MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨCChương 7: Lời Đề Nghị Đáng Giá

VŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨC

Chương 7: Lời Đề Nghị Đáng Giá

1,021 từ · ~6 phút đọc

Ngay sau màn trình diễn ngẫu hứng, khi tiếng vỗ tay của cộng đồng vừa kịp lắng xuống, một hình bóng quyền lực và không khí lạnh lẽo đột ngột xuất hiện giữa quảng trường. Bà Olga Ivanovna Volkov, với chiếc áo khoác lông thú sang trọng nổi bật hoàn toàn so với khung cảnh khu ổ chuột tồi tàn, và ánh mắt sắc lạnh như băng giá Siberi, tiến thẳng về phía Katya. Bà không lãng phí một giây phút nào để nói chuyện với cô bé hay hỏi han về động tác vừa rồi. Mục tiêu của bà là người đàn ông đang đứng lẫn trong đám đông, khuôn mặt tái nhợt vì ngạc nhiên và sợ hãi. Bà Olga nhìn thẳng vào Ông Yevgeny Petrova, người công nhân bốc vác mệt mỏi, dường như xuyên thấu qua lớp bụi bặm và sự uể oải của ông để chạm tới nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Bà không thèm hạ giọng, khiến lời nói của bà vang lên rõ ràng trong sự im lặng đột ngột của đám đông đang tò mò theo dõi.

"Tôi là Olga Volkov," bà tuyên bố, giọng nói lạnh lùng, âm vang nhưng đầy quyền lực, như thể bà đang ra lệnh cho số phận. "Con gái ông là một thiên tài. Tôi sẽ nhận nó vào Học viện Ballet Hoàng gia. Miễn phí. Ngay lập tức." Lời đề nghị đó gây ra một sự chấn động nhỏ trong đám đông người dân khu ổ chuột, những người hiểu rõ ý nghĩa của những cái tên này. Học viện Ballet Hoàng gia là một pháo đài dành cho giới siêu giàu, một cánh cửa bước vào thế giới danh vọng mà họ không bao giờ dám mơ tới. Phí đào tạo hàng năm là một con số khổng lồ, một sự xúc phạm đối với tình trạng nghèo khó của họ, và việc được Bà Olga đích thân mời không chỉ là tiền bạc, mà là một vinh dự không thể mua được. Họ nhìn Katya với ánh mắt kinh ngạc, vừa ngưỡng mộ vừa thương hại cho sự đổi đời quá lớn lao.

Ông Yevgeny, người công nhân bốc vác, không bị lóa mắt bởi ánh hào quang hay lời đề nghị thay đổi cuộc đời. Ông nhìn chằm chằm vào Bà Olga, đôi mắt ông thể hiện sự giận dữ pha lẫn sự sợ hãi cũ kỹ. Đối với ông, lời đề nghị này không phải là sự cứu rỗi, mà là lời nguyền quay trở lại. "Chúng tôi không cần tiền của bà. Chúng tôi không cần lòng thương hại của bà. Con gái tôi không phải là một món đồ để bà mang đi trưng bày!" ông đáp lại, giọng nói khàn khàn vì kiệt sức và lo lắng. Ông đã chiến đấu với con quái vật ballet này suốt mười ba năm, và giờ đây, con quái vật đó lại hiện hình dưới hình dạng người phụ nữ quyền lực này. Ông biết rõ cái giá phải trả cho "nghệ thuật" này, và ông quyết tâm bảo vệ con gái mình khỏi số phận tương tự, bất kể cơ hội có vẻ hấp dẫn đến mức nào.

Bà Olga, một người phụ nữ không quen bị từ chối, khinh thường nhìn quanh khu ổ chuột, ánh mắt bà không giấu diếm sự coi thường đối với môi trường nghèo nàn này. "Lòng thương hại? Tôi không biết từ đó. Tôi chỉ biết đến nghệ thuật. Con gái ông có linh hồn mà tất cả học viên giàu có của tôi đều thiếu," bà nói, giọng bà chuyển từ lạnh lùng sang sắc bén, một sự đánh giá không khoan nhượng. "Cô bé thuộc về sàn diễn lớn, không phải nơi này. Tôi đang cho nó một cơ hội để thoát khỏi cái vũng lầy của sự tầm thường và lãng quên. Đừng vì sự bảo thủ của ông mà giết chết thiên tài." Bà Volkov nhìn thấy sự thô mộc và đau khổ trong Katya là nguyên liệu thô tuyệt vời nhất, thứ mà những đứa trẻ được nuông chiều không bao giờ có được, và bà sẵn sàng chiến đấu để giành lấy nó.

Lời nói đó của bà Olga như một mũi dao đâm vào Yevgeny. "Bà không hiểu. Thế giới của bà không phải là một nơi tốt đẹp. Nó chỉ mang lại đau khổ và sự hủy hoại!" Ông kiên quyết từ chối, giọng nói của ông là lời tuyên bố cuối cùng của một người cha đã chứng kiến bi kịch. Tuy nhiên, Bà Olga không dễ dàng bỏ cuộc. Bà lờ đi sự phản đối của ông, nhìn thẳng vào Katya, ánh mắt xuyên thấu qua mọi sự phòng thủ. Bà biết rằng, chìa khóa của cuộc chiến này không nằm ở người cha, mà là ở người con. "Hãy hỏi con bé. Nó muốn gì?" Câu hỏi đó vang lên, ghim chặt vào Katya. Cô bé, đang đứng giữa sự giằng xé giữa tình yêu dành cho cha và khao khát nghệ thuật đã được công nhận, không thể nói nên lời, nhưng ánh mắt cô bé đã trả lời tất cả: một ngọn lửa cháy rực rốn ráo, mãnh liệt hơn bất kỳ lời nói nào.

Lời đề nghị bất ngờ này không chỉ là một cơ hội học tập; đó là sự đối đầu trực diện giữa tình yêu bảo thủ, mang tính sở hữu của người cha và định mệnh nghệ thuật không thể cưỡng lại của người con. Bà Olga đã gieo một hạt giống hy vọng và xung đột không thể giải quyết vào cuộc đời Katya. Cô bé hiểu rằng, cuộc sống bí mật của cô đã kết thúc. Để theo đuổi giấc mơ, cô phải chọn một bên và đối mặt với sự thật đau đớn rằng việc theo đuổi sự cứu rỗi của mình có thể đồng nghĩa với việc làm tan vỡ trái tim của người cha yêu dấu. Sân khấu cuộc đời đã được thiết lập, và màn đầu tiên của bi kịch sắp sửa bắt đầu.