Buổi chiều, thành phố S bất chợt đổ mưa rào. Tiếng sấm chớp khiến Diệp Ninh giật mình. Cô vốn sợ tiếng sấm từ nhỏ, mỗi lần trời mưa to, cô đều trốn trong chăn.
Phó Cận Thâm từ thư phòng bước ra, thấy cô đang co rúm trên sô pha, anh liền đi tới, ngồi xuống bên cạnh và kéo cô vào lòng.
"Đừng sợ, có tôi ở đây."
Diệp Ninh vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn của người đàn ông này. Cô tình cờ chạm tay vào cánh tay anh và cảm nhận được một vệt sần sùi dưới lớp áo sơ mi. Cô tò mò kéo tay áo anh lên. Đó là một vết sẹo dài, trông rất đáng sợ.
"Cái này... là sao?" Cô khẽ chạm vào vết sẹo, giọng đầy xót xa.
Ánh mắt Phó Cận Thâm trầm xuống, thoáng qua một chút đau đớn của quá khứ: "Đó là dấu vết từ lúc tôi còn phải tranh giành để sống sót trong gia tộc này. Để ngồi được vào vị trí này, tôi đã phải trả giá rất nhiều."
Diệp Ninh im lặng. Cô nhận ra, đằng sau vẻ hào nhoáng và quyền lực kia là một tâm hồn đầy vết sẹo. Anh không phải sinh ra đã là ác ma, mà thế giới này đã buộc anh phải trở thành ác ma để tự bảo vệ mình. Cô vô thức đưa tay lên vuốt ve gương mặt anh, đôi mắt long lanh đầy sự đồng cảm.
"Phó Cận Thâm, sau này tôi sẽ không tiêu thẻ của anh vô tội vạ nữa đâu." Cô thầm thì.
Phó Cận Thâm nhìn cô, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Anh không cần cô tiết kiệm tiền, anh chỉ cần cô nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng này. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi dần dần chuyển xuống môi.
Nụ hôn lần này không mang theo sự chiếm đoạt thô bạo như trước, mà nó nhẹ nhàng, sâu lắng như một lời cầu khẩn. Anh bế cô lên, đi về phía phòng ngủ. Trong không gian chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, hai cơ thể lại một lần nữa quấn quýt lấy nhau.
Dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt, anh ngắm nhìn cô như ngắm nhìn một bảo vật quý giá nhất trần đời. Từng cái chạm, từng hơi thở đều tràn ngập sự trân trọng. Diệp Ninh không còn chống cự, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, đáp lại sự nồng nhiệt ấy bằng tất cả sự chân thành mà cô vừa tìm thấy trong lòng mình.
Đêm đó, không có sự cưỡng ép, chỉ có hai tâm hồn cô đơn đang sưởi ấm cho nhau giữa cơn mưa lạnh giá của thành phố S. Diệp Ninh biết mình đã bắt đầu sa vào vũng bùn này, nhưng lần đầu tiên, cô không còn muốn vùng vẫy để thoát ra nữa.