Trong khi Kiến Vũ và Thiên Ái chuẩn bị cho cuộc đàm phán mạo hiểm, Lâm Phong và Tâm Nhi vẫn ẩn náu trong khu mỏ hoang lạnh lẽo.
Lâm Phong ngồi canh gác, dùng dị năng Tinh Thể Đỏ để duy trì nhiệt độ ấm áp trong một chiếc lều tạm bợ, tránh bị đội trinh sát của Căn Cứ Thép 7 phát hiện. Lửa không chỉ là sức mạnh của anh, nó còn là lá chắn, là sự tồn tại của anh.
“Anh Lâm Phong…” Giọng Tâm Nhi vang lên yếu ớt từ bên trong chăn. Cô vừa tỉnh dậy sau một cơn sốt dữ dội do tác động của Tinh Thể Gốc.
“Ngủ đi, Tâm Nhi,” Lâm Phong nói khẽ. “Anh đang canh gác. Họ sẽ không tìm thấy chúng ta đâu.”
“Không phải họ,” Tâm Nhi thều thào. “Là nó. Ánh sáng của nó ngày càng gần.”
Lâm Phong quay lại nhìn cô. Anh hiểu “nó” mà Tâm Nhi đang nói đến. Đó là Lõi Thiên Thạch Gốc – thứ mà cả thế giới đang tìm kiếm. Nó không chỉ giải phóng Bụi Thủy Tinh, mà còn phát ra một loại năng lượng thuần khiết nhất, có thể khuếch đại dị năng đến mức không thể kiểm soát, hoặc, như Tâm Nhi tin, hồi phục hoàn toàn.
“Nó đang ở đâu?” Lâm Phong hỏi, sự tập trung của anh tăng cao. Dấu Ấn Đỏ trên cổ tay anh bùng lên như một ngọn lửa nhỏ.
Tâm Nhi nhắm mắt lại. “Phía Nam… Sâu bên dưới Vùng Nấm Mộ Tinh Thể. Nơi không ai dám bén mảng vì mật độ năng lượng quá cao. Anh ấy cũng ở đó.”
“Ai?” Lâm Phong truy vấn. Anh biết Tâm Nhi có thể cảm nhận được những sinh vật được Tinh Thể Gốc sinh ra.
“Kẻ đã tạo ra Thủy Tinh Quái. Hắn ta đang cố gắng gom tụ tất cả các Tinh Thể Đỏ và Bạc. Anh ta cần anh và người chỉ huy căn cứ đó.”
Lâm Phong đứng bật dậy. Hắn ta cần Dị năng Đỏ của anh để tạo ra sức mạnh hủy diệt, và cần Dị năng Bạc của Kiến Vũ để ổn định và kiểm soát nó. Đây không chỉ là mạt thế tự nhiên, mà là một âm mưu hủy diệt có hệ thống.
“Chúng ta phải đi, Tâm Nhi. Ngay bây giờ,” Lâm Phong quyết định.
“Nhưng anh Lâm Phong, anh đã hứa sẽ tìm Bụi Gốc để chữa trị cho em mà,” Tâm Nhi lo lắng nói.
Lâm Phong cúi xuống, dịu dàng chạm vào mái tóc cô. Tinh Thể Đỏ của anh nóng, nhưng sự chạm của anh lại rất nhẹ nhàng.
“Anh sẽ tìm thấy nó, Tâm Nhi. Anh hứa. Nhưng nếu chúng ta không ngăn chặn kẻ đó, sẽ không còn ai để hồi phục nữa. Lời thề của anh là bảo vệ em, và đôi khi, bảo vệ em có nghĩa là bảo vệ cả thế giới này.”
Anh nhanh chóng chuẩn bị hành trang, ôm Tâm Nhi vào lòng. Anh biết, hành trình của anh đang đối mặt với sự thật nguy hiểm nhất của mạt thế. Anh không ngờ rằng, anh sẽ gặp Kiến Vũ, không phải như kẻ thù, mà là đồng minh trong cuộc chiến sắp tới.
Xa xa, tiếng động cơ nhẹ nhàng của một chiếc xe bọc thép chuyên dụng vang lên. Lâm Phong nhếch mép.
“Có vẻ như người chỉ huy căn cứ đó đang muốn nói chuyện sớm hơn anh dự đoán.”