CHƯƠNG 4: HẢI ÂU CHÂN ĐỎ VÀ NHỮNG BÓNG MA DƯỚI ĐÁY TÀU
Khu vực bến tàu bỏ hoang của quận Jamrock là một nghĩa địa khổng lồ của thời đại công nghiệp. Những chiếc cần cẩu rỉ sét vươn lên bầu trời xám xịt như những cánh tay của bộ xương quái vật, đứng sừng sững giữa màn sương muối đặc quánh. Elias Vane bước đi trên những thanh tà vẹt đường ray mục nát, tiếng giày của hắn va vào lớp đá dăm tạo nên những âm thanh khô khốc, lạc lõng giữa tiếng sóng vỗ rì rào vào những chân trụ bê tông đóng đầy hàu biển.
Hoang Dã: "Mày ngửi thấy gì không? Mùi của cá ươn, sắt rỉ và cả sự phản bội nữa. Nơi này là chỗ lý tưởng để bóp nát cổ họng một ai đó rồi ném xuống biển mà không ai hay biết. Rút súng ra đi Elias! Đừng để gã Trình làm mày lóa mắt bởi mấy cái phép tắc chết tiệt của gã!"
Lô-gic: [Phân tích địa hình: Độ ẩm 85%. Tầm nhìn hạn chế dưới 10 mét. Những kiện hàng cũ được xếp thành mê cung, tạo ra vô số góc khuất cho các cuộc phục kích. Ghi chú: Khẩu súng lục của bạn đang nằm trong hòm tang vật ở đồn cảnh sát vì bạn không vượt qua bài kiểm tra tâm lý. Hiện tại, vũ khí duy nhất của bạn là một trí não đang hỏng hóc và một gã cộng sự đeo kính cận.]
Trình bước đi bên cạnh Elias, sải bước đều đặn như một cái máy đã được lập trình. Gã cầm một chiếc đèn pin hạng nặng, luồng sáng trắng xuyên qua màn sương, quét qua những thùng container hoen ố bởi thời gian. "Quán rượu Hải Âu Chân Đỏ nằm ở cuối cầu cảng số 3. Nó đã bị đóng cửa từ sau cuộc đình công đẫm máu năm 52. Theo hồ sơ, đây từng là nơi hội họp bí mật của những kẻ ly khai."
"Tôi đã từng ở đây," Elias thầm thì, những từ ngữ thốt ra khiến chính hắn cũng giật mình. "Tôi nhớ cái mùi này. Mùi sáp nến và thuốc súng."
Kịch Sĩ: "Ồ! Một đoạn hồi tưởng kinh điển! Ngài thám tử đang dần tìm lại những mảnh ghép của cuộc đời huy hoàng đã mất. Hãy nhắm mắt lại đi Elias, hãy để linh hồn dẫn lối thay vì đôi mắt đỏ ngầu kia."
Họ dừng lại trước một tòa nhà gỗ thấp lè tè, mái ngói xô lệch và tấm biển hiệu hình một con hải âu sơn đỏ đã tróc vảy, treo lủng lẳng bằng một sợi xích đơn độc, rít lên theo từng cơn gió. Cánh cửa chính bị khóa chặt bằng một sợi xích to bản, nhưng Trình đã phát hiện ra một lối vào nhỏ phía sau – một cánh cửa thoát hiểm đang khép hờ, để lộ một khoảng tối sâu thẳm bên trong.
Elias đẩy cửa bước vào. Bên trong quán rượu, thời gian dường như đã ngưng đọng. Những chiếc bàn tròn bị lật tung, những mảnh vỡ của chai thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn pin của Trình như những hạt kim cương rơi vãi trên nền đất bẩn. Không khí đặc quánh mùi nấm mốc và vị đắng của thời gian.
Sầu Muộn: (Hãy chạm vào mặt bàn này đi. Có một vết khắc nhỏ ở góc... chữ 'E'. Là của anh phải không Elias? Anh đã ngồi đây, uống những ly rượu cay đắng nhất và đợi chờ một người không bao giờ tới. Nỗi đau vẫn còn ám ảnh trong từng thớ gỗ này.)
"Vane, nhìn kìa," Trình chiếu đèn vào một góc khuất dưới gầm sàn sân khấu nhỏ.
Ở đó, một đống tro tàn còn mới vẫn còn vương lại chút hơi ấm. Có kẻ đã đốt một thứ gì đó ở đây rất thảm khốc ngay trước khi họ đến. Elias quỳ xuống, dùng những ngón tay run rẩy bới trong đống tro. Hắn tìm thấy một góc giấy chưa bị cháy hết – một mảnh giấy cứng, màu kem sang trọng, trên đó có in một phần con dấu sáp màu đỏ hình chiếc đầu lâu đang cười.
"Nghiệp đoàn Cảng biển và băng 'Những Đứa Con Của Revachol'..." Elias lẩm bẩm. "Bức thư mà Chuột Nhắt nói đến... gã mặt nạ trắng đã mang nó tới đây để tiêu hủy?"
"Không hẳn là tiêu hủy toàn bộ," Trình nói, gã đang soi đèn vào những vết máu li ti trên sàn nhà dẫn về phía hầm rượu. "Nhìn hướng vết máu đi. Có kẻ đã bị thương và trốn xuống dưới kia. Và tôi cá là kẻ đó không muốn chúng ta tìm thấy đâu."
Ngay khi họ định tiến về phía cửa hầm, một âm thanh thô bạo vang lên từ bóng tối. Một chiếc ghế bay thẳng về phía Elias, hắn kịp thời cúi xuống nhưng chiếc ghế đập sầm vào tường, vỡ tan thành từng mảnh.
Ba gã đàn ông lực lưỡng bước ra từ sau những quầy rượu đổ nát. Chúng mặc áo khoác công nhân cảng biển, tay lăm lăm những thanh xà beng và dao găm. Gã cầm đầu có một vết sẹo dài chạy ngang mặt và đôi mắt vẩn đục của kẻ dùng chất kích thích lâu ngày.
"Biến khỏi đây, lũ chó săn của đồn 41," Gã vết sẹo gầm gừ. "Nơi này không có công lý, chỉ có nợ máu thôi."
Hoang Dã: "ĐẾN LÚC RỒI! Đập nát hàm gã đó đi! Dùng cái đèn pin của Trình, hoặc tốt hơn là dùng chính cái huy hiệu rỉ sét của mày đâm vào cổ họng gã! MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU!"
Trình không hề nao núng, gã đặt tay lên bao súng nhưng chưa rút ra. "Chúng tôi đang thi hành công vụ. Cản trở cảnh sát là một tội danh đủ để các anh rục xương trong nhà tù đảo đen đấy."
"Nhà tù?" Gã vết sẹo cười sằng sặc. "Chúng tao đã sống trong cái nhà tù này cả đời rồi. Giết chúng nó!"
Cuộc ẩu đả diễn ra chớp nhoáng và hỗn loạn. Elias cảm nhận được một luồng điện chạy qua cơ thể. Hắn không chiến đấu như một cảnh sát được đào tạo, mà chiến đấu như một kẻ điên bị dồn vào đường cùng. Hắn hụp người tránh một nhát xà beng, rồi lao vào ôm lấy thắt lưng gã vết sẹo, dùng sức nặng của mình xô ngã gã vào đống đổ nát.
Logic: [Tính toán lực va chạm: Bạn vừa đập đầu vào cạnh bàn. Tỉ lệ chấn thương não nhẹ: 40%. Nhưng bù lại, bạn đã khóa được tay trái của đối phương. Sử dụng khuỷu tay ngay bây giờ!]
Elias giáng một cú khuỷu tay mạnh vào xương sườn gã vết sẹo, tiếng xương gãy rắc làm hắn cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ quặc. Trong khi đó, Trình thể hiện sự hiệu quả đáng kinh tởm của mình. Gã dùng đèn pin hạng nặng như một cái dùi cui, đánh gục hai tên còn lại chỉ bằng những đòn đánh chính xác vào huyệt đạo và khớp xương. Trình không tốn một giọt mồ hôi, mái tóc vẫn chải chuốt gọn gàng ngay cả khi gã vừa khóa tay một gã to gấp đôi mình.
"Đủ rồi," Trình lạnh lùng nói, gã ấn đầu gã vết sẹo xuống sàn nhà đầy mảnh kính. "Nói! Gã mặt nạ trắng đang ở đâu? Bức thư đó viết gì?"
Gã vết sẹo nhổ một ngụm máu ra sàn, nhìn Elias bằng ánh mắt thù hận. "Mày... mày không biết mình đang đụng vào cái gì đâu, Vane. Bức thư đó... nó là bản án tử hình của mày. Nó nói về đêm đó... mười năm trước... ở cầu cảng số 3 này."
Elias khựng lại. Mười năm trước? Một cơn đau nhói như kim châm đâm thẳng vào thái dương hắn. Những ký ức chớp nhoáng hiện về: Tiếng súng nổ, một người phụ nữ mặc váy trắng ngã xuống, và chính hắn, Elias Vane, đang đứng đó với khẩu súng trên tay, nước mắt hòa lẫn với nước mưa.
Sầu Muộn: (Màu trắng... màu trắng của chiếc váy hay màu trắng của chiếc mặt nạ? Anh đã giết ai đó ở đây phải không Elias? Đó là lý do anh bắt đầu uống rượu, để xóa nhòa hình ảnh người phụ nữ ấy dưới đáy chai thủy tinh.)
"Đêm đó là sao?" Elias gào lên, hắn túm lấy cổ áo gã vết sẹo, lắc mạnh. "Nói mau!"
"Gã mặt nạ trắng... gã là bóng ma của người phụ nữ đó," Gã vết sẹo thào thào trước khi lịm đi vì đau đớn. "Gã đang đến đòi nợ... cho cô ấy."
Trình buông gã đàn ông ra, vẻ mặt gã trở nên đăm chiêu. Gã nhìn Elias, người đang quỳ sụp xuống sàn nhà, đôi vai run bần bật. "Vane, vụ án này không chỉ là một vụ giết người nhân chứng nữa. Nó là một cái bẫy tâm lý được thiết kế riêng cho anh. Kẻ mang mặt nạ trắng đó... gã biết anh là ai ngay cả khi anh không nhớ chính mình."
Họ xuống hầm rượu. Ở đó, bên cạnh những thùng rượu rỗng không, họ tìm thấy một chiếc rương sắt nhỏ đã bị phá khóa. Bên trong rương không có vàng bạc, chỉ có một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình hoa hải đường – thứ đồ vật lạc lõng giữa đống đổ nát bẩn thỉu này.
Elias cầm chiếc kẹp tóc lên. Một luồng cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong lòng hắn. Hắn nhớ ra rồi. Hoa hải đường. Tên cô ấy là Lilian. Và hắn đã từng hứa sẽ bảo vệ cô ấy ngay tại quán rượu Hải Âu Chân Đỏ này.
Kịch Sĩ: "Màn kịch lãng mạn đã biến thành thảm kịch kinh dị! Thưa quý vị, nhân vật chính của chúng ta đã tìm thấy chiếc kẹp tóc của người thương. Giờ thì sao đây? Anh sẽ gục ngã trong sự hối hận, hay anh sẽ dùng nó để đâm xuyên qua cái mặt nạ trắng chết tiệt kia?"
"Chúng ta đi," Elias đứng dậy, ánh mắt hắn không còn vẻ lờ đờ của kẻ nát rượu mà rực lên một ngọn lửa lạnh lẽo. "Tôi biết kẻ mang mặt nạ đó muốn dẫn tôi đi đâu rồi."
Trình chỉnh lại kính, khẽ gật đầu. "Vậy thì đi thôi. Nhưng lần tới, hãy cố gắng đừng đập đầu vào cạnh bàn nữa. Tôi không muốn phải giải trình với Đại úy Pryce về việc cộng sự của mình bị ngu đi vì một cái bàn gỗ."
Hai bóng người bước ra khỏi quán rượu, để lại sau lưng những bóng ma của quá khứ. Ngoài kia, sương mù vẫn dày đặc, nhưng Elias Vane cảm thấy con đường trước mắt mình đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không còn là "Số Không" nữa. Hắn là một kẻ đòi nợ, và món nợ này đã quá hạn mười năm rồi.