Phòng thí nghiệm của Minh Đức là một nơi hoàn toàn khác biệt so với phần còn lại của Căn Cứ Thép 7. Nơi đây không có mùi thép và băng giá, mà tràn ngập mùi hóa chất và các loại thảo mộc khô. Các mẫu tinh thể dị biến được cất trong những hộp kính được kiểm soát nhiệt độ nghiêm ngặt, chiếu ra ánh sáng màu xanh, đỏ, và tím ma quái.
Hạ Vy lặng lẽ sắp xếp lại các dụng cụ y tế trên bàn làm việc của mình, nằm ngay góc phòng thí nghiệm. Minh Đức, sau một cuộc tranh luận nhẹ nhàng với cô, cuối cùng cũng đồng ý ngồi xuống chiếc ghế xoay duy nhất, để Hạ Vy kiểm tra huyết áp và nhiệt độ của anh.
“Anh lại bỏ bữa, Minh Đức. Và anh đã thức làm việc liên tục bốn mươi tám giờ. Dị năng Tinh Thể Vàng của anh giúp anh phân tích nhanh hơn, nhưng nó không giúp anh miễn nhiễm với sự kiệt sức sinh học cơ bản,” Hạ Vy nhẹ nhàng quở trách, giọng cô như một bản nhạc xoa dịu. Cô áp bàn tay ấm áp của mình lên trán anh. Dấu Ấn Tinh Thể Xanh Lục của cô nhấp nháy mờ ảo.
“Cảm ơn em, Hạ Vy,” Minh Đức lẩm bẩm, nhắm mắt lại. Anh hiếm khi để người khác chạm vào mình, đặc biệt là khi đang bị vây quanh bởi những công thức hóa học phức tạp. Nhưng với Hạ Vy, sự tiếp xúc của cô không mang tính xâm phạm, mà là sự chữa lành. “Nhưng Kiến Vũ cần công thức này. Hợp chất protein ngoại lai trong Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm… nó phức tạp hơn mọi thứ tôi từng thấy. Nó cho thấy sự tiến hóa vượt bậc hoặc sự can thiệp tuyệt đối.”
Hạ Vy rót cho anh một ly trà thảo mộc màu xanh lục nhạt, được pha từ những loại cây hiếm hoi cô tìm thấy và phục hồi. “Anh đã nghe Tâm Nhi nói chưa? Về việc Lâm Phong tìm kiếm Bụi Thủy Tinh Gốc để hồi phục những người bị ảnh hưởng sâu. Có lẽ chìa khóa không nằm ở việc tiêu diệt mà là ở hòa hợp.”
Minh Đức mở mắt, đẩy gọng kính lên. “Hòa hợp? Vô lý. Bụi Thủy Tinh là nguyên nhân của mạt thế, Hạ Vy. Nó là chất độc. Công thức của tôi đang tìm kiếm cách để vô hiệu hóa liên kết tinh thể của chúng, để chúng trở lại thành vật chất hữu cơ bình thường.”
“Và liệu anh đã thành công chưa, trong mười năm qua?” Hạ Vy đặt ly trà xuống bàn, cô không hề có ý công kích, chỉ là một câu hỏi chân thành. “Chúng ta mất quá nhiều người vì cách tiếp cận đó, Minh Đức. Có lẽ, thay vì chống lại, anh nên nghiên cứu cách Dấu Ấn Tinh Thể Xanh Lục của tôi hoạt động. Nó không hủy diệt tinh thể, nó tái tạo và củng cố mô sinh học, ngay cả khi tinh thể đang xâm lấn.”
Minh Đức nhìn cô chằm chằm. Trong mắt anh, cô không chỉ là một bác sĩ tận tâm, mà còn là một công thức sống đang đi ngược lại mọi định lý hóa học mà anh đã học.
“Em đang muốn tôi thử nghiệm khả năng chữa lành của em như một biến số trong công thức của tôi?” Anh hỏi, giọng nói đầy sự hoài nghi của nhà khoa học.
Hạ Vy mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm sáng bừng cả căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo. “Tôi tin tưởng anh, Minh Đức. Tôi tin vào trí tuệ của anh. Và tôi tin vào Tinh Thể Xanh Lục của tôi. Nó là sự sống, anh là sự thật. Chúng ta cần cả hai để vượt qua mạt thế này.”
Minh Đức im lặng một lúc lâu. Lần đầu tiên, anh cảm thấy không phải chỉ có trí tuệ của anh là đủ. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang đè nặng. Ánh sáng từ các mẫu tinh thể trong hộp kính không thể so sánh được với ánh sáng dịu dàng phát ra từ đôi mắt tin tưởng của Hạ Vy.
Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào Dấu Ấn Xanh Lục trên cổ tay cô. Cảm giác ấm áp, sống động truyền qua da anh, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo của Dấu Ấn Vàng của anh.
“Được rồi, Hạ Vy. Tôi sẽ thử,” anh nói, gật đầu chậm rãi. “Tôi sẽ bắt đầu đưa dữ liệu về năng lượng tái tạo của Tinh Thể Xanh Lục vào mô hình thuật toán. Nhưng em phải hứa với tôi một điều.”
“Là gì?”
“Sau khi tôi hoàn thành việc này, em phải đảm bảo tôi ngủ ít nhất mười tiếng. Và không được có công thức hay mẫu vật nào bị đánh thức trong lúc đó.”
Hạ Vy cười khúc khích, âm thanh hiếm hoi đó làm Minh Đức cảm thấy nhẹ nhõm đến kỳ lạ. “Tôi hứa. Bây giờ, uống trà đi, nhà khoa học vĩ đại.”
Trong thế giới hỗn loạn của mạt thế, tình yêu của họ không đến từ những lời thề lãng mạn, mà từ sự tin tưởng tuyệt đối vào tài năng và sự hy sinh của đối phương. Họ là hai mảnh ghép khác biệt, kết hợp lại tạo thành công thức cần thiết cho sự sống còn.
Minh Đức nhấp một ngụm trà nóng. Anh biết, anh không còn một mình chống lại bóng tối nữa. Anh có ánh sáng Xanh Lục ở bên cạnh.