MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Trong Lồng KínhChương 11: Khi Ác Ma ghen với... chính mình

Vũ Điệu Trong Lồng Kính

Chương 11: Khi Ác Ma ghen với... chính mình

476 từ · ~3 phút đọc

Sau vụ gặp mặt bà Phó, Phó Cận Thâm dường như càng trở nên dính người hơn. Anh thậm chí còn mang cả việc về nhà làm để có thể ngồi cạnh Diệp Ninh trong lúc cô tập múa.

Hôm đó, Diệp Ninh đang dọn dẹp lại đống đồ cũ mà quản gia Lâm vừa chuyển từ nhà cũ của cô tới. Cô tìm thấy một cuốn nhật ký thời trung học. Cô hào hứng mở ra đọc, thỉnh thoảng lại bật cười khúc khích.

Phó Cận Thâm ngồi bên cạnh, tai dựng lên như mèo thấy cá. Anh giả bộ lật xem tài liệu nhưng thực chất là đang nhìn trộm. "Cười cái gì đấy?"

"À, tôi đang đọc lại những bức thư tình mình viết hồi cấp ba. Hồi đó tôi thích một anh chàng khóa trên, anh ấy múa rất giỏi, tôi còn thầm thề là sau này sẽ kết hôn với anh ấy nữa." Diệp Ninh hồn nhiên kể.

Sắc mặt Phó Cận Thâm lập tức thay đổi. Anh đặt xấp tài liệu xuống cái "cạch", giọng nói nồng nặc mùi giấm: "Anh ta là ai? Tên gì? Hiện đang ở đâu?"

Diệp Ninh thấy phản ứng của anh thì buồn cười quá mức. Cô cố tình trêu: "Anh ấy hả? Cao ráo, đẹp trai, lại còn rất dịu dàng. Không giống ai kia suốt ngày mặt như mất sổ gạo."

"Diệp Ninh!" Phó Cận Thâm nghiến răng. Cả chiều hôm đó, anh không nói với cô câu nào, cứ hễ cô lại gần là anh lại quay mặt đi chỗ khác.

Mãi đến tối, khi Diệp Ninh đưa cho anh một tờ giấy đã ố vàng từ trong cuốn nhật ký, anh mới chịu nhìn. Đó là một bức ảnh cắt từ báo cũ, chụp một thiếu niên đang nhận giải thưởng múa ballet toàn quốc. Người thiếu niên đó... chính là Phó Cận Thâm năm 17 tuổi.

Anh sững sờ. Anh đã quên mất mình từng có thời gian ngắn ngủi theo đuổi đam mê nghệ thuật trước khi bị gia đình ép vào con đường kinh doanh.

"Hóa ra 'anh chàng khóa trên' mà em thầm thương trộm nhớ lại là tôi?" Phó Cận Thâm lắp bắp, sự kiêu ngạo thường ngày bay sạch, thay vào đó là một sự bối rối cực kỳ đáng yêu.

Diệp Ninh cười hì hì, vòng tay qua cổ anh: "Anh thấy chưa, tôi đã thích anh từ trước khi anh trở thành ác ma thành phố S rồi. Vậy mà có người hồi nãy còn định đi điều tra 'anh chàng' đó nữa chứ."

Phó Cận Thâm kéo cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô để giấu đi sự thẹn thùng. Anh không ngờ rằng, trong lúc anh đơn phương dõi theo cô những năm qua, thì cô cũng từng để hình bóng anh vào tim từ những ngày còn xanh trẻ.