CHƯƠNG 1: NÔN MỬA, GẠCH MEN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
Cái lạnh của nền gạch men chạm vào má Elias Vane như một nhát dao rỉ sét, từ từ cứa vào dây thần kinh của hắn. Hắn mở mắt, hay đúng hơn là cố gắng tách hai bờ mi đang dính chặt lấy nhau bởi một thứ dịch nhầy khô khốc. Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu chập chờn theo nhịp điệu của một cơn đau tim, mỗi lần nó lóe lên là một vầng sáng trắng nhức nhối lại xuyên thẳng vào nhãn cầu, dội ngược lên đại não.
Mùi. Đó là thứ đầu tiên tấn công hắn trước khi hình ảnh kịp hình thành. Mùi của nước tẩy rửa rẻ tiền trộn lẫn với mùi nôn mửa đã lên men, và một thứ mùi kim loại nồng nặc, tanh tưởi mà bất cứ ai từng bước chân vào lò mổ đều sẽ nhận ra ngay lập tức: Mùi của máu tươi.
Lô-gic: [Chào mừng trở lại với thực tại, nếu bạn muốn gọi đống đổ nát này là thực tại. Nhịp tim: 110 nhịp/phút. Nhiệt độ cơ thể: Đang hạ thấp do tiếp xúc trực tiếp với gạch men bẩn. Nồng độ cồn trong máu: Vẫn đủ để vận hành một động cơ hơi nước cỡ nhỏ. Phân tích hiện trường: Bạn đang nằm trong một nhà vệ sinh công cộng rộng khoảng 4 mét vuông. Và nhìn sang bên trái đi, có một vị khách không mời đang nhìn chằm chằm vào bạn đấy.]
Elias rên lên một tiếng, âm thanh nghe như tiếng một con thú già đang hấp hối. Hắn cố gắng xoay cổ. Khớp xương cổ rắc lên một tiếng khô khốc.
Cách hắn chưa đầy nửa mét, một đôi giày da đen bóng nhưng đã bám đầy bụi bẩn hiện ra. Nhìn ngược lên là một ống quần tây xám thẫm bị ướt sũng, không phải bởi nước, mà bởi một loại chất lỏng màu sẫm đang từ từ lan rộng trên nền gạch. Elias hít một hơi thật sâu, nỗ lực đẩy tầm mắt lên cao hơn.
Đó là một người đàn ông. Hoặc từng là một người đàn ông. Gã ngồi dựa lưng vào bồn cầu sứ bị nứt vỡ, đầu gục sang một bên. Một cây bút máy màu vàng sang trọng bị cắm sâu vào hốc mắt phải của gã, xuyên qua lớp thủy tinh thể để ghim chặt đầu gã vào bức tường phía sau. Con mắt còn lại trừng trừng nhìn vào Elias, trắng dã và trống rỗng như một lời buộc tội không lời.
Hoang Dã: "CHẠY ĐI! Đừng có nhìn vào cái thứ đó! Mày có thấy cái mùi chết chóc đang bò vào phổi mày không? Đứng dậy và chạy ra khỏi cái hố xí này ngay lập tức! Kiếm cái gì đó uống đi, một chai rượu mạnh, một chút cồn công nghiệp, bất cứ thứ gì có thể đốt cháy cái ký ức kinh tởm này! NGAY BÂY GIỜ!"
Elias cố gắng chống tay xuống sàn để đẩy mình lên, nhưng bàn tay hắn trượt đi trên một bãi nhầy nhụa. Hắn đổ ập xuống, cằm đập mạnh vào cạnh gạch men, vị máu tràn đầy trong khoang miệng. Hắn gào lên, nhưng chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ nát đáp lại.
"Tôi là ai..." Elias thầm thì, giọng hắn khản đặc như bị rắc đầy cát nóng. "Tại sao tôi lại ở đây?"
Hắn không nhớ nổi tên mình. Hắn không nhớ nổi gương mặt người phụ nữ hắn từng yêu, hay gương mặt của gã đàn ông hắn vừa mới đấm vào mặt đêm qua (hắn đoán thế, vì mu bàn tay hắn đang sưng tấy). Trí não hắn giống như một cuốn sổ bị xé trụi chỉ còn lại phần bìa rách nát.
Kịch Sĩ: "Ồ, hãy nhìn xem vị anh hùng của chúng ta kìa! Một màn ra mắt không thể lộng lẫy hơn. Tỉnh dậy trong một vũng nước thải, bên cạnh một cái xác bị hành hình bằng văn phòng phẩm. Thật là một vở kịch bi tráng đầy tính biểu tượng! Ngài định diễn vai gì tiếp theo đây? Vị thám tử thiên tài mất trí hay là kẻ sát nhân đang cố diễn kịch ngây ngô?"
"Câm miệng hết đi..." Elias lẩm bẩm, tay ôm chặt lấy cái đầu đang như muốn nổ tung.
Sầu Muộn: (Cái xác... gã có một chiếc nhẫn cưới trên tay trái. Nhìn xem, vết hằn của chiếc nhẫn cho thấy gã đã đeo nó rất lâu rồi. Có lẽ ở một căn hộ nào đó trong thành phố Revachol tàn tạ này, một người vợ đang hâm nóng nồi súp và đợi gã về. Gã sẽ không bao giờ về nữa. Gã chết với một cây bút trong mắt, Elias ạ. Một cái chết cô độc và phi lý làm sao...)
Elias cố gắng lấy lại bình tĩnh. Hắn lục lọi trong túi áo khoác dạ bẩn thỉu của mình. Một bao thuốc lá nhầu nát, một chiếc bật lửa Zippo bằng đồng đã cạn xăng, và một vật cứng, lạnh lẽo.
Hắn rút nó ra. Một chiếc huy hiệu cảnh sát.
Tấm kim loại đã bị mài mòn một cách cố ý bằng giấy nhám, xóa sạch phần tên và mã số, chỉ còn lại biểu tượng của Lực lượng Cảnh sát Revachol mờ nhạt.
Lô-gic: [Phát hiện mới: Bạn có liên hệ với pháp luật. Hoặc ít nhất, bạn từng là một phần của hệ thống đó trước khi bạn quyết định tự hủy hoại bản thân bằng rượu. Tấm ảnh trong túi áo trong của nạn nhân, lấy nó ra đi.]
Với bàn tay run rẩy, Elias vươn tới xác chết. Hắn cố gắng không nhìn vào cái bút máy đang cắm sâu kia. Hắn thọc tay vào túi ngực của gã đàn ông và rút ra một tấm ảnh Polaroid đã cũ.
Trong ảnh là một người đàn ông đang cười rạng rỡ, tay cầm một ly rượu lớn, đứng trước một bờ biển xám xịt. Người đàn ông đó có đôi mắt xanh sắc sảo, mái tóc chải chuốt và một bộ râu quai nón được tỉa tót kỹ lưỡng.
Elias nhìn vào hình phản chiếu của mình trong chiếc gương ố vàng phía trên bồn rửa mặt.
Mái tóc bết dính bẩn thỉu. Đôi mắt đỏ ngầu tơ máu. Bộ râu quai nón rậm rạp nhưng xơ xác như một bụi gai khô. Đó chính là hắn. Người trong ảnh là hắn của vài năm trước, hoặc của một kiếp sống khác.
"Chúng ta quen nhau sao?" Elias hỏi cái xác. Cái xác không đáp lại, nhưng một dòng máu đen sậm từ hốc mắt gã bắt đầu rỉ xuống, nhỏ tong tong xuống nền gạch theo nhịp điệu của sự lãng quên.
Ngoài kia, thành phố Revachol-V bắt đầu thức giấc bằng những tiếng còi tàu hủ lên từ phía cảng và tiếng loa phóng thanh tuyên truyền rền rĩ. Tiếng súng nổ lẹt đẹt từ phía khu ổ chuột báo hiệu một ngày mới của sự hỗn loạn. Elias đứng dậy, đôi chân run rẩy như một đứa trẻ tập đi. Hắn phải bước ra khỏi đây. Hắn phải biết tại sao mình lại trở thành một bóng ma trong chính cuộc đời mình.
Hoang Dã: "Đúng rồi, đi ra ngoài đi! Kiếm cái gì đó che cái huy hiệu đó lại. Mày không muốn lũ nổi loạn ngoài kia biết mày là cảnh sát đâu. Chúng sẽ treo cổ mày lên cột đèn trước khi mày kịp nhớ ra tên mình đấy!"
Lô-gic: [Và đừng quên mang theo cây bút máy nếu bạn có thể. Nó là vũ khí giết người. Nhưng nhìn cái cách nó được cắm vào, đó không phải là một vụ giết người bộc phát. Đó là một thông điệp.]
Elias nhìn vào cây bút máy màu vàng một lần cuối. Hắn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ, một sợi dây vô hình nối liền khoảng trống trong đầu hắn với cái chết của gã đàn ông này. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt khan vị đắng của mật đắng vào trong, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Luồng không khí lạnh lẽo của buổi sớm cảng biển tạt vào mặt hắn, mang theo mùi của muối, dầu máy và sự tuyệt vọng. Revachol-V hiện ra dưới ánh bình minh xám xịt như một con quái vật kim loại đang rên rỉ dưới sức nặng của chính nó.
Elias Vane – nếu đó thực sự là tên hắn – bắt đầu bước đi. Hắn không biết mình đi đâu, hắn chỉ biết rằng các giọng nói trong đầu hắn đã bắt đầu một cuộc tranh luận mới, một cuộc chiến mà hắn là chiến trường duy nhất.
Kịch Sĩ: "Hạ màn chương một. Vị thám tử của chúng ta đã bước ra sân khấu với một tấm ảnh, một cái huy hiệu rỉ sét và một tâm hồn rách nát. Hãy xem gã sẽ sống sót được bao lâu trước khi màn đêm buông xuống lần nữa."
Elias lảo đảo bước đi trên phố, không hề hay biết rằng phía sau lưng hắn, trong bóng tối của nhà vệ sinh, cái xác đã khẽ nghiêng đầu, như thể đang dõi theo tấm lưng của hắn với một sự kiên nhẫn vĩnh hằng.