CHƯƠNG 6: CHIẾC PHÙ HIỆU TRÊN CẠNH VỰC THẨM
Tiếng mưa rơi trên mái tôn thiếc của Phân khu 41 nghe như tiếng hàng ngàn cây kim đang đâm vào da thịt. Elias Vane bước vào sảnh chính với một bộ dạng không thể thảm hại hơn: áo dạ đẫm nước mưa pha lẫn bùn đất từ nghĩa trang, một cánh tay thấm máu và đôi mắt hằn lên những tia đỏ vì kiệt sức. Trình đi ngay phía sau, gương mặt gã vốn luôn tươm tất giờ đây đầy vết trầy xước, chiếc kính cận vỡ một bên tròng khiến vẻ ngoài của gã mang một nét bạo liệt lạ lẫm.
Sự xuất hiện của họ làm cả văn phòng đang ồn ào bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Những tay cảnh sát đang ngồi gác chân lên bàn hay tán gẫu bên máy pha cà phê đồng loạt quay lại. Ánh nhìn của họ không còn là sự khinh bỉ thông thường dành cho một gã nát rượu; đó là sự soi mói dành cho hai kẻ vừa trở về từ địa ngục.
Lô-gic: [Phân tích phản ứng đám đông: Tần suất hơi thở tăng, sự im lặng không tự nhiên. Họ đã biết về vụ nổ ở nghĩa trang trước khi bạn kịp báo cáo. Tin tức trong đồn cảnh sát này bay nhanh hơn cả đạn bắn. Kết luận: Có kẻ đã rò rỉ thông tin về lộ trình của bạn cho Những Kẻ Thanh Trừng.]
Kịch Sĩ: "Màn kịch 'Sự trở về của những người khốn khổ'! Hãy nhìn xem, khán giả của ngài đang nín thở chờ đợi một cú nổ tiếp theo. Ngài định cúi đầu lầm lũi đi qua hay sẽ tặng họ một nụ cười rỉ máu đây, Elias?"
"Vane! Trình! Vào phòng tôi ngay lập tức!" Tiếng gầm của Đại úy Pryce xé toạc bầu không khí. Lão đứng ở cửa phòng làm việc trên gác lửng, gương mặt phì nộn đỏ gay như một quả cà chua chín nẫu.
Khi cánh cửa phòng Đại úy đóng sầm lại sau lưng, mùi thuốc lá xì-gà đắt tiền nồng nặc sộc thẳng vào mũi Elias. Pryce không ngồi xuống ghế. Lão đập tay xuống mặt bàn gỗ sồi, khiến những tập hồ sơ nhảy dựng lên.
"Hai anh điên rồi sao? Nổ tung một chiếc xe công vụ, phá hoại nghĩa trang thành phố, và giờ lết cái xác thối này về đây để làm gì?" Pryce chỉ thẳng mặt Elias, ngón tay lão run rẩy vì giận dữ. "Tôi đã bảo anh giữ kín chuyện này, Vane! Tôi đã cho anh một cơ hội để chứng minh mình không phải là một đống rác thải, và đây là cách anh đền đáp tôi?"
Trình bước lên một bước, giọng gã vẫn đều đều nhưng mang theo một sự đanh thép chưa từng có: "Thưa Đại úy, chúng tôi đã bị tấn công bởi một kẻ mang mặt nạ sứ trắng. Hắn có liên quan trực tiếp đến cái chết của nhân viên Nghiệp đoàn và vụ án mười năm trước của thám tử Vane. Chúng tôi cần thêm nhân lực để phong tỏa khu vực bến tàu—"
"CÂM MIỆNG!" Pryce hét lên, cắt ngang lời Trình. "Không có mặt nạ trắng nào cả! Đó là ảo giác của một gã nghiện và một thanh tra thực tập quá khích! Các anh đã làm hỏng mọi chuyện. Nghiệp đoàn đang gây áp lực lên Sở Cảnh sát vì vụ nổ. Họ muốn có kẻ chịu trách nhiệm."
Hoang Dã: "LÃO ĐANG SỢ! Mày thấy cái giọt mồ hôi đang chảy dọc theo vành tai lão không? Lão không phải đang giận dữ, lão đang hoảng loạn! Lão biết gã mặt nạ trắng là ai, và lão biết cái tên đó đang dọn dẹp đống rác mà lão đã bày ra mười năm trước! Cắn đứt cổ họng lão đi Elias! Bắt lão khai ra sự thật về bức thư!"
Elias nhìn thẳng vào mắt Pryce. Hắn cảm thấy các giọng nói trong đầu mình bỗng chốc im lặng lạ thường, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lẽo. Hắn tiến lại gần bàn làm việc, chống hai tay lên mặt gỗ, để máu từ vai nhỏ từng giọt xuống tấm thảm đỏ sang trọng của lão Đại úy.
"Lão đang nói về bức thư phải không, Pryce?" Elias thầm thì, giọng hắn thấp nhưng chứa đựng một sức nặng khủng khiếp. "Bức thư mà Lilian đã mang theo đêm đó. Bức thư mà lão đã dùng để leo lên cái ghế này."
Căn phòng rơi vào một sự im lặng rợn người. Gương mặt Pryce chuyển từ đỏ sang tái mét. Lão từ từ ngồi xuống ghế, đôi mắt ti hí nheo lại.
"Anh đang mê sảng rồi, Vane," Pryce nói, giọng lão bỗng trở nên cực kỳ bình tĩnh – một sự bình tĩnh đáng sợ của kẻ sát nhân. "Anh đã quá chén rồi. Để bảo vệ danh dự cuối cùng của phân khu 41, tôi chính thức đình chỉ công tác của anh. Ngay lập tức. Để lại phù hiệu và súng trên bàn."
Sầu Muộn: (Chiếc phù hiệu đó... nó là thứ duy nhất nối kết anh với khái niệm 'con người'. Nếu mất nó, anh sẽ chỉ còn là một bóng ma vật vờ trên phố phường Revachol. Nhưng anh thấy không? Cái phù hiệu đó giờ đã nhuốm máu của sự dối trá. Anh có thực sự muốn giữ nó nữa không?)
Elias đưa tay lên ngực áo. Những ngón tay hắn chạm vào tấm kim loại rỉ sét. Hắn nhìn sang Trình. Gã thanh tra trẻ tuổi đang đứng bất động, đôi mắt sau lớp kính vỡ nhìn hắn như muốn nói: Anh chọn đi, Elias.
Cạch.
Elias tháo chiếc phù hiệu ra, đặt nó lên mặt bàn gỗ sồi. Tiếng kim loại va chạm nghe khô khốc và dứt khoát. Hắn không nói một lời nào, quay lưng bước ra khỏi phòng.
"Trình, anh ở lại!" Pryce ra lệnh. "Anh còn tương lai. Đừng để gã điên này kéo anh xuống vực cùng gã."
Trình nhìn cái phù hiệu trên bàn, rồi nhìn bóng lưng Elias đang mờ dần sau cánh cửa kính mờ. Gã không trả lời Pryce. Gã lẳng lặng rút tấm thẻ ngành của mình ra, đặt nhẹ cạnh chiếc phù hiệu của Elias, rồi bước ra ngoài mà không ngoảnh lại.
Lô-gic: [Phát hiện bất ngờ: Trình vừa từ bỏ sự nghiệp hoàn hảo của mình. Xác suất hành động này dựa trên lô-gic: 0%. Xác suất dựa trên sự trung thành: 100%. Kết luận: Bạn không còn cô độc trong cuộc chiến này nữa.]
Hai người bước ra khỏi trụ sở Phân khu 41. Mưa vẫn rơi tầm tã. Những đồng nghiệp cũ nhìn họ đi qua bằng ánh mắt xa xăm. Elias không còn cảm thấy nhục nhã nữa; trái lại, hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Lớp xiềng xích mang tên 'quy trình' đã bị phá bỏ.
"Tại sao anh lại làm thế, Trình?" Elias hỏi khi họ đứng dưới mái hiên của một cửa hàng bánh mỳ đã đóng cửa. "Anh có thể ở lại. Anh có thể bắt tôi nếu anh muốn."
Trình lấy chiếc kính vỡ ra, cất vào túi, đôi mắt gã nheo lại vì không quen với ánh sáng mờ. "Tôi không thích làm việc cho một kẻ nói dối, Vane. Và như tôi đã nói, tôi muốn xem 'Số Không' có thể làm được gì khi không còn gì để mất."
"Bây giờ chúng ta là tội phạm," Elias mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ lạ thường giữa cơn mưa. "Cảnh sát sẽ truy đuổi chúng ta. Nghiệp đoàn sẽ truy đuổi chúng ta. Và gã mặt nạ trắng vẫn đang đợi ở đâu đó."
"Vậy thì chúng ta phải tìm ra hắn trước khi họ tìm thấy chúng ta," Trình đáp, rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ mà gã đã kịp thu thập được từ đống tro tàn ở nghĩa trang mà Elias không chú ý. "Gã mặt nạ đã sơ hở. Bức thư có thể đã cháy, nhưng con dấu sáp trên phong bì... nó có một mã số định danh của Cục Lưu trữ Quốc gia. Chỉ có những hồ sơ mật cấp cao nhất mới có mã số này."
Hoang Dã: "MÀY THẤY CHƯA? Gã robot này giỏi hơn mày tưởng đấy! Giờ thì đi thôi! Chúng ta sẽ trở thành những bóng ma của Revachol! Chúng ta sẽ săn lùng sự thật dưới những cống rãnh đen kịt này!"
Elias hít một hơi thật sâu. Không khí mang vị mặn của biển và vị sắt của máu. Hắn không còn là thám tử mất trí nhớ nữa. Hắn là một thợ săn. Vũ điệu bên bờ vực thẳm giờ đây đã chuyển sang một nhịp điệu mới: nhanh hơn, tàn khốc hơn và không có đường lui.
"Đi thôi," Elias nói, kéo cổ áo dạ lên cao. "Chúng ta có một bộ mặt thật cần phải lột ra."
Dưới màn mưa trắng xóa, hai bóng người tan vào những con hẻm tối tăm của Jamrock, bắt đầu hành trình của những kẻ ngoài vòng pháp luật, đi tìm công lý trong một thế giới mà công lý vốn đã bị chôn vùi từ lâu.