Nước mưa xối xả khiến tầm nhìn của Thẩm Dao nhòe đi. Cô đứng đó, run rẩy như một nhành hoa sắp gãy trước gió, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông trong xe.
Phó Kính Duật khẽ nhếch môi, ánh mắt anh không rời khỏi bộ váy lụa đang dính chặt vào cơ thể cô, để lộ những đường cong ẩn hiện đầy mời gọi. Anh không vội vàng, bàn tay thon dài gõ nhịp nhẹ nhàng lên vô lăng, sau đó mới chậm rãi đẩy cửa xe bước xuống.
Một chiếc ô đen lớn được bật mở, che khuất cả bầu trời đang giông bão trên đầu Thẩm Dao. Mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện cùng mùi thuốc lá đắt tiền từ anh bao vây lấy cô, lấn át cả mùi ẩm ướt của đất trời.
— "Trình Hạo để vợ mình đi lang thang trong tình trạng này sao?" – Anh đứng sát đến mức Thẩm Dao có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh.
Thẩm Dao lùi lại một bước, giọng lạc đi: — "Không liên quan đến anh... Phó tổng, xin lỗi vì đã cản đường."
Cô định đi lướt qua anh, nhưng một bàn tay cứng như gọng kìm đã siết lấy cổ tay cô, kéo mạnh lại. Thẩm Dao mất đà, ngã nhào vào lồng ngực vững chãi của Phó Kính Duật. Sự va chạm đột ngột khiến cô khẽ rên lên một tiếng, gương mặt áp sát vào lớp áo sơ mi phẳng phiu của anh.
— "Thả tôi ra..."
— "Em định đi đâu với bộ dạng này?" – Phó Kính Duật cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả sát vành tai cô – "Về nhà để tiếp tục bị hắn ta nhục mạ? Hay để những kẻ ngoài kia nhìn ngắm cơ thể em qua lớp vải mỏng manh này?"
Thẩm Dao ngước lên, đôi mắt ngậm nước tràn đầy sự uất ức. Phó Kính Duật không nói thêm lời nào, anh dứt khoát bế bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát.
— "Phó Kính Duật! Anh làm gì vậy? Buông tôi xuống!"
— "Im lặng, nếu em không muốn tôi ném em lại giữa đường." – Giọng anh trầm xuống, đầy uy quyền.
Anh đặt cô vào ghế phụ của chiếc Rolls-Royce. Không gian trong xe kín đáo, sang trọng và ấm áp một cách lạ lùng. Phó Kính Duật vòng qua ghế lái, khởi động xe và vặn nhiệt độ sưởi lên cao nhất.
Anh lấy từ ghế sau một chiếc áo vest thủ công bằng len cao cấp, phủ lên người cô.
— "Mặc vào."
Thẩm Dao co người lại trong chiếc áo rộng lớn của anh. Mùi hương của anh bao phủ lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn mà cô chưa bao giờ có được khi ở bên Trình Hạo. Cô khẽ liếc nhìn anh, người đàn ông này luôn là đối thủ đáng sợ của chồng cô, tại sao lúc này lại cứu cô?
Phó Kính Duật bỗng quay sang, bàn tay anh bất ngờ chạm vào má cô, ngón cái vuốt nhẹ làn môi đang tím tái vì lạnh. Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh lẽo như băng mà trở nên tối sầm, đầy dục vọng chiếm hữu.
— "Thẩm Dao, em có biết... kẻ thứ ba thường xuất hiện khi người chồng không biết giữ gìn báu vật của mình không?"
Tim Thẩm Dao đập liên hồi. Anh đang ám chỉ điều gì?
— "Tôi không phải báu vật của ai cả." – Cô quay mặt đi, né tránh cái chạm tay của anh.
— "Vậy sao?" – Anh cười khẽ, một nụ cười đầy nguy hiểm – "Vậy tối nay, hãy để tôi làm kẻ đó. Kẻ sẽ sưởi ấm cho em thay vì để em chết cóng trong cuộc hôn nhân mục nát kia."
Chiếc xe lao vút đi trong đêm mưa, hướng thẳng về phía căn biệt thự riêng của Phó Kính Duật ở ngoại ô – nơi sẽ trở thành "vùng cấm" bắt đầu cho những cuộc tình tội lỗi và đầy mật ngọt sau này.