MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVũ Điệu Trong Lồng KínhChương 4: Kế hoạch "phá của" của thiên nga nhỏ

Vũ Điệu Trong Lồng Kính

Chương 4: Kế hoạch "phá của" của thiên nga nhỏ

562 từ · ~3 phút đọc

Sau cái đêm nồng cháy ở phòng tập múa, Diệp Ninh thức dậy với cái lưng mỏi nhừ và một tâm trạng cực kỳ khó ở. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà được chạm khắc tinh xảo mà thở dài. Nghĩ đi nghĩ lại, cô thấy mình lỗ quá. Vừa mất tự do, vừa phải nấu ăn (dù là thảm họa), giờ lại còn phải phục vụ "nhu cầu" của tên ác ma kia.

"Không được, mình phải đòi lại công bằng!" Diệp Ninh nắm chặt nắm đấm, quả quyết.

Chiêu thức đầu tiên cô chọn chính là: Tiêu tiền. Cô biết Phó Cận Thâm rất giàu, giàu nứt đố đổ vách. Vậy thì cách trả thù tốt nhất chính là làm cho ví tiền của anh ta "xẹp" đi một chút.

Vừa xuống lầu, cô đã thấy Phó Cận Thâm đang thong thả ngồi uống trà, nhìn anh ta phong thái ngời ngời như chưa hề có chuyện gì xảy ra tối qua. Diệp Ninh hắng giọng, chìa tay ra: "Phó tiên sinh, tôi hết tiền tiêu vặt rồi."

Phó Cận Thâm không thèm ngước mắt lên, đẩy một chiếc thẻ đen về phía cô: "Không giới hạn, muốn mua gì thì mua, đừng làm phiền tôi họp là được."

Diệp Ninh sướng thầm trong bụng. Cô lập tức gọi điện cho các cửa hàng thời trang cao cấp, yêu cầu họ mang những bộ sưu tập mới nhất đến biệt thự. Cô mua hết, từ váy vóc, túi xách đến những đôi giày múa thủ công đắt đỏ. Thậm chí, cô còn đặt hẳn một cái bồn tắm bằng đá thạch anh tím chỉ vì... nhìn nó hợp với màu mắt cô khi khóc.

Cả ngày hôm đó, biệt thự Phó gia nhộn nhịp như cái chợ. Người ra kẻ vào giao hàng không ngớt. Quản gia Lâm nhìn đống hóa đơn mà mồ hôi hột chảy ròng ròng, nhưng nhìn sang Phó Cận Thâm, anh ta vẫn bình thản như không.

Tối đến, khi Phó Cận Thâm bước vào phòng, anh ta suýt ngã ngửa vì phòng ngủ giờ đây chất đầy gấu bông khổng lồ. Diệp Ninh đang ngồi giữa đống gấu, tay cầm chiếc thẻ đen quạt quạt.

"Em mua mấy thứ này làm gì?" Anh nhíu mày nhìn con gấu cao 2 mét đang chiếm chỗ của mình trên giường.

"Để cho phòng bớt trống trải thôi. Với lại, gấu bông ngoan hơn anh, nó không biết ra lệnh cho tôi." Diệp Ninh cười toe toét, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết.

Phó Cận Thâm tiến lại gần, nhìn bộ dạng đắc ý của cô, anh chợt thấy buồn cười. Anh không giận, ngược lại còn thấy cô lúc xù lông như thế này trông rất sinh động. Anh cúi xuống, bế thốc cô ra khỏi đống gấu bông.

"Tiêu hết bao nhiêu?"

"Mười mấy triệu tệ thôi... Anh xót rồi à?"

Phó Cận Thâm nhếch môi, áp sát mặt vào cô: "Số tiền đó còn chưa bằng một giờ làm việc của tôi. Nếu em muốn tiêu hết cái thẻ này, chắc phải mua cả thành phố S mới đủ. Hay là... tối nay chúng ta đi mua thành phố S nhé?"

Diệp Ninh đứng hình. Hóa ra chiêu "phá của" này đối với anh ta chỉ là muỗi đốt inox. Cô hậm hực đẩy anh ra: "Thôi dẹp đi! Tôi đi ngủ với gấu đây!"