MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨCChương 11: Cung Điện Cẩm Thạch và Sự Cô Lập

VŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨC

Chương 11: Cung Điện Cẩm Thạch và Sự Cô Lập

853 từ · ~5 phút đọc

Chương 7: Cung Điện và Thép Thô – Sự Cô Lập Trong Vàng Son

Học viện Ballet Hoàng gia nằm tráng lệ giữa lòng Saint Petersburg, một công trình kiến trúc cổ kính với mặt tiền đá cẩm thạch trắng muốt và những hàng cột Corinthian kiêu hãnh. Nó không phải là một trường học thông thường; nó là một cung điện, một pháo đài được xây dựng trên sự hoàn hảo và sự kiểm soát tuyệt đối. Khi chiếc xe hơi đen đưa Katya đến cổng, cô bé mười ba tuổi cảm thấy mình như một con chuột xám lạc vào một buổi tiệc xa hoa, một thực thể không thuộc về nơi này. Mùi dầu mỡ và bụi bặm từ khu ổ chuột vẫn còn vương vấn trên chiếc áo khoác cũ kỹ, đối lập gay gắt với mùi nước hoa Pháp đắt tiền và sự thanh khiết lạnh lẽo, gần như vô trùng, của không khí nơi đây.

Sự khác biệt không chỉ nằm ở kiến trúc vĩ đại hay sự sạch sẽ đáng kinh ngạc của các hành lang lát đá cẩm thạch. Sự khác biệt lớn nhất nằm ở những học viên khác. Họ là con cái của các gia đình quý tộc đã suy tàn nhưng vẫn giữ được ảnh hưởng, các nhà tài phiệt mới nổi, và những chính trị gia quyền lực. Họ được nuôi dưỡng trong sự hoàn hảo, sự kiểm soát chặt chẽ về mọi mặt, từ chế độ ăn uống cho đến các bài học giao tiếp xã hội. Đối với họ, ballet không phải là một lối thoát sinh tồn; nó là một truyền thống, một biểu tượng của địa vị, quyền lực và sự tinh tế văn hóa, là một kỹ năng xã hội cao cấp. Họ nhìn Katya, cô bé mới đến, bằng ánh mắt tò mò, lạnh lùng, và pha lẫn sự khinh thường không che giấu.

Katya mang theo chiếc vali cũ kỹ duy nhất của mình, đựng vài bộ quần áo vá víu, đã cũ mèm, và chiếc giày múa rách nát được cha cô gia cố bằng lớp da thô cứng. Ngay trong ngày đầu tiên, sự cô lập đã tấn công cô bé với tốc độ và sự sắc bén mà cô chưa từng trải qua. Đó là một sự cô lập dựa trên giai cấp, tàn nhẫn và hiệu quả hơn bất kỳ sự xa lánh cá nhân nào. Katya bước vào phòng thay đồ lộng lẫy, nơi những chiếc túi tập da thật, đắt tiền được đặt ngay ngắn trên những chiếc ghế nhung bọc đệm. Cô bé là một dị vật giữa sự hoàn hảo được sắp đặt.

Khi cô bé lôi ra bộ đồ tập cũ kỹ, đã bạc màu và đôi giày có đế thô cứng, sự chú ý ngay lập tức đổ dồn vào cô. Một cô gái tóc vàng với vẻ ngoài tinh tế, lạnh lùng như sứ, tên là Svetlana, đã nhìn chằm chằm vào chiếc giày của Katya. Svetlana là học viên ưu tú nhất khóa, người mang trong mình hy vọng của Học viện, con gái cưng của một nhà tài trợ lớn. Cô ta bước đến gần, sự tò mò của cô ta chứa đầy sự miệt thị.

"Ôi Chúa ơi, đó là cái gì vậy?" Svetlana hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, được giáo dục cẩn thận, nhưng đầy vẻ miệt thị và giễu cợt. "Đó là giày múa pointe của thế kỷ trước sao? Hay là đồ từ thiện mà họ nhặt được từ đường phố? Thật không thể tin được." Các học viên khác che miệng cười khúc khích, ánh mắt của họ như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của Katya.

Sự chế giễu không dừng lại ở chiếc giày. Ngay sau đó, những biệt danh tàn nhẫn đã xuất hiện, được lan truyền khắp các hành lang Học viện: Họ gọi cô là "Cô Gái Của Băng Giá Thô Kệch" vì sự cứng cỏi và vẻ ngoài nghèo nàn của cô, hay "Gã Nghệ Sĩ Vô Danh" vì cô không có danh tiếng hay bối cảnh gia đình nào để dựa vào. Katya, vốn đã quen với sự khắc nghiệt vật chất của khu ổ chuột, lại bị tổn thương sâu sắc bởi sự khinh thường giai cấp và sự ác ý tinh thần này. Cô nhận ra rằng, ở đây, sự nghèo khó là một tội lỗi không thể dung thứ, và tài năng thuần khiết không đủ để xóa bỏ rào cản xã hội đã được thiết lập. Cô bé đã bước vào một thế giới mới, nơi sự hoàn hảo kỹ thuật chỉ là khởi đầu, và sự chấp nhận – cả về mặt xã hội và nghệ thuật – lại là thử thách lớn nhất và khó khăn hơn nhiều so với những đêm luyện tập cô độc trên thang gác. Cô biết, cuộc chiến để chứng minh bản thân sẽ khó khăn hơn rất nhiều, một cuộc chiến không chỉ với cơ thể, mà với một hệ thống được xây dựng để loại bỏ những người như cô.