Sau khi Minh Đức đi ngủ dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Hạ Vy, Kiến Vũ trở về phòng riêng của mình trong khu vực chỉ huy. Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng xanh yếu ớt hắt ra từ màn hình giám sát. Anh không ngủ được. Mỗi khi anh nhắm mắt, hình ảnh Thủy Tinh Quái Hỏa Diệm lại hiện lên, cùng với cảm giác lạnh buốt và đau nhói từ Dấu Ấn Thủy Tinh Bạc trên cổ tay.
Kiến Vũ ngồi trên giường, cởi áo giáp nặng nề. Vết sẹo bạc giờ đây không chỉ ấm lên, mà còn phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như thể nó đang tiêu hao thứ gì đó từ bên trong cơ thể anh. Anh biết, đó là cái giá của dị năng Không Thời Gian. Mỗi lần sử dụng, Dấu Ấn Bạc không chỉ rút cạn sinh lực, mà còn rút cạn một phần thời gian sống của chính anh.
Cửa phòng mở nhẹ. Thiên Ái bước vào, mang theo một chiếc khăn ẩm và một bình nước ấm. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh, bắt đầu lau đi vết máu khô và bụi tinh thể trên vai anh.
“Em biết anh lại không ngủ được,” cô nói, giọng cô đầy sự thấu hiểu. “Minh Đức đã từng cảnh báo về sự quá tải của Tinh Thể Bạc. Nó không chỉ là năng lượng, nó là sự đối lập với sự sống.”
“Nếu anh không dùng nó, chúng ta sẽ chết,” Kiến Vũ đáp, giọng anh khàn khàn. “Đêm qua, nếu không có Dấu Ấn Bạc, bức tường của em đã vỡ. Cả căn cứ sẽ thành tro.”
Thiên Ái dừng tay, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt xanh lam của cô sâu thẳm như băng. “Em không sợ chết, Kiến Vũ. Em sợ anh cố gắng gánh vác mọi thứ một mình. Anh là chỉ huy, nhưng anh cũng là người em yêu.”
Sự thổ lộ đơn giản nhưng mạnh mẽ đó đánh trúng vào lớp vỏ bọc lạnh lùng của Kiến Vũ. Anh nắm lấy tay cô, cảm nhận sự lạnh lẽo của da anh chạm vào sự ấm áp của cô. Dị năng Bạc và dị năng Lam – sự đối lập về tính chất, nhưng lại hợp nhất trong cuộc chiến và trong tình yêu.
“Anh đã thấy Lâm Phong,” Kiến Vũ chuyển chủ đề, không muốn để cảm xúc dẫn dắt quá lâu. “Hắn đang che chở một cô gái tên Tâm Nhi. Cô ta có khả năng giao tiếp với Tinh Thể. Và họ đang tìm kiếm Bụi Thủy Tinh Gốc.”
Thiên Ái nhíu mày. “Đó là một sự mạo hiểm không cần thiết. Bụi Gốc là thứ đã bắt đầu mọi thứ. Nó là chất độc mạnh nhất.”
“Hay nó là thuốc giải?” Kiến Vũ nói, dựa vào suy luận của Minh Đức và lời nói của Tâm Nhi. “Nếu Minh Đức đúng về sự can thiệp có chủ đích, thì Bụi Gốc không chỉ là vũ khí, nó còn là thành phần. Chúng ta không thể chỉ ngồi yên và đợi Thủy Tinh Quái mới xuất hiện.”
“Vậy ý anh là gì? Chúng ta sẽ hợp tác với một kẻ sống ngoài vòng pháp luật như Lâm Phong?” Thiên Ái hỏi, giọng cô chứa đầy sự nghi ngờ.
Kiến Vũ khẽ siết chặt tay cô. “Anh sẽ làm mọi thứ để căn cứ sống sót. Kể cả việc tạm thời đặt niềm tin vào Tinh Thể Đỏ. Anh cần anh ta để tìm hiểu về Bụi Gốc, trong khi Minh Đức tìm kiếm kẻ can thiệp. Sáng mai, chúng ta sẽ cử một đội đặc biệt, không phải để bắt Lâm Phong, mà là để đàm phán.”
Thiên Ái thở dài, biết rằng một khi Kiến Vũ đã quyết định, cô không thể lay chuyển anh. Cô đứng dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh. “Được rồi, Kiến Vũ. Nhưng em sẽ đi cùng anh. Anh cần em để đóng băng hắn nếu hắn làm gì dại dột.”
Trong bóng tối của phòng, Dấu Ấn Lam và Bạc chiếu sáng nhẹ nhàng, hai nguồn năng lượng đối lập lại tìm thấy sự cân bằng tuyệt đối bên nhau.