Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập. Phó Kính Duật không đưa Thẩm Dao về Trình gia, và cô cũng không đủ sức để phản kháng. Cơn sốt bắt đầu ập đến sau khi ngấm nước mưa khiến đầu óc cô mụ mẫm.
Nhưng ngay khi Phó Kính Duật định bế cô vào nhà, tiếng chuông điện thoại trong túi xách của Thẩm Dao vang lên dồn dập. Cái tên hiển thị trên màn hình khiến cô run rẩy: Trình Hạo.
Phó Kính Duật liếc nhìn màn hình, anh thản nhiên cầm lấy máy, bấm loa ngoài rồi đưa đến trước mặt cô. Một giọng nói say khướt và đầy vẻ khinh miệt vang lên:
— "Thẩm Dao! Cô đi đâu rồi? Tôi vừa về phòng không thấy cô, cô tưởng mình có quyền giận dỗi tôi sao? Mau về đây quỳ xuống xin lỗi, nếu không ngày mai đừng trách tôi cắt đứt nguồn viện trợ cho viện dưỡng lão của mẹ cô!"
Thẩm Dao siết chặt chiếc áo vest của Phó Kính Duật, hơi thở nghẹn lại vì nhục nhã. Trước mặt một người đàn ông xa lạ, cô bị chính chồng mình coi như một món hàng, một kẻ tôi tớ không hơn không kém.
— "Trình Hạo... hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta... sao anh có thể..."
— "Kỷ niệm ngày cưới?" – Tiếng cười hô hố của hắn vang lên, bên cạnh đó còn có tiếng nũng nịu của một người phụ nữ khác – "Cô nghe thấy không tình nhân nhỏ? Vợ tôi vẫn còn mơ mộng lắm. Thẩm Dao, cô soi gương lại đi, bộ dạng u sầu của cô chỉ khiến tôi thêm buồn nôn. Tôi thà ngủ với một con điếm còn hơn chạm vào loại đàn bà cứng đờ như khúc gỗ như cô!"
Tạch.
Phó Kính Duật trực tiếp cúp máy. Không gian trong xe rơi vào im lặng đến đáng sợ. Thẩm Dao vùi mặt vào đôi bàn tay run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Sự tự tôn cuối cùng của cô đã bị Trình Hạo giẫm nát dưới gót giày.
Bỗng nhiên, một bàn tay to lớn, ấm áp bao phủ lấy đầu cô, kéo cô tựa vào bờ vai rộng của anh.
— "Khóc xong chưa?" – Giọng Phó Kính Duật trầm thấp, không có sự thương hại, chỉ có sự chiếm hữu mãnh liệt – "Hắn ta nói đúng một điều, hắn không xứng đáng để chạm vào em."
Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình.
— "Nhưng tôi thì khác. Tôi thấy em rất 'ngon miệng', Thẩm Dao ạ."
Phó Kính Duật không đợi cô trả lời, anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và đầy tính xâm lược rơi xuống đôi môi đang run rẩy của cô. Khác với sự lạnh lẽo của Trình Hạo, nụ hôn của Phó Kính Duật rực cháy như muốn thiêu rụi mọi uất ức trong lòng cô.
Bàn tay anh luồn vào mái tóc ướt át, ép cô phải tiếp nhận sự cuồng nhiệt này. Thẩm Dao sững sờ, nhưng trong khoảnh khắc bị sỉ nhục đến cùng cực, sự ấm áp và mãnh liệt từ "kẻ thứ ba" này lại trở thành liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà cô muốn nếm thử.
Anh buông môi cô ra, hơi thở hai người giao thoa, nồng nàn vị tội lỗi.
— "Tối nay, em ở lại đây. Tôi sẽ cho em thấy, thế nào mới là sự trân trọng của một người đàn ông thực thụ."
Phó Kính Duật bế cô vào trong biệt thự. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài, mở ra một đêm dài đầy những hoan lạc và sủng ái mà Thẩm Dao chưa từng dám mơ tới.