MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVực Thẩm Thủy TinhChương 1: Bụi Cát Lam Và Tiếng Hét Của Thép

Vực Thẩm Thủy Tinh

Chương 1: Bụi Cát Lam Và Tiếng Hét Của Thép

1,083 từ · ~6 phút đọc

Không khí luôn đặc quánh mùi ozon cháy khét và bụi khoáng sản mặn chát. Đó là mùi hương vĩnh cửu của năm thứ mười sau Sự Kiện Thiên Thạch. Bên ngoài bức tường rào thép gai và lưới điện cao thế, thành phố cũ kỹ đã chết. Giờ đây, nó được trang trí bằng những khối tinh thể màu xanh xám lạnh lẽo, mọc ra từ bê tông và xuyên thủng mái nhà như những chiếc răng nanh khổng lồ của một loài quái vật địa chất.

Kiến Vũ đứng trên vọng gác cao nhất của Căn Cứ Thép 7 – một pháo đài được xây dựng từ tàn dư của một khu công nghiệp cũ. Ánh sáng le lói của hai mặt trăng nhân tạo mới, lắp đặt sau thảm họa, đổ xuống lớp giáp nặng nề của anh. Trên cổ tay phải của Kiến Vũ, một vết sẹo hình ngôi sao năm cánh màu bạc mờ ảo, Dấu Ấn Thủy Tinh, bắt đầu ấm lên, báo hiệu sự dao động năng lượng ngoài khu vực an toàn.

“Tổ trinh sát Báo Đen đã trở về, Đội trưởng,” giọng Thiên Ái vang lên qua tai nghe truyền tin, bình tĩnh và sắc nét như lưỡi dao cạo. Cô là tai mắt của anh, là chiến thuật gia không thể thiếu trong mọi hoạt động. “Họ mang về ba người sống sót, nhưng có vẻ một trong số họ đã bị lây nhiễm. Tinh thể màu xanh lam đang mọc trên tay phải.”

Kiến Vũ nắm chặt khẩu súng trường năng lượng, hơi thở anh tạo thành một làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo của đêm mạt thế. Nhiễm Thủy Tinh. Đó là bản án tử hình, nhưng không phải do virus. Những tinh thể lam đó là kết quả của việc cơ thể bị Bụi Thủy Tinh xâm nhập quá sâu, từ từ biến đổi vật chất hữu cơ thành một lớp giáp vô tri, không cảm xúc, chỉ còn lại sự thèm khát năng lượng sống. Người bị nhiễm sẽ nhanh chóng biến thành một Thủy Tinh Quái cấp thấp.

“Cho họ vào khu cách ly ngay lập tức, Thiên Ái. Đừng để bất kỳ ai tiếp xúc,” Kiến Vũ ra lệnh. Giọng anh trầm và dứt khoát, không để lộ bất kỳ sự dao động cảm xúc nào. Sự lạnh lùng đó không phải là vô tâm, mà là sự bảo vệ tối thượng cho hàng trăm sinh mạng đang ẩn náu phía dưới.

“Đã rõ. Nhưng Kiến Vũ, liệu chúng ta có nên thử… phương pháp hồi phục của Minh Đức không? Cậu ấy vừa hoàn thành công thức mới…” Thiên Ái ngập ngừng, lần hiếm hoi cô thể hiện sự mềm yếu.

“Không,” Kiến Vũ cắt ngang, dứt khoát như một cú búa tạ. “Anh không thể mạo hiểm cả căn cứ chỉ vì một tia hy vọng mỏng manh. Chúng ta đã mất quá nhiều người vì ‘tia hy vọng’ đó rồi. Lệnh của anh là xử lý theo quy tắc.”

Anh biết cô đang đau lòng. Thiên Ái, người mang sức mạnh điều khiển nước và băng giá, lại sở hữu một trái tim ấm áp đến kỳ lạ. Cô luôn muốn cứu rỗi mọi thứ. Nhưng trong thế giới này, sự nhân từ thường là một sự xa xỉ giết người.

Ngay khi anh chuẩn bị rời khỏi vọng gác, Dấu Ấn Thủy Tinh Bạc trên cổ tay Kiến Vũ đột ngột bừng sáng mãnh liệt, chói lòa hơn cả ánh trăng nhân tạo, kéo theo một cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm. Cùng lúc đó, hệ thống radar của căn cứ phát ra tiếng rít chói tai.

“Cảnh báo! Sóng năng lượng không xác định vượt qua Vành Đai Tử Thần! Tốc độ nhanh, không phải bầy đàn thông thường! Kiến Vũ, có cái gì đó đang đến!” Giọng Thiên Ái đầy sự căng thẳng, cô không còn giữ được sự bình tĩnh thường thấy.

Kiến Vũ ngay lập tức kích hoạt dị năng hiếm có của mình. Xung quanh anh, không gian dường như bị bóp méo, thời gian giãn ra một phần nghìn giây. Trong cái thoáng chốc đó, mọi thứ đều chậm lại. Anh thấy rõ một cái bóng khổng lồ, cao hơn mười mét, đang lao qua khu rừng tinh thể hóa bên ngoài. Đó là một Thủy Tinh Quái Cấp Alpha – một sinh vật hoàn toàn được tạo nên từ tinh thể đỏ, có khả năng phun dung nham nóng chảy.

Anh chỉ kịp thì thầm một câu trước khi thời gian trở lại bình thường, đưa anh về tốc độ thực: “Thiên Ái, Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm. Chuẩn bị hàng phòng ngự cấp độ năm. Anh cần Bức Tường Lam!”

Không cần thêm lời giải thích nào, Thiên Ái đáp lại bằng hành động. Bên dưới, một luồng năng lượng xanh dương dữ dội tuôn trào. Hàng triệu phân tử nước trong không khí, thậm chí là hơi ẩm trong tường đá, ngay lập tức bị cô triệu hồi. Chỉ trong chớp mắt, một bức tường băng dày và cứng như kim cương mọc lên, che chắn cổng chính căn cứ.

“Bức tường đã sẵn sàng, Kiến Vũ! Anh có năm giây để tới đó! Mau lên!”

Kiến Vũ không trả lời. Anh nhảy khỏi vọng gác cao mười lăm mét. Thay vì rơi xuống, chân anh chạm vào không khí, và với một sự bóp méo không gian nhẹ nhàng, anh xuất hiện ngay trên đỉnh bức tường băng.

Phía trước, con quái vật đỏ rực gầm lên. Hàng ngàn tinh thể sắc nhọn trên lưng nó rung động, và một luồng dung nham nóng chảy phun ra, va chạm với bức tường băng. Tiếng “Xììì…” khủng khiếp vang lên, hơi nước và hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, nuốt chửng tầm nhìn.

Kiến Vũ giơ súng, nhắm thẳng vào cái đầu tinh thể đang rít lên giận dữ của nó. Anh biết, nếu bức tường này vỡ, căn cứ sẽ không còn tồn tại.

“Không thể để anh mất đi,” Kiến Vũ lẩm bẩm, không phải với con quái vật, mà với giọng nói đang vang vọng trong tai nghe của anh. Với sức mạnh của Tinh Thể Bạc, anh chỉ có thể kéo dài thời gian một chút, nhưng đó là tất cả những gì anh cần để Thiên Ái và những người khác có cơ hội sống sót.

Cuộc chiến mạt thế, và cả câu chuyện tình yêu của họ, chỉ mới bắt đầu.