MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng Cấm Ngọt NgàoChương 4: LỜI ĐỀ NGHỊ CỦA QUỶ DỮ: "HÃY ĐI THEO TÔI"

Vùng Cấm Ngọt Ngào

Chương 4: LỜI ĐỀ NGHỊ CỦA QUỶ DỮ: "HÃY ĐI THEO TÔI"

727 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ chính của biệt thự Phó gia mở ra. Thẩm Dao bị Phó Kính Duật bế gọn trong tay, đầu óc cô bắt đầu choáng váng vì cơn sốt, nhưng khứu giác vẫn kịp nhận ra mùi tinh dầu trầm hương sang trọng thoang thoảng.

Anh không đặt cô xuống giường ngay mà đưa thẳng vào phòng tắm rộng lớn với bồn tắm đá cẩm thạch đã được xả sẵn nước ấm.

— "Để tôi tự..." – Thẩm Dao thào thào, tay vịn lấy thành bồn tắm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

— "Em định tự làm với đôi tay đang run như cầy sấy này sao?" – Phó Kính Duật thản nhiên cởi bỏ lớp áo vest đắt tiền, để lộ lồng ngực săn chắc ẩn hiện sau lớp sơ mi trắng đã ướt một nửa.

Anh quỳ một chân xuống, từng ngón tay thon dài chạm vào dây khóa kéo sau lưng cô. Tiếng "xoẹt" khẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến tim Thẩm Dao nhảy lên đến cổ họng. Chiếc váy lụa tuột xuống, để lộ làn da trắng nõn nã như gốm sứ nhưng đầy vết lằn đỏ vì lạnh và sự thô bạo của cơn mưa lúc nãy.

Ánh mắt Phó Kính Duật tối sầm lại. Anh nhẹ nhàng bế cô đặt vào làn nước ấm áp. Bàn tay anh lấy xà phòng, bắt đầu xoa nhẹ lên bờ vai gầy của cô. Sự chăm sóc tỉ mỉ, nâng niu này là thứ mà suốt hai năm hôn nhân, cô chưa từng nhận được từ Trình Hạo.

— "Thẩm Dao, em có biết vì sao Trình Hạo lại đối xử với em như vậy không?" – Anh vừa nói, vừa dùng khăn ấm lau đi những vệt nước mưa trên mặt cô.

Cô im lặng, đôi mắt cụp xuống đầy đau đớn.

— "Vì hắn biết em sẽ không bao giờ rời bỏ hắn. Hắn dùng mẹ em, dùng danh dự của Thẩm gia để giam lỏng em. Hắn coi em là con tin, chứ không phải vợ."

Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mình. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thâm trầm của anh.

— "Đi theo tôi." – Giọng anh trầm thấp, mang theo một sức mạnh cưỡng chế – "Tôi sẽ lo cho viện dưỡng lão của mẹ em. Tôi sẽ cho em tự do thiết kế trang sức, và tôi sẽ khiến Trình Hạo phải quỳ dưới chân em để cầu xin sự tha thứ."

Thẩm Dao bàng hoàng: — "Tại sao anh lại giúp tôi? Anh và hắn ta là đối thủ..."

— "Giúp sao?" – Phó Kính Duật cười khẽ, nụ cười mang theo vẻ tà mị của một ác ma – "Tôi là một thương nhân, tôi không giúp ai không công cả. Giá của sự tự do này là... em phải thuộc về tôi. Ở bên tôi, làm người phụ nữ của tôi trong bóng tối, để tôi sủng ái, để tôi độc chiếm."

Bàn tay anh trượt từ cổ xuống xương quai xanh tinh tế của cô, khẽ miết nhẹ.

— "Hãy nghĩ kỹ đi. Một bên là địa ngục lạnh lẽo của Trình gia, một bên là vùng cấm ngọt ngào của Phó Kính Duật. Em chọn cái nào?"

Thẩm Dao nhìn người đàn ông trước mặt. Anh là quỷ dữ, là kẻ đang mời gọi cô vào con đường sai trái. Nhưng lúc này, sự ấm áp từ bàn tay anh, sự che chở mà anh dành cho cô lại là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn đang sống.

Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má.

— "Nếu tôi đồng ý... anh sẽ thật sự bảo vệ mẹ tôi chứ?"

Phó Kính Duật không trả lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, phủ lên môi cô một nụ hôn nồng cháy và đầy tính thề ước. Lần này, Thẩm Dao không đẩy anh ra nữa. Cô run rẩy vòng tay qua cổ anh, đáp lại một cách vụng về.

— "Ngoan lắm." – Anh thì thầm giữa nụ hôn, bàn tay bắt đầu di chuyển xuống dưới làn nước ấm, khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt chưa từng có – "Đêm nay, tôi sẽ dạy em cách để trở thành người phụ nữ của tôi."