MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô ĐịnhChương 10: NHỮNG BẢN ÁN TREO

Vụ Án Thứ 13 Trên Chuyến Tàu Vô Định

Chương 10: NHỮNG BẢN ÁN TREO

2,073 từ · ~11 phút đọc

Cánh cửa gỗ của Tầng Ba mở ra với một tiếng két dài, khô khốc. Ngay lập tức, một mùi vải thô ẩm mốc và mùi dầu máy khâu nồng nặc sộc vào mũi. Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một xưởng may khổng lồ kéo dài thăm thẳm vào bóng tối.

Hàng ngàn chiếc máy khâu cũ kỹ, rỉ sét đang tự vận hành: Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch. Những kim khâu nhấp nhô liên hồi như những chiếc răng của một con quái vật đang nhai nát không gian. Nhưng thay vì vải vóc, những chiếc máy này đang khâu những tấm da người nhợt nhạt, trên đó chằng chịt những dòng chữ tội trạng.

"Đến rồi sao... thám tử liêm chính?"

Giọng nói vang lên từ phía sau một chồng vải cao ngất. Một bóng người gầy gò, lưng còng rạp xuất hiện. Đó là Ông Barnaby, người thợ may già mười năm trước đã bị Nam tước Von Thule vu khống tội trộm cắp viên kim cương "Mắt Quỷ".

Ông ta đứng đó, nhưng cơ thể ông không còn bằng xương bằng thịt. Toàn thân Barnaby được khâu lại bởi hàng vạn sợi chỉ đen li ti. Những sợi chỉ ấy rung lên theo từng lời ông ta nói, khiến khuôn mặt ông biến dạng một cách đau đớn.

"Ông Barnaby..." Leon khàn giọng, thanh sắt trên tay anh hạ xuống. "Tôi... tôi xin lỗi."

"Xin lỗi?" Barnaby cười, những sợi chỉ trên môi ông đứt ra rồi tự khâu lại ngay lập tức. "Mười năm trong nhà tù lạnh lẽo, tôi đã dùng chính móng tay mình để khâu lại nỗi hận thù này. Mỗi mũi kim tôi đâm xuống vải là một lần tôi gọi tên anh, Leon. Và giờ, anh đã đến để nhận bộ đồ liệm của mình."

Barnaby giơ một cây kim bạc dài bằng cả cánh tay lên. Một sợi chỉ đỏ rực như máu được luồn qua lỗ kim.

"Luật của tầng này rất công bằng," Barnaby tiến lại gần, tiếng bước chân ông ta nghe như tiếng vải bị xé. "Để đi qua cánh cửa tiếp theo, anh phải khâu lại bản án số 1. Nhưng chúng ta không dùng chỉ thường. Chúng ta dùng dây thần kinh của kẻ có tội."

Marcus định lao lên bảo vệ Leon, nhưng những cuộn vải trên tường đột ngột đổ ập xuống, quấn chặt lấy gã như một cái kén. Elena cũng bị những sợi chỉ đen từ sàn nhà trồi lên trói buộc. Chỉ còn Leon đứng đối diện với người thợ may già.

"Bắt đầu thôi," Barnaby rít lên.

Ông ta phóng cây kim bạc đi. Nó không đâm vào tim Leon, mà đâm xuyên qua bả vai anh. Leon thét lên một tiếng kinh hoàng khi sợi chỉ đỏ luồn qua da thịt. Cơn đau không giống bất kỳ vết thương vật lý nào; nó là một sự cào xé trực tiếp vào ký ức.

Mỗi mũi kim Barnaby đưa qua là một đoạn phim về vụ án năm xưa hiện ra trước mắt Leon:

Mũi kim thứ nhất: Leon nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng của Barnaby khi bị cảnh sát lôi đi.

Mũi kim thứ hai: Leon thấy mình đang đếm xấp tiền vàng của Nam tước dưới ánh đèn dầu.

Mũi kim thứ ba: Tiếng gõ búa của thẩm phán vang lên, kết án Barnaby mười năm tù khổ sai.

"Khâu đi! Hãy khâu lại những gì anh đã xé nát!" Barnaby gầm lên, đôi bàn tay gầy guộc của ông ta di chuyển nhanh đến mức tạo thành những bóng mờ.

Leon bị kéo căng ra giữa xưởng may bằng những sợi chỉ máu. Cơ thể anh bắt đầu bị bao phủ bởi lớp vải liệm của tội lỗi. Anh cảm nhận được sự sống của mình đang bị rút cạn theo từng mũi kim. Nếu anh không dừng ông ta lại, anh sẽ biến thành một hình bù nhìn vải, bị treo vĩnh viễn trên trần nhà này.

"Dừng lại... Barnaby..." Leon nghiến răng, máu trào ra từ khóe môi. "Ông muốn công lý... hay ông muốn sự trả thù?"

"Có gì khác nhau sao?" Barnaby đâm một mũi kim sâu vào ngực Leon.

"Có!" Leon hét lên, đôi mắt anh rực sáng ánh vàng. "Công lý là đưa kẻ thực sự đứng sau đoàn tàu này ra ánh sáng! Nam tước chỉ là kẻ cầm dao, nhưng kẻ rải đường ray chính là Trưởng Tàu. Nếu ông giết tôi ở đây, ông sẽ mãi mãi là nô lệ cho cái xưởng may này!"

Leon dùng bàn tay không bị trói, nắm lấy sợi chỉ đỏ đang đâm xuyên qua ngực mình. Thay vì rút nó ra, anh truyền vào đó toàn bộ sức mạnh của "Chiếc vé vàng" – thứ quyền năng thực sự của đoàn tàu.

Một luồng ánh sáng vàng kim chạy ngược theo sợi chỉ, xông thẳng vào cơ thể đầy chỉ đen của Barnaby. Những sợi chỉ hận thù trên người ông lão bắt đầu bốc cháy.

"Anh đang làm gì?" Barnaby kinh hoàng lùi lại.

"Tôi đang trả lại cho ông sự tự do," Leon thào thào. "Tôi không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng tôi có thể dùng quyền năng của Trưởng Tàu để cắt đứt những sợi chỉ đang trói buộc ông vào tòa tháp này!"

Leon giật mạnh sợi chỉ đỏ. Một tiếng nổ lớn vang lên. Toàn bộ xưởng may rung chuyển, hàng ngàn chiếc máy khâu đồng loạt dừng lại. Những cuộn vải liệm tan thành bụi khói. Barnaby ngã quỵ xuống, những sợi chỉ đen biến mất, để lại hình bóng một ông lão già yếu, đáng thương nhưng thanh thản.

"Leon..." Barnaby nhìn đôi bàn tay mình lần đầu tiên sau mười năm. "Sợi chỉ... đã đứt rồi."

Ông lão dần tan biến vào ánh sáng, nhưng trước khi biến mất, ông để lại một mẩu vải nhỏ màu xanh lục trên tay Leon. Trên đó có thêu một con số: 2.

"Đó là chìa khóa của tầng tiếp theo," Elena thoát ra khỏi những sợi chỉ, cô chạy lại đỡ Leon. "Anh đã giải quyết được nợ máu đầu tiên. Nhưng Leon... cơ thể anh..."

Leon nhìn xuống. Trên ngực anh, nơi cây kim đâm qua, một vết sẹo hình chữ X màu đỏ rực vẫn còn đó. Anh đã cứu được Barnaby, nhưng cái giá là một phần linh hồn anh đã bị "khâu" lại mãi mãi vào tòa tháp này.

Tiếng còi tàu Aether bên ngoài lại vang lên, gầm rú như một con thú bị thương. Tầng Bốn của tòa tháp đang mở ra, và mùi hương nồng nặc của hóa chất y tế bắt đầu lan tỏa.

Cơn đau từ mũi kim bạc không dừng lại ở lớp da thịt. Khi sợi chỉ đỏ của Barnaby luồn qua lồng ngực Leon, anh cảm thấy phổi mình như bị thắt lại bởi hàng nghìn sợi tơ sắc lẹm. Mỗi lần anh hít vào, sợi chỉ lại siết chặt hơn, như thể muốn biến toàn bộ hệ thống hô hấp của anh thành một cái tổ kén khô héo.

"Nhìn đi, Leon! Nhìn những gì anh đã tạo ra!" Barnaby gào lên, đôi mắt ông ta giờ đây chỉ còn là hai lỗ hổng đen ngòm đang rỉ ra thứ mực đặc quánh.

Ông lão thợ may vung tay, hàng trăm cuộn vải trên kệ cao tự động lăn xuống, bung ra những dải lụa dài dằng dặc. Trên những dải lụa đó, hình ảnh những nạn nhân khác của vụ án số 1 hiện lên như một cuốn phim kinh dị: người vợ của Barnaby đã chết vì suy kiệt khi cố gắng minh oan cho chồng, đứa con trai phải đi lang thang đầu đường xó chợ.

Những bóng ma ấy bắt đầu bò ra từ tấm vải, đôi bàn tay gầy guộc của họ bấu víu lấy chân Leon, kéo anh quỳ sụp xuống sàn nhà đầy kim khâu rỉ sét.

"Trả lại cuộc đời cho chúng tôi!" "Trả lại công lý cho chúng tôi!"

Những tiếng thì thầm vang lên từ mọi ngóc ngách của xưởng may, hòa cùng tiếng máy khâu tạo thành một bản nhạc của sự điên loạn. Marcus phía bên kia đang ra sức dùng răng xé toác cái kén vải đang bao quanh mình, nhưng càng vùng vẫy, những sợi chỉ càng khâu chặt miệng gã lại, khiến tiếng kêu cứu của gã chỉ còn là những âm thanh nghẹn ngào.

Leon cảm thấy tầm nhìn mình mờ dần. Ánh sáng vàng của "Chiếc vé vàng" trên cánh tay anh bắt đầu nhấp nháy yếu ớt, bị lấn át bởi màu đỏ sẫm của sợi chỉ định mệnh.

"Tôi... không thể... thay đổi những gì đã xảy ra," Leon rên rỉ, máu từ vết thương trên vai thấm đẫm chiếc áo sơ mi rách nát. "Nhưng nếu ông giết tôi bây giờ, Barnaby... ai sẽ là người đốt cháy cái xưởng may chết tiệt này? Ai sẽ là người ngăn đoàn tàu này thu hoạch thêm những nạn nhân mới?"

Barnaby khựng lại, mũi kim bạc dừng lại ngay trước con ngươi của Leon. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Những sợi chỉ đen trên mặt ông lão thợ may run rẩy dữ dội, như thể chúng đang tranh cãi với nhau.

"Ngươi... ngươi chỉ muốn sống sót để tiếp tục lừa dối!" Barnaby gầm gừ, nhưng sự quyết liệt trong giọng nói đã giảm đi một nửa.

"Không! Hãy nhìn vào mắt tôi!" Leon dùng hết sức lực cuối cùng, chộp lấy cổ tay gầy guộc của Barnaby. "Nếu tôi muốn sống bằng mọi giá, tôi đã không bước lên toa số 13. Tôi đã không nhảy vào lò lửa! Tôi ở đây để chịu phạt, nhưng không phải bởi tay ông! Tôi sẽ chịu phạt bằng cách kéo đổ toàn bộ vương quốc của Trưởng Tàu xuống vực thẳm!"

Trong khoảnh khắc đó, Leon không chỉ truyền đi sức mạnh của Chiếc Vé Vàng, mà anh truyền đi cả ký ức về sự hy sinh của Lily . Anh cho Barnaby thấy rằng anh cũng đã mất đi thứ quý giá nhất, rằng anh cũng là một kẻ trắng tay đang đi tìm sự cứu rỗi.

Luồng ánh sáng vàng bùng lên dữ dội, không phải để tấn công, mà để bao bọc lấy cả hai. Những sợi chỉ đỏ đang đâm xuyên qua người Leon bắt đầu chuyển sang màu trắng tinh khôi. Sự hận thù của Barnaby bị ánh sáng đó trung hòa, khiến những sợi chỉ đen trói buộc linh hồn ông ta tự động đứt lìa.

XOẢNG!

Hàng ngàn chiếc máy khâu đồng loạt nổ tung, tung ra những linh kiện rỉ sét bay loạn xạ. Những bóng ma đang bấu víu lấy Leon tan biến thành những cánh hoa bồ công anh trắng muốt, bay lơ lửng trong không gian xám xịt.

Xưởng may khổng lồ bắt đầu sụp đổ. Những bức tường bằng vải mục nát rách toạc ra, lộ ra khoảng không của tầng tiếp theo. Barnaby quỳ xuống, hai tay ôm mặt. Những sợi chỉ trên người ông biến mất hoàn toàn, để lại một linh hồn nhẹ nhàng như mây khói.

"Đi đi, thám tử..." Barnaby thì thầm, giọng ông giờ đây dịu lại như một người cha. "Cánh cửa tiếp theo không dùng kim chỉ để trói buộc anh đâu. Nó dùng những lời nói dối ngọt ngào hơn cả thuốc phiện."

Ông lão biến mất hoàn toàn vào hư không, chỉ để lại mẩu vải xanh lục số 2 lơ lửng giữa không trung. Leon nhặt lấy nó, cảm nhận sự rung động của tầng tiếp theo đang truyền qua gan bàn chân.

Anh nhìn sang Marcus, gã lúc này đã thoát ra khỏi cái kén, đang nằm bẹp dưới sàn, thở hồng hộc. Elena tiến lại, đặt tay lên vai Leon. Vết sẹo hình chữ X trên ngực anh không hề biến mất, nó vẫn rực đỏ như một lời nhắc nhở rằng: sự tha thứ của nạn nhân không có nghĩa là tội lỗi đã bị xóa nhòa.

"Chúng ta phải đi tiếp," Leon nói, ánh mắt anh nhìn về phía cầu thang đang hiện ra trong sương mù hóa chất. "Lần này là lỗi lầm mười năm trước tại bệnh viện trung tâm. Nơi mà cái chết được ký bằng một chữ ký giả của tôi."

Tiếng còi tàu Aether bên ngoài tòa tháp vang lên một hồi dài, nghe như một lời thách thức từ cõi chết.