MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Bên Bờ Vực ThẳmChương 3

Vũ Điệu Bên Bờ Vực Thẳm

Chương 3

1,865 từ · ~10 phút đọc

CHƯƠNG 3: NHỮNG GƯƠNG MẶT CŨ VÀ BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ KHINH MIỆT

Chiếc xe tuần tra của Thanh tra Trình dừng lại trước trụ sở Phân khu 41 – một tòa nhà kiến trúc tân cổ điển đã bạc màu, nằm chơ vơ giữa những khu chung cư xám xịt của quận Jamrock. Những mảng tường vôi vữa bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ bên dưới, trông giống như những vết thương lở loét chưa bao giờ lành của thành phố Revachol. Elias Vane bước ra khỏi xe, đôi chân run rẩy của hắn chạm xuống nền đất đầy vũng nước đọng, nơi những mẩu thuốc lá và rác rưởi dạt vào nhau tạo thành một thứ phế tích nhỏ bé của sự thờ ơ.

Lô-gic: [Phân khu 41. Nơi cư ngụ của những kẻ bị ruồng bỏ và những thám tử hết thời. Theo dữ liệu mờ nhạt còn sót lại: Đây là nhà của bạn. Hoặc ít nhất, là nơi bạn từng nhận lương trước khi nướng sạch chúng vào những chai rượu rẻ tiền ở quán bar Hoàng Hôn.]

Hoang Dã: "Mày có thấy những ánh mắt kia không? Những kẻ đứng hút thuốc ở bậc thềm kìa. Chúng đang nhìn mày như nhìn một đống nôn mửa trên vỉa hè. Mày không thuộc về nơi này nữa rồi, Elias. Quay lại xe đi! Bảo gã Trình lái mày đến một hành tinh khác!"

Trình bước đến bên cạnh, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt gã quét qua sảnh chính của đồn cảnh sát bằng một sự bình thản đáng kinh ngạc. "Cố gắng giữ cái đầu thẳng lên, Vane. Nếu anh gục ngã ngay lúc này, họ sẽ quét anh ra xe rác cùng với đống báo cũ của ngày hôm qua đấy."

Ngay khi Elias bước qua cánh cửa xoay bằng gỗ sồi nặng nề, một luồng không khí đặc quánh mùi giấy tờ cũ, mực in và khói thuốc lá tràn vào phổi hắn. Tiếng máy đánh chữ lạch cạch vang lên như tiếng súng máy từ xa, hòa cùng tiếng điện thoại reo liên hồi tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn có tổ chức.

"Nhìn xem ai vừa từ cõi chết trở về kìa!" Một giọng nói oang oang, đầy vẻ chế giễu vang lên từ phía bàn trực ban.

Đó là Đại úy Pryce – một người đàn ông to béo với bộ râu kẽm bóng lưỡng và chiếc bụng bia lấp ló sau lớp áo sơ mi chật căng. Lão nhìn Elias bằng một ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ, đôi tay mập mạp vẫn không ngừng lật những tờ báo cáo.

"Vane, tôi tưởng anh đã chết dưới gầm cầu nào đó từ tháng trước rồi chứ?" Pryce cười khà khà, nhưng đôi mắt lão không hề có chút vui vẻ. "Nghe nói anh vừa tìm thấy một cái xác trong nhà vệ sinh? Có vẻ như trực giác của 'Thám tử Số Không' chỉ hoạt động tốt khi ngâm trong cồn nhỉ?"

Kịch Sĩ: "Ôi, một màn chào hỏi nồng nhiệt làm sao! Hãy trả đũa đi, ngài thám tử. Hãy nói điều gì đó thật sắc sảo về cái bụng của lão, hoặc tốt hơn hết, hãy giả vờ quên mất lão là ai. Đó là sự sỉ nhục tối thượng."

Elias đứng lặng người, môi hắn run rẩy nhưng không thốt ra được lời nào. Những gương mặt xung quanh bắt đầu mờ đi, chỉ còn lại những tiếng xì rào và những cái chỉ tay. Hắn cảm thấy mình giống như một con thú bị nhốt trong lồng, bị phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của công lý.

"Đại úy, chúng tôi có một vụ án nghiêm trọng cần xử lý," Trình lên tiếng, giọng nói đều đều của gã cắt ngang bầu không khí căng thẳng. "Nạn nhân là nhân viên cao cấp của Nghiệp đoàn Cảng biển. Tôi cần một phòng thẩm vấn ngay lập tức cho nghi phạm đầu tiên vừa bị đội tuần tra bắt giữ tại hiện trường."

Pryce ngừng cười, lão nhìn sang Trình rồi lại nhìn Elias. "Phòng số 4. Và Trình này, đừng để gã nghiện này làm hỏng chuyện. Nếu có chuyện gì xảy ra, đầu của anh cũng sẽ nằm trên thớt cùng với gã đấy."

Trình gật đầu, ra hiệu cho Elias đi theo. Họ bước qua dãy hành lang dài, tối tăm, nơi những bóng đèn dây tóc đỏ rực báo hiệu các phòng thẩm vấn đang hoạt động. Ở cuối hành lang, một bóng người đang ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ, đôi tay bị còng chặt vào thanh sắt.

Đó là một cậu thiếu niên, có lẽ chưa đầy mười tám tuổi. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác da sờn rách, mái tóc vàng bết dính và đôi mắt xanh lá cây rực lên một vẻ bất cần đời. Trên cổ cậu ta có một hình xăm nhỏ hình chiếc đầu lâu đang cười – biểu tượng của băng đảng "Những Đứa Con Của Revachol".

Sầu Muộn: (Nhìn đứa trẻ đó đi. Đôi môi gã đang run rẩy dù gã cố tỏ ra cứng rắn. Gã đang sợ hãi đến phát điên. Gã chỉ là một con tốt trong một bàn cờ quá lớn đối với gã. Đừng đối xử với gã như một tên tội phạm, Elias. Hãy nhìn vào sự cô độc trong đôi mắt đó... nó giống hệt anh.)

"Đây là 'Chuột Nhắt'," Trình nói khi họ bước vào phòng thẩm vấn số 4. "Đội tuần tra tìm thấy nó đang nấp sau thùng rác gần nhà nghỉ Hoàng Hôn Tàn, tay cầm một chiếc ví dính máu của nạn nhân."

Elias ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu thiếu niên. Mặt bàn kim loại lạnh ngắt khiến hắn rùng mình. Ánh đèn đơn độc phía trên hắt xuống, tạo thành những mảng sáng tối nhảy múa trên gương mặt tái nhợt của nghi phạm.

"Tôi không giết ông ta!" Chuột Nhắt hét lên ngay khi cửa vừa đóng lại. "Tôi chỉ thấy ông ta nằm đó, máu chảy ròng ròng, và cái ví thì... nó nằm ngay đấy! Tôi chỉ lấy tiền thôi! Tôi không đâm bút vào mắt ai cả!"

Logic: [Phân tích biểu cảm: Đồng tử giãn nở, hơi thở nông, nhịp tim đập nhanh qua mạch cổ. Xác suất nói dối: 15%. Cậu ta có vẻ nói thật về việc không giết người, nhưng cậu ta đang giấu một thứ gì đó khác. Một thứ mà cậu ta nhìn thấy trước khi nhặt chiếc ví.]

Elias lấy tấm ảnh Polaroid từ trong túi ra, đặt nó lên bàn. "Cậu thấy người đàn ông này chứ?"

Chuột Nhắt liếc nhìn tấm ảnh, rồi nhìn Elias. Cậu ta khựng lại, đôi mắt mở to kinh ngạc. "Ông... ông là người trong ảnh."

"Đúng," Elias nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sức nặng mà chính hắn cũng không ngờ tới. "Tại sao nạn nhân lại giữ ảnh của tôi? Cậu đã thấy gì ở đó, Chuột Nhắt? Trước khi ông ta chết, ông ta có nói gì không?"

Cậu thiếu niên run rẩy, đôi tay bị còng va vào nhau tạo thành những tiếng lách cách ghê tai. "Ông ta... ông ta chưa chết hẳn khi tôi tới. Ông ta thều thào điều gì đó về một 'con chim hải âu chân đỏ' và một bức thư. Ông ta nói rằng... 'người trong ảnh sẽ đến đòi lại món nợ'."

Hoang Dã: "Đòi nợ? Mày nợ tiền một cái xác à Elias? Hay mày nợ gã một mạng sống? Đứa trẻ này đang dẫn mày vào một cái bẫy đấy! Bóp cổ nó đi! Bắt nó nói ra sự thật!"

"Bình tĩnh nào, Elias," Trình đặt tay lên vai hắn, áp lực từ bàn tay của cộng sự giúp Elias không lao vào nghi phạm. "Chim hải âu chân đỏ? Đó là tên của một quán rượu cũ ở khu bến tàu bỏ hoang."

Kịch Sĩ: "Một mật danh sinh học! Thật là cổ điển. Màn kịch bắt đầu trở nên phức tạp rồi đây. Ngài thám tử, có vẻ như quá khứ của ngài không chỉ toàn rượu, mà còn cả những mật hiệu chim chóc nữa."

Elias cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội ập đến. "Hải âu chân đỏ..." Những hình ảnh mờ nhạt hiện lên trong trí não hắn: Tiếng sóng vỗ rì rào, mùi gỗ mục và một giọng nói phụ nữ thì thầm điều gì đó về một cuộc hẹn vào lúc nửa đêm.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Chuột Nhắt. "Còn gì nữa không? Bức thư đó đâu?"

"Tôi không biết! Tôi thề!" Cậu thiếu niên khóc nấc lên. "Lúc đó có một gã đàn ông khác xuất hiện. Một gã mặc áo choàng đen, cao lớn và không có mặt... Ý tôi là, gã đeo một chiếc mặt nạ trắng trơn. Gã đá tôi văng ra và lấy đi bức thư từ tay nạn nhân. Tôi sợ quá nên chỉ kịp vớ lấy cái ví rồi chạy thoát thân."

Trình nhìn Elias, vẻ mặt gã trở nên nghiêm trọng. "Kẻ mang mặt nạ trắng? Đó là phong cách của nhóm 'Những Kẻ Thanh Trừng' – một tổ chức sát thủ cực đoan tin rằng chúng đang gột rửa Revachol bằng máu."

Elias đứng dậy, chiếc ghế rít lên trên sàn nhà. Hắn cảm thấy các giọng nói trong đầu mình đang la hét, tranh cãi và khóc lóc cùng một lúc. Hắn là một thám tử mất trí, bị khinh miệt bởi đồng nghiệp, bị ám ảnh bởi những mảnh vỡ ký ức, và giờ đây, hắn đang bị kéo vào một cuộc chiến với những kẻ sát nhân đeo mặt nạ.

Hắn bước ra khỏi phòng thẩm vấn, bỏ lại sau lưng tiếng khóc của Chuột Nhắt. Trình bước theo sau, im lặng như một cái bóng.

"Trình này," Elias nói khi họ đứng trước cửa sổ hành lang nhìn xuống thành phố đang chìm trong sương mù. "Tại sao anh lại đồng ý làm việc với tôi? Anh thừa biết vụ án này sẽ chỉ mang lại rắc rối."

Trình nhìn vào hình phản chiếu của chính mình trên cửa kính, chỉnh lại nút áo sơ mi một cách tỉ mỉ. "Bởi vì tôi ghét những vụ án dang dở, Elias. Và bởi vì tôi muốn xem thử, liệu 'Số Không' có thể trở thành một con số thực sự hay không, hay chỉ là một khoảng trống vĩnh viễn trong hồ sơ của lực lượng này."

Elias không trả lời. Hắn nhìn ra xa, về phía khu bến tàu, nơi "Chim hải âu chân đỏ" đang đợi hắn trong bóng tối. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tim hắn – không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của một sự thật đang dần lộ diện.

Hắn là Elias Vane. Hắn là một cảnh sát. Hắn là một kẻ nát rượu. Và có lẽ, hắn chính là câu trả lời duy nhất cho cái chết của gã đàn ông mang tấm ảnh của hắn. Vũ điệu bên bờ vực thẳm đã thực sự tăng tốc, và lần này, không có ai có thể dừng nó lại.