CHƯƠNG 5: NGHĨA TRANG CỦA NHỮNG LỜI NÓI DỐI
Cơn mưa phùn của Revachol bắt đầu rơi, mang theo cái lạnh thấu xương của biển cả đại dương. Những hạt nước li ti bám vào lớp áo dạ sờn cũ của Elias Vane, biến vẻ ngoài vốn đã bệ rạc của hắn trở nên thảm hại hơn bao giờ hết. Hắn ngồi trên ghế phụ của chiếc xe tuần tra, đôi mắt dán chặt vào chiếc kẹp tóc bạc hình hoa hải đường trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh ngắt, nhưng trong tâm trí Elias, nó như đang rực cháy, thiêu rụi những rào chắn cuối cùng của sự lãng quên.
Sầu Muộn: (Hãy nhìn những cánh hoa bạc ấy đi, Elias. Chúng mỏng manh và sắc sảo y hệt nụ cười của Lilian đêm đó. Anh đã tặng nó cho cô ấy vào kỷ niệm hai năm ngày cưới, ngay tại bàn số 4 của quán Hải Âu Chân Đỏ. Anh đã hứa rằng cái chết cũng không thể chia lìa hai người. Và anh đã đúng, chỉ là cái chết đến sớm hơn anh tưởng một chút thôi.)
Hoang Dã: "Đừng có mà lún sâu vào cái đống bùn cảm xúc đó! Mày thấy không? Đôi tay mày lại run lên rồi. Đó là vì thiếu rượu hay vì sợ hãi? Đứa con gái đó đã chết mười năm rồi, Elias! Xác của cô ta giờ chỉ là một đống xương trắng dưới nền đất nát. Mày đang đi đến một nghĩa trang để gặp một gã đeo mặt nạ, và mày thì thậm chí còn không cầm nổi một khẩu súng cho ra hồn!"
Trình lái xe bằng một sự tập trung đáng kinh ngạc, đôi mắt gã quét qua con đường độc đạo dẫn lên đồi Nghĩa Trang Tĩnh Lặng. Gã không hỏi về chiếc kẹp tóc, cũng không hỏi về Lilian. Gã tôn trọng sự im lặng của Elias, một sự tôn trọng lạnh lùng và chuyên nghiệp.
"Hồ sơ lưu trữ ghi rằng vụ nổ súng mười năm trước được kết luận là một vụ cướp của giết người không thành," Trình đột ngột phá vỡ bầu không khí đặc quánh. "Anh bị trúng đạn vào vai, còn người phụ nữ đi cùng anh tử vong tại chỗ. Kẻ thủ ác không bao giờ bị bắt. Sau đó, anh bắt đầu rơi vào cơn nghiện rượu và bị thuyên chuyển liên tục. Có vẻ như cuộc đời anh đã dừng lại ở chính cái đêm đó, Elias."
"Nó không chỉ là một vụ cướp," Elias nghiến răng, giọng hắn khàn đặc. "Lilian... cô ấy không chết vì một gã cướp đường. Cô ấy chết vì tôi đã quá tự phụ. Tôi đã nghĩ mình có thể một tay che cả bầu trời Revachol này."
Lô-gic: [Phân tích dữ liệu: Một thám tử trẻ tuổi đầy triển vọng, một nhân chứng quan trọng, và một cuộc hẹn bí mật tại bến tàu. Kết quả: Nhân chứng chết, thám tử sống sót nhưng tàn phế về tâm hồn. Kết luận: Có kẻ đã dàn dựng vụ cướp để bịt đầu mối, và bạn chính là người đã dẫn nạn nhân vào cửa tử.]
Chiếc xe dừng lại trước cổng nghĩa trang. Những bức tượng thiên thần bằng đá sứt sẹo đứng sừng sững trong màn mưa, đôi cánh dang rộng như đang cố gắng bảo vệ những linh hồn đã khuất khỏi sự thối nát của thành phố bên dưới. Elias bước xuống xe, cảm nhận được hơi thở của mặt đất ẩm ướt trào dâng.
Hắn đi theo lối mòn quen thuộc mà trí nhớ cơ bắp vẫn còn lưu giữ. Qua những ngôi mộ của các đại gia tộc đã suy tàn, qua những hàng bia đá vô danh, hắn dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ nằm khiêm tốn dưới gốc cây liễu rũ. Bia đá ghi vẻn vẹn: Lilian Vane – 1925-1951 – Ngủ ngon, tình yêu của tôi.
Nhưng ngôi mộ không hề tĩnh lặng. Một bóng người đang đứng đó.
Gã cao lớn, khoác một chiếc áo măng tô màu đen dài chạm gót. Gương mặt gã hoàn toàn trống rỗng – một chiếc mặt nạ sứ trắng trơn, không mắt, không mũi, không miệng, chỉ là một khối đá vôi lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà. Trong tay gã là một bức thư màu kem sang trọng, góc giấy cháy sém – chính là thứ mà Chuột Nhắt đã nhắc tới.
Kịch Sĩ: "Màn kịch lên đến cao trào! Sự xuất hiện của bóng ma quá khứ! Hãy nhìn tư thế của gã đi, Elias. Bình thản, quyền lực và đầy sự khinh miệt. Gã không phải là một sát thủ thông thường, gã là một đạo diễn đang đợi diễn viên chính vào vai."
"Mày là ai?" Elias gào lên, tay hắn siết chặt chiếc kẹp tóc đến mức kim loại đâm vào lòng bàn tay ứa máu. "Tại sao mày lại giết nhân chứng đó? Tại sao lại dẫn tao đến đây?"
Gã mặt nạ trắng không trả lời ngay. Gã từ từ cúi xuống, đặt bức thư lên bia mộ của Lilian. Giọng nói của gã vang lên, đều đều và không có âm sắc, như thể nó được phát ra từ một cỗ máy: "Món nợ không bao giờ biến mất, Elias Vane. Nó chỉ tích tụ lãi suất theo thời gian. Mười năm trước, anh đã chọn danh dự của lực lượng cảnh sát thay vì mạng sống của vợ mình. Anh đã giấu bức thư này đi để bảo vệ những gã sếp bẩn thỉu ở đồn 41. Và giờ, công lý đòi lại phần của nó."
Elias khựng lại. Bức thư. Mười năm trước, Lilian đã lấy cắp một bức thư chứng minh sự thông đồng giữa Nghiệp đoàn và các quan chức cảnh sát. Hắn đã thuyết phục cô ấy mang nó đến bến tàu để giao cho hắn, hứa rằng sẽ dùng nó để lật đổ chế độ cũ. Nhưng hắn đã sợ hãi. Hắn đã chần chừ. Và cái giá phải trả là một phát đạn vào ngực Lilian.
Hoang Dã: "MÀY LÀ KẺ GIẾT NGƯỜI! Chính mày đã giết cô ta bằng sự hèn nhát của mình! Đừng nghe gã mặt nạ nói, gã đang lột trần sự thật mà mày đã dày công chôn giấu dưới hàng ngàn chai rượu! GIẾT GÃ ĐI! GIẾT GÃ ĐỂ CÂM LẶNG SỰ THẬT NÀY!"
"Tôi không giấu nó!" Elias gào lên trong tuyệt vọng. "Tôi đã đánh mất nó trong vụ nổ súng!"
"Anh không đánh mất nó. Anh đã trao nó cho Đại úy Pryce để đổi lấy sự im lặng và một vị trí thám tử," Gã mặt nạ trắng bước tới một bước, luồng áp lực tỏa ra khiến Elias lùi lại. "Nạn nhân đêm qua... gã nhân viên văn phòng đó... chính là kẻ đã giữ bản sao của bức thư này suốt mười năm. Gã đã định dùng nó để tống tiền Pryce, nhưng gã không biết rằng Pryce đã có một con chó săn mới."
Trình từ phía sau bước tới, khẩu súng trên tay gã chỉ thẳng vào gã mặt nạ trắng. "Đứng yên. Lực lượng RCM đây. Bỏ bức thư xuống và giơ tay lên."
Gã mặt nạ trắng khẽ bật cười, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rụng. "Thanh tra Trình... một gã robot hoàn hảo. Anh có biết mình đang bảo vệ cái gì không? Anh đang bảo vệ một kẻ giết vợ và một hệ thống thối nát đến tận xương tủy."
Bất ngờ, gã mặt nạ trắng rút ra một thiết bị nhỏ và nhấn nút. Một tiếng nổ lớn vang lên ở phía cổng nghĩa trang, chiếc xe tuần tra của Trình nổ tung, ngọn lửa đỏ rực bốc cao giữa màn mưa xám. Sự chú ý của Trình bị phân tán trong một giây.
Chỉ cần một giây đó, gã mặt nạ trắng đã lao tới với tốc độ kinh hoàng. Gã không tấn công Trình, gã lao thẳng về phía Elias. Một nhát dao găm lướt qua vai Elias, để lại một vệt máu đỏ tươi.
"Lựa chọn đi, Elias Vane!" Gã mặt nạ trắng thì thầm vào tai hắn khi hai người giằng co. "Lấy bức thư trên mộ và công bố sự thật, hoặc để tôi giết chết gã cộng sự thanh khiết của anh và tiếp tục sống như một con sâu rượu vô danh. Anh có mười giây trước khi quả bom thứ hai dưới bia mộ này kích nổ."
Lô-gic: [Phân tích tình huống: Quả bom nằm dưới chân bạn. Trình đang ở cách đó 5 mét. Nếu bạn lấy bức thư, bạn có thể chạy thoát nhưng Trình sẽ bị nổ tung. Nếu bạn đẩy Trình ra, bạn sẽ mất bức thư và bí mật về cái chết của Lilian sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.]
Sầu Muộn: (Elias... đừng để ai phải chết thêm vì sự hèn nhát của chúng ta nữa. Lilian đã tha thứ cho anh từ lâu rồi. Hãy làm điều đúng đắn đi...)
Elias nhìn Trình, rồi nhìn bức thư trên bia mộ. Đôi mắt hắn rực lên một vẻ kiên định mà mười năm qua hắn chưa từng có. Hắn không lao về phía bức thư. Hắn lấy hết sức bình sinh, lao vào Trình, đẩy gã văng ra xa khỏi khu vực mộ phần.
"TRÌNH! NẰM XUỐNG!"
Một tiếng nổ chấn động mặt đất vang lên. Cột khói đen bốc lên từ ngôi mộ của Lilian. Đất đá, mảnh bia vỡ và những cánh hoa hải đường bạc bay tán loạn trong không trung. Elias bị hất văng ra sau, tai hắn ù đi, thế giới sụp đổ vào một khoảng không trắng xóa.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, gã mặt nạ trắng đã biến mất. Ngôi mộ của Lilian chỉ còn là một hố đen sâu hoắm. Bức thư đã tan thành tro bụi.
Trình lồm cồm bò dậy, mắt kính gã bị vỡ một bên, gương mặt vốn bình thản giờ đây đầy những vết trầy xước. Gã nhìn Elias đang nằm bệt dưới đất, máu từ vết dao trên vai thấm đẫm áo dạ.
"Tại sao anh làm thế?" Trình hỏi, giọng gã lần đầu tiên có chút run rẩy. "Anh đã có thể lấy được bức thư. Đó là cơ hội duy nhất để anh minh oan cho chính mình."
Elias nhìn vào chiếc kẹp tóc bạc đang nằm lăn lóc trên mặt đất, giờ đã bị móp méo và xám xịt vì khói đạn. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn nhưng thanh thản.
"Bởi vì... tôi là một cảnh sát, Trình ạ. Và cảnh sát thì không đánh đổi mạng sống của cộng sự lấy những lời nói dối của quá khứ."
Kịch Sĩ: "Một hành động anh hùng! Một sự cứu rỗi giữa đống tro tàn! Nhưng đừng mừng vội, ngài thám tử. Bức thư có thể đã mất, nhưng gã mặt nạ trắng vẫn còn ngoài kia. Và quan trọng hơn... Pryce sẽ không để anh yên đâu sau khi anh đã biết quá nhiều."
Trình tiến tới, đưa tay ra kéo Elias đứng dậy. Lần này, gã không nhìn Elias bằng sự khinh bỉ. Gã nhìn Elias như nhìn một con người – một con người vụn vỡ nhưng đang cố gắng ghép lại những mảnh đời của mình.
"Về thôi," Trình nói khẽ. "Cuộc chiến này bây giờ mới thực sự trở nên cá nhân."
Elias gật đầu. Hắn nhặt chiếc kẹp tóc lên, đút vào túi. Hắn biết rằng gã mặt nạ trắng nói đúng một điều: Món nợ phải được trả. Và nếu bức thư đã mất, hắn sẽ dùng chính đôi tay này để lôi sự thật ra ngoài ánh sáng, ngay cả khi hắn phải thiêu rụi cả phân khu 41 này.
Dưới màn mưa tầm tã, hai bóng người liêu xiêu bước ra khỏi nghĩa trang. Phía sau họ, ngôi mộ trống rỗng của Lilian như một vết sẹo mở toang, nhắc nhở rằng đôi khi, để tìm thấy sự thật, con người ta phải chấp nhận đánh mất tất cả.