CHƯƠNG 2: THANH TRA TRÌNH VÀ NGHỆ THUẬT CHỊU ĐỰNG MỘT GÃ ĐIÊN
Luồng gió biển mang theo vị muối mặn chát và mùi dầu diesel đặc quánh của cảng Revachol tạt thẳng vào mặt Elias Vane, ép hắn phải tỉnh táo lại đôi chút. Hắn đứng trên bậc thềm của nhà nghỉ "Hoàng Hôn Tàn", đôi mắt đỏ ngầu nheo lại trước ánh sáng ban mai xám xịt. Revachol-V hiện ra trước mắt hắn như một bộ xương cá khổng lồ bằng sắt thép, nơi những tòa nhà chung cư thời thuộc địa cũ kỹ đang lún dần xuống bùn lầy của lịch sử.
Kịch Sĩ: "Hãy nhìn xem! Khán giả đã sẵn sàng, và sân khấu thì đầy bụi bặm. Ngài trông giống hệt một kẻ đào tẩu vừa trốn thoát khỏi một vụ nổ trong tiệm giặt ủi. Một phong cách thực sự... đột phá."
Hoang Dã: "Kệ mẹ cái phong cách đi! Có ai đang nhìn chúng ta không? Nhìn gã cầm gậy đằng kia kìa, gã đang lườm mày đấy. Có lẽ mày nợ tiền gã. Hoặc mày từng ngủ với vợ gã. Chạy đi, hoặc kiếm cái gì đó để đập vào đầu gã trước!"
Elias không chạy. Hắn không còn sức để chạy. Hắn đang mải mê vật lộn với chiếc huy hiệu cảnh sát rỉ sét trong túi áo, cố gắng dùng những ngón tay run rẩy để che giấu nó đi, thì một chiếc xe tuần tra cũ kỹ, sơn màu xanh trắng đặc trưng của Lực lượng Cảnh sát Revachol (RCM), từ từ trồi lên từ đám sương mù dày đặc. Chiếc xe phanh lại với một tiếng rít chói tai ngay trước mặt hắn.
Cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài bệ rạc của Elias, người này mặc một bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề đến mức khó tin. Chiếc kính cận gọng mảnh phản chiếu ánh sáng xám, và vẻ mặt gã bình thản như một mặt hồ không gợn sóng giữa cơn bão. Gã cầm một cuốn sổ tay nhỏ, bước tới với phong thái của một người đã quá quen với việc dọn dẹp những đống đổ nát.
"Thanh tra Vane," người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm ổn và có chút đều đều. "Tôi đã đợi anh ở đây đúng ba mươi phút. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu anh đã chết vì ngộ độc cồn hay đã quyết định giải nghệ để trở thành một triết gia đường phố."
Elias đơ người. Hắn nhìn gã đàn ông trước mặt, rồi nhìn chiếc xe.
Lô-gic: [Phân tích đối tượng: Tên: Trình. Chức vụ: Thanh tra cấp 2. Đặc điểm: Tính kỷ luật cao, kiên nhẫn một cách bệnh hoạn. Ghi chú quan trọng: Gã là cộng sự mới của bạn, được gửi đến từ phân khu phía Đông để giám sát một 'thảm họa đi bộ' là bạn.]
"Trình?" Elias mấp máy môi, thử nghiệm cái tên trên đầu lưỡi.
Người đàn ông tên Trình khẽ đẩy gọng kính. "Đúng vậy. Có vẻ như bộ não của anh vẫn chưa bị tiêu biến hoàn toàn. Mặc dù mùi hương tỏa ra từ anh cho thấy điều ngược lại. Anh trông... tệ hơn cả báo cáo ghi chép."
Kịch Sĩ: "Ồ, một gã cứng nhắc! Hãy thử diễn vai người bị hại xem sao. Hoặc giả vờ bị đột quỵ nhẹ. Gã sẽ không thể bỏ rơi một đồng nghiệp đang cận kề cái chết, đúng không?"
"Tôi... tôi gặp một chút vấn đề," Elias lẩm bẩm, tay run rẩy đưa lên vuốt lại mái tóc bết dính. "Có một cái xác. Ở trong kia. Nhà vệ sinh."
Trình không hề ngạc nhiên. Gã thở dài, một tiếng thở dài mang theo gánh nặng của mười năm làm cảnh sát ở khu cảng. Gã lật một trang sổ. "Một cái xác. Tất nhiên rồi. Ở Revachol này, nếu anh tỉnh dậy mà không thấy cái xác nào, đó mới là chuyện lạ. Có điều gì đặc biệt về nó không? Ngoài việc nó phải chịu đựng sự hiện diện của anh trong suốt một đêm?"
"Gã có một cây bút máy cắm vào mắt," Elias nói, giọng hắn hơi cao lên vì căng thẳng. "Và tôi có một tấm ảnh. Ảnh của tôi. Trong túi của gã."
Lần này, đôi lông mày của Trình khẽ nhướn lên sau lớp kính. Gã đóng sập cuốn sổ lại. "Được rồi. Bây giờ thì câu chuyện bắt đầu có chút thú vị. Anh ở lại đây, tựa vào cái cột đèn này và cố gắng đừng nôn thêm lần nào nữa. Tôi sẽ vào kiểm tra."
Elias đứng đó, nhìn bóng lưng thẳng tắp của Trình mất hút sau cánh cửa nhà nghỉ. Hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Sầu Muộn: (Trình... gã thực sự quan tâm đến quy tắc vì đó là thứ duy nhất giữ cho gã không phát điên trong thành phố này. Gã nhìn anh với vẻ khinh bỉ, nhưng bên dưới sự khinh bỉ đó là lòng trắc ẩn. Gã biết anh là một phế tích, Elias ạ. Và gã được giao nhiệm vụ bảo trì cái phế tích đó.)
Hoang Dã: "Mày thấy không? Gã đã vào trong rồi. Đây là cơ hội của mày! Chạy đi! Lẻn lên xe, lái nó xuống biển, hoặc ít nhất là tìm một cái quán bar nào đó còn mở cửa sớm. Chúng ta không thể đối mặt với vụ này khi đang tỉnh táo được!"
"Im đi," Elias rít qua kẽ răng. Hắn nhận ra rằng mình không thể chạy. Tấm ảnh đó, cái xác đó, cây bút máy đó... chúng giống như những cái móc câu đã cắm sâu vào da thịt hắn, kéo hắn về phía một sự thật mà hắn vừa khao khát vừa sợ hãi.
Mười phút sau, Trình quay trở ra. Gương mặt gã vẫn không cảm xúc, nhưng đôi mắt gã nheo lại đầy tính toán. Gã mang theo cây bút máy vàng trong một chiếc túi nhựa nhỏ.
"Nạn nhân là một nhân viên văn phòng cấp cao của Nghiệp đoàn Cảng biển," Trình nói, giọng trầm xuống. "Và cây bút đó thuộc về một dòng sản phẩm giới hạn chỉ dành cho các thành viên của Ban Quản trị. Việc nó được dùng làm vũ khí là một sự sỉ nhục mang tính biểu tượng cao."
Gã dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Elias. "Còn về tấm ảnh... anh thực sự không nhớ gã đàn ông đó là ai sao?"
Elias lắc đầu, cảm giác như những mảnh vỡ trong hộp sọ đang cọ xát vào nhau. "Tôi không nhớ nổi mình đã ăn gì hôm qua, nói gì đến gã đó."
"Gã là nhân chứng chính trong vụ án mà anh từng theo đuổi ba năm trước. Vụ án khiến anh bị đình chỉ và biến thành một gã nát rượu," Trình nói một cách tàn nhẫn nhưng chính xác. "Việc gã chết bên cạnh anh, với một tấm ảnh của anh, không phải là trùng hợp. Đây là một lời mời, Elias. Một lời mời trở lại với vực thẳm."
Lô-gic: [Kết luận sơ bộ: Vụ án này không chỉ là án mạng. Nó là một sự dàn dựng. Kẻ giết người biết quá khứ của bạn. Kẻ giết người muốn bạn phải nhớ lại. Câu hỏi đặt ra: Tại sao lại là bây giờ?]
Trình mở cửa xe, ra hiệu cho Elias vào trong. "Lên xe đi. Chúng ta cần đưa anh về đồn, tắm rửa sạch sẽ và hy vọng rằng nước nóng có thể làm trôi đi đống bùn đất trong não anh. Chúng ta có một đội khám nghiệm tử thi đang đợi, và quan trọng hơn, chúng ta có một đống giấy tờ giải trình về việc tại sao một thám tử mất trí lại nằm cạnh một nhân chứng quan trọng."
Elias bước vào xe, mùi của ghế da cũ và tinh dầu thông treo trên gương chiếu hậu làm hắn thấy dễ chịu hơn một chút. Trình ngồi vào ghế lái, khởi động máy.
"Tôi sẽ nói cho anh biết một sự thật, Vane," Trình vừa nói vừa quay vô lăng. "Ở cái đồn cảnh sát số 41 này, không ai muốn làm việc với anh. Họ gọi anh là 'Thám tử Số Không' – kẻ có khả năng giải quyết mọi vụ án nhưng lại luôn đánh mất chính mình trong quá trình đó. Nhưng tôi thì khác. Tôi không quan tâm anh điên đến mức nào, miễn là anh dẫn tôi đến đúng kẻ cầm dao."
Kịch Sĩ: "Nghe có vẻ lãng mạn quá nhỉ? Một cặp đôi hoàn cảnh: Một gã robot và một gã điên. Hãy thắt dây an toàn đi, thưa ngài thám tử. Vũ điệu thực sự mới chỉ bắt đầu thôi."
Chiếc xe lao đi trên những con đường lát đá gập ghềnh của Revachol, băng qua những bức tường chằng chịt những hình vẽ graffiti chính trị và những đám người đang bắt đầu tụ tập cho một ngày dài bạo động. Elias nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên kính xe, nhòe nhoẹt và méo mó.
Hắn cảm thấy các giọng nói trong đầu bắt đầu hòa giọng thành một bản nhạc hỗn loạn. Hắn không biết mình là ai, nhưng hắn biết một điều chắc chắn: Thế giới ngoài kia đang sụp đổ, và bằng cách nào đó, hắn chính là người đang nắm giữ một trong những mảnh vỡ cuối cùng của nó.
"Này, Trình," Elias đột ngột lên tiếng.
"Gì?"
"Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
Trình im lặng một nhịp, rồi thở dài. "Tôi chỉ nghe thấy tiếng động cơ xe đang kêu gào đòi bảo trì và tiếng anh đang lẩm bẩm một mình. Đó là nghệ thuật của tôi, Elias. Nghệ thuật chịu đựng."
Elias tựa đầu vào cửa kính, nhắm mắt lại. Hắn thấy một vực thẳm đen kịt, và nơi đáy sâu đó, có một đôi mắt đang mở trừng trừng nhìn lại hắn. Đôi mắt của cái xác. Đôi mắt của quá khứ.