Biệt thự họ Phó vốn dĩ luôn yên tĩnh, nhưng hôm nay sự yên tĩnh đó lại mang một màu sắc căng thẳng kỳ lạ. Khi Diệp Ninh đang ngồi ở sofa phòng khách, lóng ngóng cầm cây kim đan len để cố gắng sửa lại "cái lưới đánh cá" (vốn dĩ là chiếc khăn cho Phó Cận Thâm), thì một người phụ nữ sang trọng bước vào.
Đó là bà Phó – mẹ của Phó Cận Thâm. Bà mang theo khí chất của một phu nhân quyền quý, ánh mắt sắc lẹm lướt qua căn phòng rồi dừng lại ở Diệp Ninh.
"Cô chính là Diệp Ninh?" Bà Phó ngồi xuống ghế đối diện, không cần đợi lời mời.
Diệp Ninh vội vàng buông đống len ra, đứng dậy chào hỏi một cách lễ phép nhưng trong lòng lại dậy sóng: Thôi xong rồi, kịch bản mẹ chồng cầm ngân phiếu đuổi con dâu tương lai đi đây rồi!
"Dạ, cháu chào bác."
Bà Phó nhìn bộ quần áo mặc nhà đơn giản của cô, rồi nhìn đôi bàn tay nhỏ bé có vài vết đâm nhẹ do kim đan, khẽ nhếch môi: "Cận Thâm vì cô mà đã làm đảo lộn cả giới tài chính thành phố S. Cô nghĩ mình có đủ tư cách để đứng cạnh nó sao? Một thiên kim tiểu thư đã sa sút, một vũ công không còn sân khấu..."
Diệp Ninh mím môi. Lòng tự trọng của cô trỗi dậy, nhưng cô chưa kịp nói gì thì từ phía cầu thang đã vang lên giọng nói lạnh lùng quen thuộc:
"Mẹ, ai cho phép mẹ vào đây khi chưa có sự đồng ý của con?"
Phó Cận Thâm bước xuống, gương mặt anh tối sầm lại. Anh đi thẳng tới bên cạnh Diệp Ninh, tự nhiên vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào mình. Hành động này không chỉ là bảo vệ, mà là một sự khẳng định vị thế đầy mạnh mẽ.
Bà Phó sững sờ: "Cận Thâm, mẹ chỉ là muốn xem xem người phụ nữ khiến con mê muội là ai. Con nhìn xem, cô ta có gì giúp ích được cho sự nghiệp của con không?"
"Con không cần một đối tác kinh doanh trên giường ngủ." Phó Cận Thâm nhàn nhạt đáp, ánh mắt anh không rời khỏi Diệp Ninh, "Cô ấy không cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh con là đủ. Nếu mẹ đến đây để làm khó cô ấy, thì mời mẹ về cho."
Bà Phó tức giận đứng dậy, bỏ lại một câu: "Con sẽ hối hận!" rồi bỏ đi.
Diệp Ninh lúc này mới thở phào, cô nhìn Phó Cận Thâm, thầm nghĩ: Anh ta vừa mới 'bật' lại mẹ mình vì mình sao? Ngầu quá vậy trời! Cô vô thức thốt lên: "Anh không sợ mẹ anh giận thật à?"
Phó Cận Thâm nhìn cô, bàn tay đang đặt ở eo cô siết nhẹ hơn một chút: "Tôi chỉ sợ em buồn. Còn những chuyện khác, em không cần lo."
Diệp Ninh bỗng thấy mũi mình hơi cay. Cô vùi đầu vào ngực anh, lí nhí: "Cảm ơn anh... anh già."
Phó Cận Thâm bật cười, nỗi bực dọc tan biến: "Em mới gọi tôi là gì? Lại muốn bị trừng phạt rồi phải không?"