MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng Cấm Ngọt NgàoChương 1: ĐÊM KỶ NIỆM LẠNH LẼO

Vùng Cấm Ngọt Ngào

Chương 1: ĐÊM KỶ NIỆM LẠNH LẼO

735 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong căn biệt thự Trình gia tỏa ra thứ ánh sáng sang trọng nhưng vô hồn. Thẩm Dao đứng trước gương, chỉnh lại chiếc váy lụa màu rượu vang ôm sát cơ thể mảnh mai. Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày cưới của cô và Trình Hạo.

Trên bàn ăn, nến đã cháy được một nửa, những món Âu cầu kỳ mà cô đích thân chuẩn bị cũng đã nguội ngắt từ lâu.

Mười một giờ đêm.

Tiếng động cơ xe gầm rú từ sân vọng vào, phá tan không gian tĩnh lặng. Thẩm Dao khẽ thở phào, cô đứng dậy, gương mặt thoáng hiện lên chút hy vọng. Nhưng hy vọng ấy dập tắt ngay lập tức khi cánh cửa bật mở.

Trình Hạo bước vào, mùi rượu vang và mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc sực nức trên ve áo vest đắt tiền của hắn. Gương mặt hắn điển trai nhưng đôi mắt lại đầy vẻ mỉa mai khi nhìn thấy bàn tiệc.

— "Cô vẫn chưa ngủ sao? Đừng nói là lại chờ tôi để làm cái lễ kỷ niệm nực cười này nhé?"

Thẩm Dao siết chặt gấu váy, giọng cô run run: — "Hôm nay là kỷ niệm hai năm... em đã gọi điện cho anh rất nhiều lần."

— "Phiền phức!" – Trình Hạo quăng chiếc cà vạt lên ghế sofa, hắn tiến lại gần, nâng cằm cô lên bằng đôi bàn tay lạnh lẽo – "Thẩm Dao, cô nên nhớ vị trí của mình. Cô là vợ của tôi trên giấy tờ, là món đồ trang trí xinh đẹp cho Trình gia. Đừng có mơ tưởng đến cái gọi là tình yêu hay sự quan tâm ở đây."

Hắn ghé sát tai cô, giọng thì thầm ác độc: — "Tối nay tôi bận chiều chuộng người phụ nữ khác rồi. Nhìn cô... tôi chẳng có chút hứng thú nào cả."

Nói rồi, hắn thản nhiên bước thẳng lên lầu, để lại Thẩm Dao đứng lặng người giữa căn phòng rộng lớn. Từng lời nói của hắn như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng của cô. Hai năm qua, cô đã cố gắng làm một người vợ hiền thục, hy vọng có thể sưởi ấm trái tim hắn. Nhưng cuối cùng, thứ cô nhận lại chỉ là sự khinh rẻ.

Bên ngoài, trời bỗng đổ mưa tầm tã. Những tiếng sấm vang rền như đang cổ vũ cho sự tan vỡ trong lòng cô.

Thẩm Dao nhìn lại bản thân mình trong gương. Đẹp đẽ, kiêu sa nhưng lại héo mòn. Cô chợt cười khổ, một ý nghĩ điên rồ trỗi dậy. Cô không muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa.

Thẩm Dao vớ lấy chiếc áo khoác mỏng, không cầm ô, cứ thế lao mình vào màn mưa trắng xóa. Cô chạy như thể muốn trốn thoát khỏi cái lồng vàng ngột ngạt này. Nước mưa làm ướt đẫm mái tóc và bộ váy lụa, khiến nó dính chặt vào da thịt, tôn lên những đường cong run rẩy.

Trong lúc tầm nhìn bị nhòe đi bởi nước mắt và nước mưa, một ánh đèn pha xe hơi cực sáng rọi thẳng về phía cô. Tiếng phanh xe rít lên chói tai trên mặt đường trơn trượt.

Chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng lại chỉ cách cô chưa đầy vài centimet.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống. Giữa làn hơi nước mờ ảo, Thẩm Dao nhìn thấy một gương mặt đàn ông hoàn hảo như tạc tượng. Đôi mắt anh ta sâu thẳm, lạnh lùng nhưng lại mang một sức hút mãnh liệt khiến người ta không thể rời mắt.

Đó là Phó Kính Duật.

Người đàn ông mà chồng cô luôn phải dè chừng và khiếp sợ trên thương trường. Anh ta đang ngồi đó, trong bóng tối của khoang xe, nhìn cô bằng ánh mắt như thể đang nhìn một con mồi tội nghiệp nhưng đầy quyến rũ.

— "Giữa đêm mưa thế này... phu nhân của Trình thiếu lại đi lang thang để tìm chết sao?" – Giọng trầm thấp của anh vang lên, lấn át cả tiếng mưa rơi.

Thẩm Dao đứng chết lặng, hơi thở của cô dồn dập, đôi môi tím tái vì lạnh khẽ run lên. Cô không biết rằng, vào khoảnh khắc cô bước vào tầm mắt của người đàn ông này, cuộc đời cô đã chính thức bước vào một "vùng cấm" không có lối thoát.