MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Bên Bờ Vực ThẳmChương 7

Vũ Điệu Bên Bờ Vực Thẳm

Chương 7

1,551 từ · ~8 phút đọc

CHƯƠNG 7: NHỮNG KỆ SÁCH CÂM LẶNG VÀ MẬT MÃ TỬ THẦN

Thành phố Revachol về đêm hiện lên như một con quái vật bằng sắt thép đang rên rỉ dưới lớp sương mù điện tử. Những ánh đèn neon vàng vọt hắt xuống những vũng nước mưa, tạo thành những quầng sáng nhòe nhoẹt trên mặt nhựa đường bong tróc. Elias Vane đứng nép mình vào bóng tối của một bốt điện thoại công cộng, đôi mắt ranh mãnh quan sát tòa nhà Cục Lưu trữ Quốc gia – một pháo đài bằng đá xám sừng sững với những ô cửa sổ hẹp như những khe hở của một chiếc quan tài khổng lồ.

Lô-gic: [Phân tích hệ thống an ninh: Cửa chính có hai lính canh thay ca mỗi hai giờ. Hệ thống báo động nhiệt ở các hành lang chính. Điểm yếu: Đường ống thông gió phía Đông và lối đi của nhân viên vệ sinh ở tầng hầm. Ghi chú: Bạn hiện không có phù hiệu, nếu bị bắt, bạn sẽ bị khép vào tội xâm nhập bất hợp pháp và gián điệp cấp độ một.]

Hoang Dã: "Mày thấy cái khóa cửa kia không? Đập nát nó đi! Sao chúng ta phải rình rập như lũ chuột cống thế này? Máu trong người mày đang sôi lên kia kìa, Elias! Một cú đấm vào mặt gã lính canh và chúng ta sẽ có chìa khóa của cả cái thế giới bí mật này!"

Trình bước tới, im lặng như một bóng ma. Gã đã thay bộ quân phục cảnh sát bằng một chiếc áo khoác đen giản dị, mái tóc vốn luôn được chải chuốt nay hơi rũ xuống trán, tạo cho gã một vẻ ngoài phong trần mà Elias chưa từng thấy. Gã cầm một chiếc túi đựng đồ nghề chuyên dụng – thứ mà gã đã kịp "mượn" từ phòng kỹ thuật trước khi rời khỏi đồn.

"Lính canh ở đây không phải là cảnh sát thường," Trình thì thầm, giọng gã lạnh lùng như băng giá. "Họ là lính đánh thuê của Nghiệp đoàn được thuê để 'bảo vệ' các hồ sơ nhạy cảm. Họ bắn trước rồi mới hỏi sau. Anh đi theo tôi, và làm ơn, đừng để các 'giọng nói' trong đầu anh làm hỏa mù."

Kịch Sĩ: "Một vụ trộm đêm! Thật là lãng mạn làm sao. Thám tử lừng danh và cộng sự tận tụy thâm nhập vào đền thờ của những bí mật bị lãng quên. Hãy giữ hơi thở thật khẽ, Elias, sân khấu này không cho phép bất kỳ sai sót nào về lời thoại."

Họ đột nhập qua lối cửa hầm chứa rác. Mùi của giấy cũ, hóa chất bảo quản và sự ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Elias cảm thấy nhịp tim mình đập liên hồi vào lồng ngực. Từng tiếng bước chân trên nền gạch men vang vọng như những tiếng súng nổ trong thính giác nhạy cảm quá mức của hắn.

Họ len lỏi qua những dãy kệ cao chót vót, nơi chứa hàng triệu hồ sơ được sắp xếp theo một trật tự nghiêm ngặt. Những tập tài liệu bám bụi đứng san sát nhau, như những nấm mồ của quá khứ đang chờ đợi được khai quật. Trình rút ra mảnh giấy có mã số định danh mà gã tìm thấy ở nghĩa trang.

"Mã số 41-B-X. Nó nằm ở khu vực lưu trữ mật tầng 3," Trình nói, ánh mắt gã quét qua các bảng chỉ dẫn.

Khi họ lên đến tầng 3, bầu không khí trở nên đặc quánh hơn. Ánh đèn đỏ của hệ thống cảm biến quét qua các lối đi như những con mắt tử thần. Elias cảm thấy sự hiện diện của một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Sầu Muộn: (Mỗi trang giấy ở đây đều là một phần đời của ai đó đã bị tước đoạt. Những báo cáo tử vong, những vụ án oan sai, những lời thú tội bị chôn vùi... Anh có nghe thấy tiếng họ không Elias? Họ đang thì thầm về cái tên Lilian. Họ biết tại sao cô ấy phải chết.)

Họ tìm thấy ngăn kéo mang mã số 41-B-X. Trình dùng một thanh kim loại mỏng để vô hiệu hóa ổ khóa cơ học một cách điêu luyện. Khi ngăn kéo mở ra, bên trong chỉ có duy nhất một tập hồ sơ mỏng, bìa bọc da màu nâu đã sờn rách.

Elias mở tập hồ sơ. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn làm hắn suýt ngã quỵ. Đó là ảnh hồ sơ của nạn nhân trong nhà vệ sinh – gã đàn ông bị bút máy đâm vào mắt. Tên gã là Julian Vane.

Logic: [Phát hiện chấn động: Julian Vane. Anh trai cùng cha khác mẹ của bạn. Người đã cắt đứt liên lạc với bạn ngay sau vụ nổ súng mười năm trước. Nghề nghiệp: Thư ký trưởng điều hành của Nghiệp đoàn Cảng biển. Kết luận: Người anh trai mà bạn tưởng đã mất tích thực chất đã ở ngay sát bên cạnh, theo dõi bạn, và cuối cùng bị giết vì nắm giữ bằng chứng minh oan cho bạn.]

"Julian..." Elias thầm thì, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy râu ria. "Anh ấy đã cố giúp tôi. Anh ấy đã giữ bức thư đó suốt mười năm qua để đợi đến ngày này."

"Đợi đã, còn một thứ nữa," Trình rút ra một tờ giấy kẹp ở trang cuối. Đó là bản sao danh sách những kẻ nhận hối lộ từ Nghiệp đoàn mười năm trước. Đứng đầu danh sách là Đại úy Pryce, nhưng ngay phía dưới là một cái tên khác khiến trái tim Elias đóng băng: Thanh tra Elias Vane.

Hoang Dã: "CÁI GÌ ĐÂY? Mày là kẻ nhận tiền sao? Mày là một phần của lũ thối nát đó? Vậy ra cái chết của Lilian là một vụ dàn xếp chia chác không đều? Mày là một gã quái vật, Elias! Một gã quái vật đang giả vờ làm nạn nhân!"

"Không... không thể nào..." Elias gào lên một cách câm lặng. "Tôi không bao giờ làm điều đó!"

Kịch Sĩ: "Cốt truyện đảo ngược! Anh hùng thực chất là kẻ phản diện giấu mặt! Thật là một cái tát đau đớn vào mặt khán giả. Ngài thám tử ơi, ngài đã lừa dối cả chính mình hay trí nhớ của ngài đã tự tạo ra một thiên đường giả tạo để che giấu địa ngục?"

"Vane, bình tĩnh lại!" Trình túm lấy cổ áo hắn, lắc mạnh. "Nhìn kỹ đi. Chữ ký này... nó không phải của anh. Nó là một sự giả mạo hoàn hảo. Ai đó đã dùng tên anh để hợp thức hóa các khoản chi tiền từ mười năm trước."

Ngay lúc đó, ánh đèn pha cực mạnh từ phía ngoài cửa sổ quét thẳng vào trong phòng, làm sáng rực cả dãy kệ sách. Tiếng loa phóng thanh vang lên, xé tan sự im lặng của đêm đen:

"Elias Vane! Thanh tra Trình! Các anh đã bị bao vây bởi lực lượng RCM. Buông vũ khí và bước ra ngoài ngay lập tức! Đây là lệnh của Đại úy Pryce!"

Lô-gic: [Phân tích tình huống: Pryce đã biết bạn sẽ đến đây. Đây là một cái bẫy hoàn hảo. Lão không chỉ muốn tước phù hiệu, lão muốn tiêu diệt bạn và toàn bộ hồ sơ này để xóa sạch dấu vết. Thời gian thoát thân: 60 giây trước khi lính đánh thuê tấn công vào lối cửa sau.]

"Họ đến nhanh hơn tôi tưởng," Trình rút khẩu súng từ thắt lưng, kiểm tra băng đạn. "Vane, anh giữ lấy tập hồ sơ đó. Đó là sinh mạng của anh. Tôi sẽ chặn hậu, anh thoát ra bằng đường ống thông gió phía sau kệ số 12."

"Không, Trình! Tôi không để anh ở lại!" Elias cầm lấy một thanh sắt nặng từ trên kệ, ánh mắt hắn rực lên một vẻ điên cuồng. "Nếu họ muốn một cuộc chiến, tôi sẽ cho họ thấy 'Số Không' có thể làm được gì!"

Tiếng cửa kính bị đập vỡ vang lên từ tầng dưới. Những tiếng bước chân rầm rập trên hành lang. Gã mặt nạ trắng – bóng ma của nghĩa trang – bất ngờ xuất hiện ở đầu hành lang tầng 3, đứng giữa làn khói đạn đang bắt đầu bay mù mịt. Lần này, gã không tấn công, gã chỉ đứng đó, chỉ tay về phía Elias như một sự phán xét cuối cùng.

"Hành động đi, Elias!" Trình hét lên khi gã nổ súng về phía đội đặc nhiệm đang tràn vào.

Elias nhìn tập hồ sơ, nhìn Trình, rồi nhìn gã mặt nạ trắng. Hắn cảm thấy 24 giọng nói trong đầu mình bỗng chốc hòa quyện lại thành một tiếng gầm duy nhất của ý chí. Hắn lao về phía cửa sổ, ôm chặt lấy tập hồ sơ – mảnh vỡ cuối cùng của sự thật.

Vũ điệu bên bờ vực thẳm đã không còn là một cuộc chạy trốn. Nó đã trở thành một cuộc phản công. Dưới màn mưa và làn đạn, Elias Vane lao mình vào khoảng không, mang theo bí mật kinh hoàng về cái tên của chính mình và sự thật về người phụ nữ mà hắn hằng yêu dấu.