Tối hôm đó, khi đang lướt mạng xã hội, Diệp Ninh vô tình nhấn "like" (thích) một tấm ảnh của nam thần điện ảnh mới nổi – người từng là bạn học cũ của cô ở trường múa. Chỉ hai phút sau, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh. Phó Cận Thâm bước vào với chiếc điện thoại trên tay, gương mặt đen kịt như bao công.
"Cái này là sao?" Anh chỉ vào màn hình.
Diệp Ninh ngơ ngác: "Thì... bạn học cũ của tôi đóng phim mới, tôi ủng hộ thôi mà."
"Ủng hộ?" Phó Cận Thâm cười lạnh một tiếng, anh ngồi xuống cạnh cô, áp lực tỏa ra khiến không khí đặc quánh lại. "Em thích kiểu đàn ông mặt trắng như này sao? Nhìn anh ta xem, đến một cái tạ tay chắc cũng nâng không nổi."
Diệp Ninh nhịn cười đến nội thương. Hóa ra "ác ma thành phố S" lại đi ghen tị với một diễn viên trẻ? Cô cố tình trêu chọc: "Người ta trẻ trung, lại còn biết nói lời ngọt ngào. Chẳng bù cho ai đó, suốt ngày chỉ biết ra lệnh với làm mặt lạnh."
Phó Cận Thâm nghiến răng. Anh đột ngột đè cô xuống giường, hai tay khóa chặt cổ tay cô. "Em nói lại xem? Ai già? Ai mặt lạnh?"
"Thì... thì là anh chứ ai!" Diệp Ninh bướng bỉnh cãi lại, nhưng hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt khiến cô bắt đầu thấy run.
"Được, tối nay tôi sẽ cho em biết thế nào là 'sức trẻ' của người già."
Anh bắt đầu hôn cô, nhưng nụ hôn lần này đầy vẻ trừng phạt và dỗi hờn. Anh cắn nhẹ vào môi cô, tay luồn vào eo, cù vào chỗ nhạy cảm khiến Diệp Ninh cười ngặt nghẽo rồi lại phải thở dốc.
"Buông ra... tôi sai rồi... Phó tiên sinh là đẹp trai nhất, trẻ trung nhất!" Cô vừa cười vừa khóc xin tha.
Phó Cận Thâm dừng lại, nhìn cô gái đang mặt đỏ tai hồng dưới thân mình, cơn giận bỗng chốc tan biến. Anh thở dài, gục đầu vào vai cô: "Ninh Ninh, em không được nhìn kẻ khác. Chỉ được nhìn một mình tôi thôi, nghe rõ chưa?"
Lời nói mang theo sự yếu đuối hiếm hoi của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát, khiến Diệp Ninh bỗng thấy nhói lòng. Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ đáp: "Biết rồi, đồ ích kỷ."