Thang gác trong khu tập thể cũ kỹ của Katya là một kiệt tác kiến trúc của sự lãng quên. Được xây dựng từ thời Xô Viết, nó có những bậc gỗ dốc, rêu phong và ẩm ướt, không bao giờ được quét dọn sạch sẽ. Mùi ẩm mốc, bụi bẩn, và đôi khi là mùi rượu rẻ tiền bám vào không khí. Đây chính là sàn tập bí mật của Katya Petrova.
Mười hai tuổi, Katya đã cao và gầy guộc. Cô không có vẻ ngoài xinh đẹp lộng lẫy theo tiêu chuẩn cổ điển, nhưng cô có một cơ thể đầy sức bật và sự dẻo dai tự nhiên. Cơ thể cô là một cỗ máy học hỏi phi thường; chỉ cần nhìn thấy một động tác trên tivi mờ nhoè, cô có thể tái tạo nó ngay lập tức, mặc dù không có bất kỳ kiến thức chính thức nào về thuật ngữ hay kỹ thuật.
Katya luôn chờ đến nửa đêm, khi Cha Yevgeny đã ngủ say sau một ngày làm việc mệt nhọc, và khu tập thể chìm vào im lặng. Cô lẻn ra ngoài, chỉ với một chiếc áo khoác mỏng. Cô dùng lan can gỗ cũ kỹ và đã lung lay làm thanh vịn (barre). Tay cô bám chặt vào lớp gỗ thô ráp, nơi những vết nứt và miếng vá trở thành điểm tựa.
Cô bắt đầu với những bài tập cơ bản mà cô tự đoán: pliés (khuỵu gối) để tăng cường sức mạnh, tendus (căng duỗi chân) để tìm kiếm sự dẻo dai. Cô không có gương, nên cô phải dựa vào cảm giác cơ bắp, vào sự cân bằng tuyệt đối để biết liệu cô đã giữ đúng tư thế chưa. Bàn chân trần của cô (đôi khi được quấn bằng vải rách để giảm ma sát) phải làm việc trên sàn gỗ lạnh lẽo, đầy mảnh vụn.
Khó khăn lớn nhất của Katya là thăng bằng. Những kỹ thuật arabesque (nhấc chân sau) và attitude (uốn cong chân sau) đòi hỏi sự kiểm soát cơ thể tuyệt đối. Trong môi trường không có ánh sáng và không có sự phản chiếu, cô phải dựa hoàn toàn vào cảm giác bên trong. Điều này vô tình ép buộc cô phải phát triển một ý thức về cơ thể (kinesthetic awareness) phi thường, thứ mà những vũ công được đào tạo bài bản thường phải mất nhiều năm để đạt được.
Nhưng vũ đạo của cô không phải là sự tập luyện cơ học. Nó là một sự giải thoát. Khi cô xoay những vòng pirouette (xoay tròn) trên mũi chân trần, Katya tưởng tượng rằng cô đang bay lên, thoát khỏi sự nghèo đói và sự cô độc. Cô dùng tiếng ồn của khu ổ chuột làm nhạc nền. Tiếng còi tàu hỏa xa xa trở thành nhịp điệu dồn dập, tiếng chó sủa trở thành điểm nhấn, và tiếng gió rít qua ô cửa sổ vỡ trở thành âm thanh của dàn nhạc giao hưởng.
Vũ đạo của Katya không phải là sự sao chép. Nó là sự biến đổi của cuộc sống thực tế thành nghệ thuật. Sự giận dữ, nỗi khao khát, tình yêu thầm lặng dành cho cha—tất cả đều được truyền tải qua những động tác thô ráp, nhưng đầy sức mạnh và cảm xúc chân thật.
Chính trên thang gác cũ kỹ đó, một thiên tài đã được mài giũa. Sự thiếu thốn về vật chất đã buộc cô phải phát triển một linh hồn vũ đạo độc nhất, thứ mà Học viện Ballet Hoàng gia đang tuyệt vọng tìm kiếm. Đây là sự khác biệt giữa kỹ thuật được dạy và cảm xúc được sinh ra. Katya đã sinh ra nghệ thuật của mình từ chính những vết thương và sự cô độc của Vành Đai Sắt.