Sau cuộc chiến căng thẳng, không khí tại Căn Cứ Thép 7 vẫn đậm mùi kim loại nóng và hơi băng. Kiến Vũ bước vào khu trung tâm chỉ huy, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang lờ mờ chiếu rõ gương mặt tái nhợt vì cạn kiệt năng lượng. Thiên Ái đang dựa vào bảng điều khiển, hai tay ôm một chiếc cốc sứ nóng. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt xanh dương vẫn sắc sảo.
“Dữ liệu radar đã được quét lại. Không có dấu hiệu Thủy Tinh Quái Cấp Alpha nào khác trong bán kính hai mươi cây số,” Thiên Ái báo cáo, giọng cô đã bình tĩnh trở lại, nhưng hơi khàn đi.
Kiến Vũ gật đầu. Anh biết, cái giá của việc sử dụng Dị năng Bạc là rất đắt. Không chỉ rút cạn sinh lực, mà nó còn khiến anh cảm thấy lạnh thấu xương, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ môi trường.
“Cảm ơn em,” Kiến Vũ khẽ nói, tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. Sự chạm nhẹ đó là tất cả những gì họ cần để truyền đạt sự tin tưởng lẫn nhau. “Em đã cứu căn cứ đêm nay.”
“Và anh đã cứu mạng tôi,” Thiên Ái đáp lại, tựa đầu vào tay anh. “Nếu anh không ra lệnh rút năng lượng đúng lúc, tôi sẽ bị quá tải. Kiến Vũ, anh có chắc rằng việc dùng Dấu Ấn Bạc không gây ra tác dụng phụ nào không? Tôi thấy anh ngày càng kiệt sức.”
“Chừng nào nó còn giúp chúng ta sống sót, tác dụng phụ không quan trọng,” Kiến Vũ trả lời, né tránh ánh mắt lo lắng của cô. Anh biết Dấu Ấn Bạc đang dần ăn mòn anh, nhưng anh không thể nói ra. Dấu ấn đó không chỉ cho anh khả năng thao túng không-thời gian cục bộ, mà nó còn là một phần mảnh vỡ thiên thạch đã găm vào linh hồn anh.
Cùng lúc đó, cửa phòng thí nghiệm gần đó bật mở. Minh Đức bước ra, tóc tai rối bời, chiếc kính gọng dày trễ xuống sống mũi. Bên cạnh anh, Hạ Vy nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay anh, trên người cô vẫn còn vương mùi thuốc khử trùng và thảo dược.
“Kiến Vũ, Thiên Ái,” Minh Đức lên tiếng, giọng nói đều đều và đầy thông tin. “Tôi vừa phân tích mẫu vật của Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm. Mật độ năng lượng của nó cao hơn 30% so với các mẫu Alpha trước đây. Điều đáng lo ngại hơn là tôi tìm thấy một hợp chất protein ngoại lai trong cấu trúc tinh thể. Có vẻ như ai đó, hoặc cái gì đó, đang cố gắng lai tạo chúng.”
Lời nói của Minh Đức khiến cả Kiến Vũ và Thiên Ái giật mình. Nếu không phải là một thảm họa tự nhiên, mà là sự can thiệp có chủ đích, thì họ đang đối mặt với một mối đe dọa hoàn toàn khác.
“Lai tạo?” Thiên Ái hỏi, nhíu mày. “Ý anh là có một tổ chức bí mật đang kiểm soát Thủy Tinh Quái?”
“Đó là giả thuyết duy nhất hợp lý,” Minh Đức đẩy gọng kính. “Tôi cần thêm thời gian để giải mã hợp chất protein này, có lẽ nó là chìa khóa để vô hiệu hóa Thủy Tinh Quái, hoặc ít nhất là tìm ra nguồn gốc của kẻ đứng sau.”
Hạ Vy mỉm cười trấn an. “Anh ấy đang làm việc chăm chỉ nhất có thể, nhưng bây giờ, anh ấy cần nghỉ ngơi. Đi nào Minh Đức, tôi đã pha trà nóng rồi.” Cô dịu dàng kéo anh đi.
Minh Đức kháng cự nhẹ. “Nhưng còn mẫu vật… Tôi có thể…”
“Anh là bộ não của căn cứ, không phải cỗ máy,” Hạ Vy nhẹ nhàng ngắt lời. “Một bộ não mệt mỏi sẽ đưa ra những quyết định sai lầm. Hãy để tôi chăm sóc anh. Đó là cách tôi đóng góp cho căn cứ này.”
Kiến Vũ nhìn theo cặp đôi. Thiên tài khoa học và bác sĩ hồi phục. Họ là sự cân bằng hoàn hảo giữa trí tuệ và lòng nhân ái, sự kết hợp anh không thể có được với Thiên Ái, vì cả hai đều là những người gánh vác trách nhiệm nặng nề. Kiến Vũ thầm hy vọng rằng, bằng một cách nào đó, sự ấm áp của Hạ Vy sẽ xoa dịu được gánh nặng đè lên đôi vai của Minh Đức