữa một màn sương trắng mờ ảo.

Nơi này không có mùi khói thuốc hay rượu mạnh. Nó có mùi của cỏ non sau mưa, mùi bánh mỳ nướng và hương oải hương dịu nhẹ.

"Đây là đâu?" Marcus lẩm bẩm, gã đưa tay định chạm vào một tấm gương gần nhất.

"Đừng chạm vào!" Leon hét lên, nhưng đã muộn.

Ngay khi ngón tay Marcus chạm vào mặt kính, tấm gương rung động như mặt nước. Bên trong đó, hình ảnh một gã đánh bạc lôi thôi biến mất. Thay vào đó là một Marcus mặc bộ tuxedo lịch lãm, đứng giữa một sảnh tiệc lộng lẫy, tay trong tay với một người phụ nữ quý phái. Họ đang cười nói, xung quanh là sự ngưỡng mộ của giới thượng lưu.

"Đó là... vợ tôi," Marcus thẫn thờ. "Cô ấy đã bỏ tôi mười năm trước vì thói bài bạc. Nhưng nhìn kìa, Leon... trong gương, tôi đã dừng lại đúng lúc. Tôi đã trở thành một doanh nhân thành đạt. Chúng tôi có một ngôi nhà bên bờ biển..."

Marcus bắt đầu bước tới, đôi mắt gã đờ đẫn. Tấm gương tỏa ra một lực hút mãnh liệt, muốn kéo gã vào bên trong cái thực tại hoàn hảo đó.

Leon định lao tới cản Marcus, nhưng hơi ấm từ một tấm gương phía sau lưng khiến anh khựng lại. Anh quay đầu theo bản năng và thấy một hình ảnh làm trái tim anh thắt nghẹn.

Trong tấm gương đó, anh không phải là một thám tử u sầu với đôi bàn tay đầy máu. Anh đang ngồi ở một chiếc bàn gỗ trong một căn bếp đầy nắng. Lily – con gái anh – không phải là một linh hồn hay một thiếu nữ trưởng thành đau khổ. Con bé khoảng mười hai tuổi, đang cắm cúi làm bài tập và thỉnh thoảng ngước lên nhìn anh với đôi mắt lấp lánh: "Cha ơi, cha xem con làm đúng chưa này?"

Mọi nỗi đau, mọi vết sẹo trên tay Leon dường như tan biến. Một giọng nói ngọt ngào vang lên trong tâm trí anh: "Ở lại đây đi, Leon. Mười năm qua anh đã chịu đựng đủ rồi. Đây mới là cuộc đời anh đáng được hưởng. Chỉ cần một bước thôi, anh sẽ không bao giờ phải hối hận nữa."

"Leon! Nhìn tôi này!"

Tiếng hét của Elena vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Leon. Anh giật mình nhận ra chân mình đã bước sát mép tấm gương. Bàn tay anh đã chạm vào mặt kính lạnh ngắt, và anh thấy "phiên bản hạnh phúc" của mình trong gương đang mỉm cười tàn nhẫn, tay nó đang vươn ra để nắm lấy tay anh.

"Tất cả là giả!" Leon gầm lên, anh dùng hết sức bình sinh giật tay lại. "Đó không phải là Lily! Lily của tôi đã hy sinh để tôi có thể đứng ở đây!"

Leon quay sang phía Marcus. Gã đánh bạc lúc này đã bị tấm gương nuốt chửng một nửa cơ thể. Những mảnh gương bắt đầu mọc ra trên da thịt Marcus, biến gã thành một phần của bức tường kính.

"Marcus! Tỉnh lại! Nếu anh vào đó, anh sẽ chỉ là năng lượng để nuôi dưỡng cái mê cung này thôi!"

Leon rút thanh sắt ra, nhưng anh biết dùng lực lượng vật lý vào lúc này là vô dụng. Anh nhớ lại quy luật ở sòng bạc: Chấp nhận nỗi đau.

Anh tiến lại gần tấm gương của chính mình, nhìn thẳng vào mắt "Leon hạnh phúc" bên trong. "Ngươi trông thật hoàn hảo," Leon thào thào, nước mắt lăn dài trên má. "Nhưng ngươi không có những vết sẹo này. Ngươi không biết vị của sự chuộc tội. Ngươi chỉ là một bóng ma được nuôi dưỡng bằng sự hèn nhát của ta."

Leon không đập vỡ gương. Anh đặt bàn tay đầy vết sẹo của mình lên mặt kính và truyền vào đó sự thật cay đắng nhất: Hình ảnh Lily tan biến trong lò lửa

CHOẢNG!

Tấm gương nổ tung. Nhưng không phải vì bị đập, mà vì nó không thể chứa đựng được sự thật quá nghiệt ngã. Những mảnh vỡ bay tung tóe, không gian xung quanh bắt đầu rạn nứt.

Leon lao tới, chộp lấy cổ áo Marcus và kéo mạnh. Một tiếng rít xé lòng vang lên khi Marcus bị tách rời khỏi ảo ảnh. Hai người ngã nhào xuống sàn đá lạnh lẽo. Những tấm gương xung quanh đồng loạt đổi màu, từ trắng sáng sang một màu xám xịt của sự mục nát.

"Lily... cô ấy vừa gọi tôi..." Marcus nấc lên, gã che mặt khóc như một đứa trẻ.

"Đó không phải là cô ấy, Marcus. Đó là cái bẫy dành cho những kẻ không dám đối mặt với quá khứ," Leon đứng dậy, hơi thở hổn hển.

Khi sương mù tan đi, mê cung gương biến mất, để lại một hành lang dài với hàng ngàn bức chân dung của những người đã bị kẹt lại tầng này. Những gương mặt của họ đều mang một nụ cười hạnh phúc nhưng trống rỗng, đôi mắt họ đã biến thành những mảnh gương vỡ.

Elena xuất hiện, cơ thể cô giờ đây trong suốt hơn trước. "Anh đã làm được, Leon. Anh đã từ chối thiên đường giả tạo. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần... Tầng ba không phải là ảo ảnh nữa. Nó là Toa Án Binh – nơi những tội ác thực sự của anh sẽ được đem ra xét xử bởi những nạn nhân mà anh đã từng quay lưng."

Leon nhìn lên phía trên, nơi tiếng còi tàu Aether lại vang lên, lần này là một tiếng gầm rú giận dữ. Anh biết, càng tiến gần đến đỉnh tháp, đoàn tàu sẽ càng điên cuồng hơn để bảo vệ bí mật cuối cùng của nó.

"Đi thôi," Leon nói, giọng anh lạnh lùng như sắt đá. "Chúng ta còn 11 linh hồn nữa phải đòi lại."

Bàn tay của "Leon trong gương" vẫn vươn ra, những đầu ngón tay của nó chỉ còn cách da thịt thật của Leon vài milimet. Trong thế giới hoàn hảo đó, Lily lại cất tiếng gọi, giọng con bé trong trẻo như tiếng chuông bạc: "Cha ơi, sao cha còn đứng đó? Bữa tối nguội mất rồi. Con còn dành cho cha một bất ngờ ở trong phòng khách đấy!"

Mùi bánh nướng thơm lừng bủa vây lấy khứu giác Leon, nó thật đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lò nướng ảo ảnh. Một phần não bộ của anh bắt đầu tê liệt. Tại sao phải chiến đấu? Tại sao phải leo lên 80 tầng lầu đầy máu và nước mắt khi hạnh phúc chỉ cách một lớp kính mỏng?

"Chỉ cần chạm vào thôi..." Leon thì thầm, đôi mắt anh dần mất đi tiêu cự.

"Leon! Nhìn xuống chân anh đi!" Tiếng thét của Elena như một nhát dao rạch ngang màn sương ảo mộng.

Leon chớp mắt, cố gắng nhìn xuống. Dưới chân anh, mặt sàn không phải bằng đá. Anh đang đứng trên hàng ngàn khuôn mặt của những người đã bị nuốt chửng trước đó. Họ nằm chồng chất lên nhau, miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh, cơ thể họ đã hóa đá và biến thành nền móng cho những tấm gương này. Và kinh khủng hơn, những mảnh gương nhỏ đang bắt đầu mọc ra từ chính đôi ủng của anh, bò dần lên ống quần như một loài ký sinh trùng bằng thủy tinh.

"Cái giá của sự hoàn hảo... là sự đông cứng vĩnh viễn," Leon rùng mình.

Anh nhìn lại vào gương. Gương mặt của "Leon hạnh phúc" đột ngột thay đổi. Nụ cười của nó kéo dài ra đến tận mang tai, để lại một cái miệng đầy những mảnh kính sắc lẹm. Lily trong gương cũng biến đổi, đôi mắt con bé chảy ra thứ mực đen của vụ án thứ 13, đôi bàn tay nhỏ bé vươn ra không phải để ôm mà để cào xé mặt kính.

"Ngươi không phải là con gái ta!" Leon gầm lên. Khẩu súng trong tay anh không còn đạn, nhưng anh dùng báng súng nện mạnh vào chính vết sẹo vàng trên tay mình để khơi dậy nỗi đau.

Cơn đau thấu xương khiến anh tỉnh táo hoàn toàn. Anh không đập gương bằng sức mạnh vật lý, anh dùng sự thật. Anh nhắm mắt lại, tái hiện lại khoảnh khắc đau đớn nhất: tiếng còi tàu Aether xé nát màn đêm mười năm trước, tiếng khóc của Lily xa dần, và cảm giác tội lỗi khi cầm xấp tiền hối lộ.

"Đây mới là tôi!" Leon hét vào mặt tấm gương. "Một kẻ khốn nạn, một thám tử tồi, một người cha thất bại! Nhưng ít nhất, tôi là thật!"

Sự chấp nhận bản thân đen tối của Leon tạo ra một luồng chấn động mãnh liệt. Những tấm gương xung quanh bắt đầu rên rỉ, chúng không thể phản chiếu một linh hồn đã chấp nhận sự tan vỡ.

RẮC! XOẢNG!

Tấm gương trước mặt Leon vỡ tan thành vạn mảnh, nhưng chúng không rơi xuống đất mà bay lơ lửng, quay cuồng xung quanh anh như một cơn bão tuyết bằng kính. Một mảnh kính sượt qua má Leon, để lại một vết cắt dài, nhưng dòng máu chảy ra lại có màu vàng kim rực rỡ.

Ở phía bên kia, Marcus đang gào khét khi những mảnh gương của thực tại tỷ phú đang găm chặt vào người gã. Leon lao vào cơn bão kính, bất chấp những vết cắt đang xuất hiện dày đặc trên da thịt. Anh túm lấy tóc Marcus, dùng sức mạnh của "Chiếc vé vàng" truyền qua lòng bàn tay, đốt cháy toàn bộ những ảo ảnh đang bám lấy bạn mình.

"VỀ THỰC TẠI NGAY!" Leon đấm mạnh vào mặt Marcus một cú trời giáng.

Cú đấm mang theo toàn bộ sự thù ghét và nỗi đau của thế giới thực đã đánh bật Marcus ra khỏi vùng thôi miên. Cả hai lăn lộn trên mặt sàn lúc này đã trở lại là đá lạnh. Rừng Gương giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa thủy tinh vụn nát, phản chiếu hàng ngàn mảnh vỡ của những cuộc đời dang dở.

Elena quỳ xuống bên cạnh họ, bóng dáng cô lung linh như sắp tan biến. "Nhanh lên... Tòa tháp đang tức giận. Nó đã mất đi tầng cung cấp 'Hy Vọng Giả'. Nó sẽ bù đắp bằng tầng 'Sự Thật Tàn Khốc' ở phía trên."

Dưới chân họ, tòa tháp rung chuyển dữ dội. Những mảnh gương vụn bắt đầu chảy ra thành một thứ chất lỏng trong suốt nhưng sắc như dao, dâng lên nhanh chóng như thủy triều.

"Chạy lên cầu thang!" Leon kéo Marcus dậy.

Họ lao lên những bậc thang xoắn ốc khi thứ nước gương kia đang bám sát gót chân. Mỗi bậc thang họ bước qua đều hiện lên một cái tên mới của những nạn nhân cũ. Leon cảm nhận được, càng lên cao, không khí càng mang đậm mùi của một phòng giam.

Khi họ chạm tới cánh cửa của Tầng Ba, một mùi vải cũ và tiếng máy khâu lạch cạch vọng ra. Một tấm biển gỗ treo trên cửa với dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Phòng May Của Những Bản Án Treo".

Leon hít một hơi thật sâu. Anh biết, phía sau cánh cửa này là người thợ may già mười năm trước đang đợi anh với cây kim và sợi chỉ để khâu lại tội lỗi của anh vào chính da thịt mình.