Ngày hôm sau, Ông Yevgeny đến gặp Bà Olga Volkov, không phải trong Học viện lộng lẫy, nơi sự hào nhoáng có thể làm lu mờ ý chí của ông, mà tại một quán cà phê nhỏ, bình dân, nằm khuất trong một con hẻm của khu ổ chuột. Ông không cúi đầu, nhưng sự kiêu hãnh của ông đã bị tổn thương và sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt. Bà Olga đã chờ sẵn, chiếc áo khoác sang trọng và thái độ lạnh lùng tạo ra sự tương phản rõ rệt với khung cảnh xung quanh. Cuộc gặp gỡ này là sự chuyển giao quyền lực lớn nhất trong cuộc đời ông Yevgeny, một sự nhượng bộ mà ông biết sẽ định hình tương lai của con gái mình theo những cách ông không thể kiểm soát.
"Tôi đồng ý," Ông Yevgeny nói, giọng nói nặng trịch, như thể mỗi từ là một gánh nặng bằng chì. "Con bé sẽ đi với bà. Bà đã thấy ngọn lửa trong con bé, và tôi đã thấy sự thật rằng tôi không thể dập tắt nó. Nhưng bà phải hứa với tôi một điều, thưa Bà Volkov: đừng bao giờ dập tắt ngọn lửa đó trong con bé vì những quy tắc vô nghĩa, những sự lạnh lùng hay sự kiêu ngạo của thế giới bà. Đừng biến con bé thành một cỗ máy, hay một vật trang trí bị lãng quên." Ông nhìn thẳng vào mắt Bà Olga, ánh mắt ông mang theo sự đe dọa thầm lặng của một người cha đã mất tất cả và không còn gì để mất, trừ con gái mình.
Bà Olga, người luôn kiêu ngạo và không dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai, lần đầu tiên nhìn ông Yevgeny với một chút tôn trọng, không phải vì tiền bạc hay quyền lực của ông, mà vì tình yêu và sự bảo vệ mãnh liệt mà ông dành cho con gái. "Tôi không dập tắt ngọn lửa, thưa ông Petrova. Tôi chỉ dạy nó cách cháy sáng rực rỡ hơn mà thôi. Tôi sẽ dạy cô bé kỷ luật, nhưng tôi sẽ không giết chết tâm hồn cô bé. Tôi hứa, Katya sẽ không bị tổn thương bởi tôi," bà đáp lại. Lời hứa này, từ một người phụ nữ nổi tiếng là vô cảm, là một khoảnh khắc hiếm hoi của sự nhân nhượng. Bà biết rằng, chính sự thô ráp, sự giận dữ và nỗi khao khát của Katya là tài sản vô giá, và bà sẽ không phạm sai lầm như bà đã từng làm với Mila trong quá khứ.
Trước khi Katya rời khu ổ chuột, cha cô đã làm một điều bất ngờ, một hành động chuộc lỗi thầm lặng cho sự cấm đoán của mình. Ông không có tiền mua giày múa pointe mới, những đôi giày lụa đắt tiền mà học viên Học viện cần. Ông đã lục lọi khắp căn nhà và tìm thấy một chiếc giày múa pointe cũ kỹ, rách nát và ố vàng—chính là chiếc giày mà Katya 70 tuổi đang giữ trong chiếc hộp kỷ niệm. Đó là vật phẩm duy nhất còn sót lại của mẹ cô, một di vật mà ông đã cố gắng chôn giấu cùng với những ký ức đau khổ về ballet.
Ông đưa chiếc giày rách nát đó cho Katya, ánh mắt ông lảng tránh: "Cha không biết nó là gì, nhưng cha tìm thấy nó. Có lẽ... nó sẽ giúp con nhớ về mẹ con. Và đây là chiếc giày cha tự làm đế." Ông đã dùng kỹ năng thợ máy của mình để gia cố đế giày bằng một lớp da thô cứng cáp hơn, vá víu một cách vụng về nhưng chắc chắn. Chiếc giày trông rất xấu xí và không hề chuẩn mực so với yêu cầu của Học viện, nhưng nó là sản phẩm của tình yêu và sự hy sinh, là sự kết hợp của nghệ thuật thủ công thô mộc của ông với giấc mơ của con gái.
Katya ôm chầm lấy chiếc giày cũ kỹ, mùi vải cũ và da thô thấm đẫm tình yêu của cha. Cô cũng ôm lấy người cha của mình, cái ôm của sự tha thứ và sự hiểu biết. Chiếc giày rách nát đó, được vá víu vụng về, trở thành biểu tượng cho sự nghèo khó của họ, cho lời hứa của người mẹ quá cố và tình yêu thương vô điều kiện của người cha. Cô biết rằng, hành trình của mình không chỉ là cho bản thân, mà còn là cho cha cô, cho sự hy sinh và cho sự chấp thuận khó khăn này. Nó là gánh nặng và cũng là nguồn sức mạnh không thể lay chuyển.
Katya Petrova, cô bé mười ba tuổi từ Vành Đai Sắt, với chiếc vali nhỏ và đôi giày múa vá víu – biểu tượng của sự đối lập giữa nguồn gốc thô mộc và định mệnh cao cả – bước lên chiếc xe hơi sang trọng của Học viện do Bà Olga gửi đến. Cô không mang theo gì nhiều, nhưng cô mang theo một linh hồn rực lửa và một sự quyết tâm thép. Cô nhìn về phía sau, về căn hộ áp mái mờ tối, về người cha đứng lặng im nơi ngã tư. Cô thầm hứa: Cô sẽ không bao giờ quên nơi mình đến. Và cô sẽ dùng ngọn lửa của mình để hàn gắn những vết thương của quá khứ, chứng minh rằng sự thật và nghệ thuật có thể tồn tại cùng nhau.