MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Trong Lồng KínhChương 9: Bí mật dưới ngăn kéo (H)

Vũ Điệu Trong Lồng Kính

Chương 9: Bí mật dưới ngăn kéo (H)

501 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ giữa hai người dần trở nên ấm áp hơn. Diệp Ninh bắt đầu cảm thấy biệt thự này không còn là nhà tù, mà là một tổ ấm. Cô thậm chí còn tự tay đan một chiếc khăn len cho Phó Cận Thâm (dù thành phẩm trông giống một cái lưới đánh cá hơn).

Một ngày nọ, khi đang dọn dẹp thư phòng giúp anh, Diệp Ninh vô tình làm rơi một cuốn sổ cũ dưới ngăn kéo khóa kín. Bên trong cuốn sổ là những tấm ảnh cũ kĩ. Cô sững sờ khi thấy trong ảnh là chính mình năm 16 tuổi, đang múa trên sân khấu học viện.

Dưới mỗi tấm ảnh đều có một dòng chữ viết tay rồng bay phượng múa: "Cô ấy thật rực rỡ", "Ngày hôm nay cô ấy lại cười", "Tại sao cô ấy không thấy mình?".

Hóa ra, anh đã dõi theo cô từ rất lâu trước khi gia đình cô gặp biến cố. Anh không phải tình cờ xuất hiện khi cô rơi xuống vực thẳm, mà anh đã chờ đợi ở dưới đó để đón lấy cô.

"Em đang xem gì vậy?" Giọng Phó Cận Thâm vang lên từ phía cửa. Anh trông thấy cuốn sổ trên tay cô, gương mặt vốn bình tĩnh bỗng hiện lên vẻ lúng túng hiếm thấy.

Diệp Ninh ngước mắt lên, nước mắt nhạt nhòa: "Phó Cận Thâm, anh... anh đã thích tôi từ lâu rồi sao?"

Anh bước tới, lấy lại cuốn sổ, khàn giọng thừa nhận: "Phải. Tôi đã muốn có em từ nhiều năm trước, nhưng khi đó em là công chúa trên cao, còn tôi... tôi sợ bóng tối của mình sẽ làm bẩn em."

Diệp Ninh không nói lời nào, cô nhào vào lòng anh, khóc nức nở. Hóa ra sự chiếm hữu điên cuồng bấy lâu nay lại bắt nguồn từ một tình yêu đơn phương đầy hèn mọn.

Phó Cận Thâm bế cô lên bàn làm việc, giữa đống tài liệu quan trọng. Anh nâng khuôn mặt đầy nước mắt của cô lên, hôn đi những giọt lệ ấy. "Đừng khóc, giờ em đã ở đây rồi."

Trong thư phòng tĩnh mịch, nụ hôn của họ trở nên sâu sắc và nồng nàn hơn bao giờ hết. Anh cởi từng chiếc cúc áo của cô, động tác dịu dàng như đang chạm vào một giấc mơ mong manh. Diệp Ninh chủ động quấn lấy anh, cô muốn dùng cơ thể mình để sưởi ấm cho những năm tháng cô đơn của người đàn ông này.

Đêm đó, dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ thư phòng, họ không còn là "chủ nhân" và "sủng vật", mà là hai tâm hồn đã tìm thấy nhau sau bao năm xa cách. Sự va chạm mãnh liệt nhưng đầy tình ý khiến không gian trở nên nóng rực. Phó Cận Thâm khắc sâu tên cô vào lòng, tự thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ để cô phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.