Sáng thứ Bảy, Phó Cận Thâm không đi làm. Diệp Ninh định ngủ nướng nhưng bị tiếng động lạ dưới bếp làm tỉnh giấc. Cô lẹt quẹt đôi dép bông xuống lầu, mắt nhắm mắt mở thì thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Phó tiên sinh cao cao tại thượng đang đeo tạp dề màu hường (là của cô mua hôm qua) và đang vật lộn với một con cá.
"Anh... anh đang làm cái quái gì thế?" Diệp Ninh dụi mắt, không tin vào mắt mình.
"Làm bữa sáng." Phó Cận Thâm trả lời ngắn gọn, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng bàn tay thì lại cực kỳ lúng túng khi con cá trơn tuột khỏi thớt.
Diệp Ninh không nhịn được mà cười bò ra sàn: "Ha ha ha! Phó tổng, anh cầm kỳ thi họa đều giỏi, hóa ra lại sợ một con cá chết sao? Để tôi, nhìn anh làm chắc đến tối chúng ta mới có cái vào bụng."
Cô bước lại gần, cầm lấy con dao một cách thuần thục hơn (dù thực ra cô cũng chẳng giỏi giang gì). Phó Cận Thâm đứng sang một bên, khoanh tay nhìn cô. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, phủ lên mái tóc rối bời của Diệp Ninh một lớp màng vàng nhạt. Anh chợt nhận ra, căn nhà này từ khi có cô đã không còn giống một cái khách sạn lạnh lẽo nữa. Nó bắt đầu có mùi "người", mùi của sự sống.
"Cười gì mà cười? Anh giúp tôi bóc hành đi!" Diệp Ninh ra lệnh.
Một ông trùm tài chính có thể hô mưa gọi gió trên sàn chứng khoán, giờ đây lại ngồi nghiêm chỉnh bóc từng vỏ củ hành tím đến mức nước mắt dàn dụa. Diệp Ninh nhìn anh, trong lòng có một chút rung động nhỏ nhoi. Cô chợt thấy anh không còn đáng sợ như trước nữa.
"Này, sao anh lại muốn tôi múa cho một mình anh xem?" Cô bất chợt hỏi khi đang đảo chảo.
Phó Cận Thâm dừng tay, im lặng một lúc rồi mới nói: "Vì khi em múa, em trông rất tự do. Tôi muốn... giữ lại sự tự do đó cho riêng mình."
Câu trả lời mang đầy tính chiếm hữu nhưng lại khiến Diệp Ninh thấy cay cay sống mũi. Cô bĩu môi: "Đồ ích kỷ."
Bữa sáng hôm đó là món cá kho hơi mặn và bát canh hành đầy "nước mắt", nhưng cả hai đều ăn rất ngon lành. Diệp Ninh phát hiện ra, Phó Cận Thâm cũng biết kể chuyện hài, dù là những câu chuyện nhạt nhẽo kiểu ông chú nhưng vì gương mặt quá nghiêm túc của anh mà cô vẫn phải bật cười.
Sự lạnh lẽo giữa hai người dường như đang tan chảy, chậm rãi nhưng chắc chắn.