MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨCChương 8: Cuộc Đối Đầu Khốc Liệt

VŨ ĐIỆU CUỐI CÙNG CỦA KÝ ỨC

Chương 8: Cuộc Đối Đầu Khốc Liệt

1,031 từ · ~6 phút đọc

Sự xuất hiện chớp nhoáng của Bà Olga Volkov, cùng lời đề nghị không thể tin được, đã châm ngòi cho một cuộc đối đầu khốc liệt chưa từng có, đẩy mối quan hệ giữa Katya và cha cô đến bờ vực đổ vỡ. Những ngày tiếp theo, căn hộ nhỏ bé, chật chội và tăm tối trở thành chiến trường của những cảm xúc bị dồn nén suốt mười ba năm. Mọi đồ vật trong nhà dường như cũng run rẩy dưới sức nặng của sự căng thẳng. Ông Yevgeny gần như không ngủ, khuôn mặt ông hằn rõ những vết mệt mỏi và lo lắng, đôi mắt trũng sâu vì những cơn ác mộng tái hiện lại quá khứ đau thương. Ông cố gắng thuyết phục Katya từ bỏ bằng mọi lý lẽ và cảm xúc, biến sự sợ hãi của ông thành những lời cảnh báo rành mạch và khắc nghiệt, hy vọng cô bé sẽ hiểu được gánh nặng mà ông đang mang.

Ông Yevgeny ngồi đối diện con gái, giọng nói ông đầy sự tuyệt vọng và cay đắng: "Con thấy người phụ nữ đó không? Bà ta là đại diện cho thế giới lạnh lùng, tàn nhẫn mà cha đã cố gắng bảo vệ con khỏi nó. Họ không cần con, họ không quan tâm đến hạnh phúc của con; họ cần tài năng của con để làm giàu cho danh tiếng của họ! Ballet là một cỗ máy nghiền nát tâm hồn, Katya. Họ sẽ dùng con đến khi con kiệt sức. Một khi con không còn hữu ích, họ sẽ vứt bỏ con không thương tiếc, giống như họ đã làm với những người khác! Đó là sự thật tàn khốc của thế giới nghệ thuật xa hoa mà cha không thể để con dấn thân vào." Ông nói, mỗi từ đều là một lời van xin, một sự cảnh báo khẩn thiết được rút ra từ những ký ức kinh hoàng mà ông không bao giờ dám kể.

Katya lắng nghe, cô nhìn thấy sự sợ hãi chân thật và sâu sắc trong mắt cha mình, nhưng cô không còn bị thuyết phục bởi những lời đe dọa mơ hồ. Lần đầu tiên, cô bé cảm thấy có một cánh cửa mở ra trước mặt mình, một con đường thoát khỏi sự nghèo đói và sự cô lập tinh thần. Cô nói, giọng nói của cô nhỏ bé nhưng đầy kiên quyết, mang theo sự vững vàng của một người đã tìm thấy định mệnh của mình: "Cha nói đúng, họ cần tài năng của con. Và con cần Học viện để biến tài năng đó thành sự thật, thành một thứ gì đó không thể bị lãng quên hay tước đoạt. Con không muốn sống trong sợ hãi cả đời, Cha. Con muốn nhảy. Con muốn biết con có thể đi xa đến đâu. Con không sợ bị vứt bỏ, con sợ sống mà không bao giờ được là chính mình."

Trong những cuộc tranh luận căng thẳng, Katya đã cố gắng tìm hiểu lý do thực sự đằng sau nỗi sợ hãi của cha, bởi cô biết rằng sự phản đối của ông không chỉ đơn thuần là sự lo lắng. Cô nhắc lại câu hỏi về mẹ cô, chạm vào trung tâm của bí mật gia đình: "Tại sao mẹ lại từ bỏ ballet, Cha? Nếu bà ấy yêu nó nhiều đến thế? Chắc chắn không phải là bà ấy sợ hãi thế giới đó, phải không?" Câu hỏi đó đã chạm vào vết thương không bao giờ lành của Ông Yevgeny. Ông trở nên giận dữ hơn bao giờ hết, đập tay lên bàn gỗ cũ kỹ với một tiếng động lớn, như thể cố gắng đập tan sự thật đang đe dọa bộc lộ. "Mẹ con không từ bỏ! Mẹ con chọn bình yên thay vì sự đau đớn và danh vọng phù phiếm! Cha không muốn con lặp lại sai lầm đó, không muốn con đi theo con đường hủy hoại đó!" Ông Yevgeny giữ bí mật về mẹ cô như một lá chắn bảo vệ, tin rằng sự thiếu hiểu biết sẽ cứu Katya.

Tuy nhiên, sự kiên quyết không lay chuyển của Katya cuối cùng đã phá vỡ sự kháng cự đã được xây dựng bằng thép của ông Yevgeny. Ông nhìn thấy ngọn lửa trong con gái mình—một ngọn lửa quá mạnh mẽ, quá thuần khiết để bị dập tắt bằng lời cấm đoán. Ông nhận ra rằng, dù ông có giấu giếm hay cấm đoán thế nào, ngọn lửa đó sẽ không bao giờ tắt; nó sẽ chỉ chuyển thành nỗi oán giận và sự không trọn vẹn. Ông nhớ lại lời hứa thiêng liêng của mình với người vợ quá cố: hãy để con bé sống một cuộc đời bình thường. Nhưng ông cũng nhận ra sự thật tàn khốc: cuộc đời bình thường không dành cho một thiên tài. Ông sợ mất Katya vào thế giới lạnh lùng đó, nơi ông đã mất đi người vợ, nhưng ông sợ hãi hơn là nhìn thấy con gái mình sống một cuộc đời không trọn vẹn, bị chính tài năng của mình giam cầm.

Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng sau nhiều ngày tranh cãi, ông Yevgeny gục đầu, chấp nhận thất bại của mình, một thất bại được thúc đẩy bởi tình yêu thương vô bờ bến. Ông Yevgeny hiểu rằng, ngăn cản Katya theo đuổi ballet cũng giống như ngăn cản cô bé thở. Ông sẽ cho Katya đi, nhưng ông sẽ không bao giờ buông tay. Sự chấp thuận này không phải là sự đồng ý, mà là sự nhượng bộ đau đớn nhất. Ông sẽ để con gái đối mặt với thế giới mà ông sợ hãi, nhưng với một điều kiện ngầm: ông sẽ tiếp tục là bức tường bảo vệ duy nhất của cô bé, theo cách của riêng mình, dù Katya có nổi tiếng đến đâu. Sự chấp thuận này đã mở cánh cửa tới Học viện Ballet Hoàng gia, nhưng nó cũng đóng lại cánh cửa của sự bình yên và đơn giản trong cuộc đời Katya mãi mãi.