Vài giờ sau, khi bình minh mạt thế xám xịt bắt đầu len lỏi qua các khe hở của căn cứ, Kiến Vũ và Thiên Ái quyết định cử một đội trinh sát nhỏ hơn đi điều tra khu vực mỏ hoang, nơi họ đã thấy ánh lửa lóe lên. Kiến Vũ đã cử đi những người giỏi nhất, nhưng anh biết, nơi đó là vùng đất tự do, nơi luật pháp và trật tự của Căn Cứ Thép 7 không còn hiệu lực.
Anh đứng trong phòng điều khiển, hình ảnh từ drone trinh sát được truyền về trên màn hình lớn. Hình ảnh rung lắc rồi ổn định, chiếu cảnh một khu khai thác khoáng sản bỏ hoang, bị bao phủ bởi lớp băng giá tan chảy và những tinh thể đen xám.
Đột nhiên, drone ghi lại được một hình ảnh bất ngờ: một người đàn ông đơn độc đang ngồi bên cạnh một đống lửa nhỏ được che chắn kỹ lưỡng.
Người đó là Lâm Phong. Anh ta vận đồ da mỏng, trông có vẻ hơi phong trần và đầy vết xước. Trên cổ tay anh ta, Dấu Ấn Thủy Tinh Đỏ rực cháy một cách dữ dội. Đó là Dị năng Lửa và Nhiệt, một sức mạnh hủy diệt khó kiểm soát.
“Là hắn,” Thiên Ái nghiến răng. “Kẻ sống ngoài vòng pháp luật, chuyên cướp bóc các đội săn lùng nhỏ lẻ. Chúng ta nên bắt hắn về quy án.”
“Chưa vội,” Kiến Vũ giữ chặt vai Thiên Ái. “Hắn ta có Dấu Ấn Đỏ Cấp Cao. Hơn nữa, nhìn kỹ đi.”
Trên màn hình, Lâm Phong đang làm một việc kỳ lạ. Anh ta không ăn uống hay nghỉ ngơi, mà đang cẩn thận bao bọc một cô gái trẻ trong tấm chăn dày cộp. Cô gái trông rất yếu, nhưng cô không bị thương.
“Ai đó?” Thiên Ái lẩm bẩm.
Khi Lâm Phong quay mặt đi lấy nước, cô gái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô tái xanh, và đôi mắt cô không tập trung, mà nhìn chằm chằm vào những tinh thể đen xám xung quanh. Đôi mắt đó không phải là sợ hãi, mà là thấu hiểu.
“Cô gái đó… Cô ấy có khả năng cảm nhận được Thủy Tinh,” Kiến Vũ nhận ra. Dị năng không phải chiến đấu, mà là sự thông cảm với vật chất đã biến đổi.
Trong lúc đó, Lâm Phong trở lại, đặt cô gái nằm xuống. Anh ta thở dài, lộ rõ sự mệt mỏi. Anh ta không phải đang cướp bóc, mà đang bảo vệ cô gái.
“Cô ấy là Tâm Nhi,” một giọng nói khác đột nhiên vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ, giọng nói nhỏ, gần như thì thầm. Đó là Tâm Nhi – cô gái bí ẩn đó. Cô đang nói chuyện với đội trinh sát của Kiến Vũ, những người đã âm thầm tiếp cận cô. “Anh ta… Lâm Phong… không phải người xấu.”
“Anh ta là Tinh Thể Đỏ, Tâm Nhi. Anh ta là mối đe dọa,” một thành viên đội trinh sát cảnh báo.
“Anh ta chỉ muốn tìm kiếm Bụi Thủy Tinh Gốc,” Tâm Nhi đáp lại. “Anh ta tin rằng đó là cách duy nhất để hồi phục những người như tôi. Những người bị ảnh hưởng quá sâu bởi thiên thạch nhưng không trở thành quái vật. Chúng tôi không thể sống trong căn cứ của các anh.”
Kiến Vũ nhìn Thiên Ái. Đây là sự thật thứ hai được hé mở chỉ trong một đêm. Không chỉ có một kẻ đứng sau Thủy Tinh Quái, mà còn có những người sống sót đặc biệt, đang tìm kiếm một con đường khác.
“Kiến Vũ, chúng ta phải làm gì? Cô gái đó có thể là câu trả lời của Minh Đức, nhưng Lâm Phong quá nguy hiểm,” Thiên Ái thúc giục.
Kiến Vũ day trán. Anh hiểu. Lâm Phong đại diện cho sự tự do, sự liều lĩnh và sức mạnh hủy diệt của lửa. Tâm Nhi đại diện cho sự thấu hiểu và sự thật. Họ là một cặp đôi kỳ lạ, và có lẽ, cũng là một phần không thể thiếu trong lời giải cho mạt thế này.
“Rút lui,” Kiến Vũ ra lệnh cho đội trinh sát. “Để họ yên. Nhưng hãy theo dõi sát sao. Tôi nghĩ, chúng ta phải nói chuyện với Lâm Phong sớm thôi. Có vẻ như chúng ta đang tìm cùng một thứ.”