MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVực Thẩm Thủy TinhChương 2: Lá Chắn Lam Và Bóng Hình Trong Khói Băng

Vực Thẩm Thủy Tinh

Chương 2: Lá Chắn Lam Và Bóng Hình Trong Khói Băng

1,022 từ · ~6 phút đọc

Sức nóng từ luồng dung nham của Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm (Crystallo-Inferno) khủng khiếp hơn Kiến Vũ dự đoán. Bức Tường Lam của Thiên Ái, dù mạnh mẽ, cũng bắt đầu rạn nứt. Những tinh thể băng vỡ vụn dưới áp lực nhiệt, và tiếng rắc rắc như thủy tinh vỡ tan vọng khắp không gian phòng thủ.

“Kiến Vũ, bức tường chỉ chịu được mười giây nữa! Lõi năng lượng của nó quá ổn định!” Giọng Thiên Ái run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cô đang dốc toàn bộ dị năng, gồng mình giữ vững công trình băng giá khổng lồ.

Kiến Vũ biết anh không thể chỉ dựa vào phòng thủ. Anh phải tấn công vào điểm yếu của sinh vật được tạo thành từ tinh thể nóng chảy: sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.

“Thiên Ái, rút năng lượng khỏi bức tường! Không, đừng sụp đổ nó! Hãy dùng nó như một mồi nhử!” Kiến Vũ ra lệnh, giọng anh vẫn sắc lạnh, nhưng tốc độ nói đã nhanh hơn.

Anh kích hoạt Dấu Ấn Thủy Tinh Bạc trên cổ tay. Cảm giác đau nhói trở lại, nhưng lần này nó mạnh hơn, như thể anh đang xé rách một phần cơ thể mình. Dị năng Không Thời Gian được sử dụng không phải để dịch chuyển, mà là để tăng cường tốc độ của anh lên mức siêu phàm. Trong mắt người thường, Kiến Vũ đã biến mất.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi anh vượt qua không gian, Kiến Vũ lao thẳng vào đám hơi nước và khói băng, né tránh những mảnh tinh thể nóng chảy đang rơi xuống. Anh nhắm thẳng vào khe hở nhỏ ở ngực của Thủy Tinh Quái— nơi luồng nhiệt dung nham phát ra mạnh nhất, nơi tập trung lõi năng lượng của nó.

Khi Kiến Vũ chạm tới, con quái vật gầm lên. Nó cảm nhận được một sinh vật nhỏ bé đang xâm nhập vùng phòng thủ của mình.

Đúng lúc đó, theo mệnh lệnh của Kiến Vũ, Thiên Ái đột ngột dồn nén toàn bộ phần năng lượng băng còn lại, không phải để giữ bức tường, mà là để tạo ra một làn sương băng giá nén cực mạnh (Cryo-Fog) ngay tại điểm va chạm.

Nước lạnh bị Thiên Ái nén đến mức cực hạn, bắn ra như một mũi khoan siêu tốc. Luồng băng giá đó xuyên qua lớp dung nham hóa lỏng ngoài cùng của con quái vật.

RẦM!

Âm thanh đó không phải là tiếng nổ, mà là tiếng nứt vỡ của tinh thể. Sự thay đổi nhiệt độ cực đoan đã khiến lõi tinh thể của quái vật bị sốc nhiệt và rạn nứt.

Kiến Vũ, người đang đứng ở vị trí cận kề nguy hiểm nhất, tận dụng khoảng khắc sinh vật hỗn loạn. Anh nâng súng trường năng lượng, không dùng đạn, mà dùng nòng súng để dẫn truyền năng lượng Bạc của chính mình vào vết nứt.

Dấu Ấn Bạc không gây sát thương vật lý lớn, nhưng nó làm rối loạn cấu trúc không gian-thời gian cục bộ của tinh thể. Tinh thể của quái vật bị nhiễu loạn và sụp đổ từ bên trong.

Con Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm rú lên một tiếng thê lương, không phải bằng lửa, mà bằng tiếng thủy tinh vỡ. Cơ thể khổng lồ của nó vỡ vụn thành hàng triệu mảnh tinh thể đỏ vụn, rơi xuống và nhanh chóng tan chảy thành những vệt bụi cát vô hại.

Thành công. Căn cứ Thép 7 được bảo vệ.

Kiến Vũ đứng giữa chiến trường, khói băng và hơi nước bao phủ. Anh thở dốc. Dị năng Bạc luôn rút cạn sinh lực anh nhanh hơn bất kỳ dị năng nào khác.

“Anh… ổn chứ, Kiến Vũ?” Giọng Thiên Ái tràn đầy lo lắng qua tai nghe.

“Anh ổn. Em đã làm rất tốt, Thiên Ái,” Kiến Vũ khẽ nói. Anh biết cô đang ở đâu, trong trung tâm điều hành dưới lòng đất, và anh chỉ muốn cô biết rằng nỗ lực của cô đã được công nhận.

Cùng lúc đó, trong hệ thống truyền tin nội bộ, một giọng nói trầm và mệt mỏi vang lên: “Chúc mừng nhóm Chiến Đấu. Anh đã theo dõi dữ liệu năng lượng. Quái vật đó là mẫu Alpha mới. Bức tường băng của Thiên Ái cho thấy sự ổn định 99.7%, vượt xa ước tính của tôi.”

Đó là Minh Đức, thiên tài khoa học, người đang bị nhốt trong phòng thí nghiệm của anh ta. Kiến Vũ biết giờ này Minh Đức hẳn vẫn đang cắm đầu vào các mẫu vật tinh thể, cố gắng tìm ra cách chữa trị cho những người bị nhiễm, kể cả người vừa được đưa vào khu cách ly.

Bên cạnh giọng Minh Đức, một giọng nói dịu dàng khác vang lên, mang theo sự ấm áp hiếm hoi trong mạt thế: “Minh Đức, anh nên ngủ một chút đi. Anh đã thức hai ngày rồi. Và Kiến Vũ, Thiên Ái, hai người cũng nên vào đây. Hạ Vy đã chuẩn bị thức ăn nóng cho mọi người.” Đó là Hạ Vy, bác sĩ và là tia nắng ấm áp của căn cứ.

Kiến Vũ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và mệt mỏi. “Cảm ơn, Hạ Vy. Anh sẽ đến ngay. Minh Đức, nếu cậu đã thức, tôi cần cậu phân tích mẫu tinh thể từ Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm. Chúng ta cần biết tại sao chúng lại xuất hiện ở đây.”

Cuộc chiến kết thúc, nhưng công việc không bao giờ dừng lại. Khi Kiến Vũ quay lưng lại với tàn dư chiến trường, anh liếc nhìn ra ngoài Bức Tường Lam đã tan rã. Xa hơn nữa, phía khu vực mỏ hoang, nơi không có sự bảo vệ của căn cứ, một ánh lửa nhỏ loé lên rồi tắt. Đó có thể là một nhóm săn lùng tự do, hoặc cũng có thể là một dấu hiệu của Lâm Phong, kẻ lang thang mang Tinh Thể Đỏ.

Anh biết, thế giới bên ngoài vẫn còn rất nhiều bí ẩn. Và đó là nơi hành trình của họ sẽ dẫn đến.